Tác Phỉ Á và Y Toa Bối Nhĩ liếc nhìn nhau lặng lẽ le lưỡi, các nàng hoàn thành nhiệm vụ chỉ có một trăm học phần, so sánh xuống thì đúng là quá xấu hổ rồi.
"Thật là tốt quá." Lôi Mông nhận lấy tấm bảng, sau đó kịp thời phản ứng: "Còn chín trăm phần đâu?"
"Tạm thời ghi nhớ, phải đủ một ngàn phần mới đưa." Vị đạo sư nói.
"À." Lôi Mông cũng không thèm tính toán chi li, dù sao hắn vẫn nhớ trong lòng là được, chẳng lẽ lại sợ đối phương cố ý cắt giảm học phần của bọn họ? Chắc chắn là không thể.
"Đúng rồi, khi chúng ta mới tiến vào học viện giết chết một đàn Tháp Nhĩ Dương thì sao?" Ca Đốn đột nhiên nói.
"Có chuyện đó hả? Ta không biết." Vị đạo sư ngạc nhiên, sau đó mỉm cười nói: "Xem ra ta phải trở về hồi báo lại mới được, đây là chúng ta làm việc thiếu sót."
"Không sao." Ca Đốn cũng cười cười.
"Không có nhận được nhiệm vụ săn giết Tháp Nhĩ Dương lại hủy diệt một đàn Tháp Nhĩ Dương, có lẽ sẽ khấu trừ không ít học phần." Vị đạo sư nói: "Cụ thể khấu trừ bao nhiêu ta phải trở về thương lượng với đạo sư chịu trách nhiệm hướng dẫn các ngươi rồi mới cho ra quyết định."
"Cái gì?" Lôi Mông trợn mắt thật lớn, nói như hét: "Phải… phải khấu trừ học phần?"
"Đúng vậy." Vị đạo sư rất kiên nhẫn giải thích: "Nếu như không có quy định tương tự, vậy thì các học viên thực lực cường đại sẽ tùy ý tru diệt các loại yêu thú biến dị thì sao? Học viện tổn thất sẽ do ai chịu trách nhiệm?"
Lôi Mông nói không ra lời, cuối cùng hung hăng trợn mắt nhìn qua Ca Đốn, còn Ca Đốn cũng không nghĩ tới kết cục này, chuyển tầm mắt phẫn nộ sang nơi khác.
"Lão sư." Phổ Lai Tư đột nhiên nói: "Tác Phỉ Á tiểu thư đã tấn thăng lên Cực Hạn võ sĩ rồi, dựa theo học viện quy định hẳn là cấp cho nàng phần thưởng năm ngàn học phần chứ?"
"Đúng vậy sao?" Vị đạo sư hơi giật mình, tầm mắt quét một vòng rơi vào trên người Tác Phỉ Á, sau đó gật đầu nói: "Tốt, ngày mai ta sẽ đưa học phần tới cho các ngươi."
Đây là quy định Tử Vong Chi Ca học viện dành cho tất cả học viên, sau khi trở thành Cực Hạn võ sĩ thực lực sẽ gia tăng một bước lớn. Nhiệm vụ được giao sẽ đề cao khó khăn hơn, nếu như không có đủ học phần đổi lấy bí kỹ, kết quả sẽ rất khó phát triển ở giai đoạn này, chung quy cũng không thể để cho học viên lên cấp rồi đi chịu chết mà? Hơn nữa, làm vậy cũng là một phần thưởng có tác dụng tăng cao ý chí chiến đấu.
Trong thạch động khu bốn mươi chín, Đạt Nhĩ Sâm vuốt vuốt một cái nanh thú trắng đục trong tay, nhìn học viên ngồi ở đối diện: "Phổ Lai Tư ngày ngày ở chung một chỗ với những người khu năm mươi mốt?"
"Đúng vậy, nghe nói những người ở khu năm mươi mốt gần đây hoàn thành mấy nhiệm vụ có độ khó rất cao, thực lực hẳn là không tệ."
Đạt Nhĩ Sâm mỉm cười lắc đầu: "Thực lực dù mạnh hơn nữa cũng không thể trở thành nguyên nhân bọn họ có tư cách lớn lối. Đầu óc Phổ Lai Tư đã hỏng mất rồi, những người đó đắc tội viện trưởng đại nhân còn có tiền đồ gì chứ?"
"Nếu viện trưởng đại nhân sớm muộn gì cũng thu thập bọn họ, ngươi tại sao phải...?" Người nọ nghi ngờ hỏi.
"Ta đã làm gì?" Đạt Nhĩ Sâm làm ra bộ dạng kinh ngạc: "Ta thật sự không làm gì hết, nhớ kỹ, chúng ta không phải là cường đạo. Cho dù ta dùng đầu ngón tay cũng có thể đè chết bọn họ, nhưng ta sẽ không làm như vậy, chúng ta phải tuân thủ quy định của nơi này, đó chính là công bình."