"Tát Mễ Nhĩ đại nhân!" Sắc mặt tiểu đầu mục lộ vẻ vui mừng, lúc này cho dù có cho mấy người Địch Áo vào thành hay không, hắn cũng không có trách nhiệm gì hết.
Ca Đốn im lặng quan sát gã kỵ sĩ kia, không nhịn được nói: "Ta nói Bá tước lĩnh các ngươi đã xảy ra chuyện gì? Vào thành cũng phiền toái như vậy?"
"Ha hả, không phải như ngài nghĩ đâu!" Gã kỵ sĩ tên là Tát Mễ Nhĩ cười nói: "Con thú bên cạnh ngài quá lớn, khó trách làm cho bọn hắn sợ hãi. Các ngươi có thể tiến vào, hi vọng sự chậm trễ này không quấy nhiễu tâm tình của các vị."
Thấy thái độ Tát Mễ Nhĩ không tệ, mấy người Địch Áo cũng không muốn nói dài dòng nữa, chỉ gật đầu cho qua rồi tiến vào trong thành.
Tiểu đầu mục kinh ngạc nhìn tới Tát Mễ Nhĩ, vị đại nhân này nổi danh tính tình táo bạo, tại sao hôm nay lại đột nhiên dễ nói chuyện như vậy? Chẳng lẽ là cũng sợ mấy người này?
Đám người Địch Áo không nhận ra Tát Mễ Nhĩ nhưng Tát Mễ Nhĩ nhận ra bọn họ. Huống chi Hỏa Hống Thú xuất hiện ở nơi này nên Tát Mễ Nhĩ vừa nhìn đã xác định được thân phận mấy người Địch Áo.
Nhìn bóng lưng nhóm người Địch Áo biến mất ở trong dòng người, ánh mắt Tát Mễ Nhĩ hiện lên một tia quang mang hưng phấn, đúng là một đám không biết sống chết, lại dám đưa mạng tới tận cửa. Hiện tại Bá tước đại nhân đã có thể đạt thành nguyện vọng rồi, thử nghĩ sau khi chuyện thành công và hắn nhận được phần thưởng, trong lòng Tát Mễ Nhĩ hứng thú dâng trào, toàn thân tràn đầy lực lượng.
"Phi!" Tát Mễ Nhĩ không thèm quản tiểu đầu mục giật mình đứng ở một bên, vội vàng phóng ngựa chạy tới phủ đệ Lộ Dịch Sĩ Bá tước.
"Cái tên kia ta nhìn hơi quen thì phải? Nhưng nghĩ không ra đã gặp nhau ở nơi nào." Địch Áo cẩn thận nhớ lại nhưng chỉ có một ấn tượng mơ hồ.
"Mặc kệ nó đi, ta không quan tâm vấn đề này, Địch Áo, hẳn là ngươi hiểu chứ?" Lôi Mông nhìn sang Địch Áo.
"Ừ ừ, ta rõ ràng." Địch Áo cười khổ gật đầu.
"Nghe người ta nói gì không, hi vọng không có quấy nhiễu tâm tình của các vị, ngươi có nghe được không? Địch Áo? Ha ha." Lôi Mông vẫn chưa chịu buông qua đề tài này.
Địch Áo không còn lời nào để nói, dù sao Lao Lạp luôn đi theo chân hắn nên không thể xử lý Lôi Mông được, vì thế hắn chỉ có thể giả lơ mà thôi.
Thế nhưng mới đi không bao xa, mấy người đã cảm thấy toàn thân không thoải mái, bởi vì ánh mắt những người trên đường đều nhìn bọn hắn cực kỳ quái dị., thậm chí có cả một ít hoảng sợ, một ít nghi ngờ …v …v, không thể nghi ngờ chút nào, chuyện này nhất định là ảnh hưởng do Hỏa Hống Thú mang đến.
Mấy lão bản cửa hàng đứng ở xa xa giương mắt nhìn Hỏa Hống Thú kinh khủng từ từ đi tới, ý nghĩ trong lòng mọi người cùng lúc nhất trí, đưa tay vái lên trời ngàn vạn lần đừng đến chỗ của ta, ngàn vạn lần đừng đến chỗ của ta.
Còn có một vài người bám theo phía sau, thỉnh thoảng chỉ về phía đám người Địch Áo, bộ dạng hẳn là định xem náo nhiệt. Lôi Mông không nhịn được quay đầu lại trừng mắt thật to, những người đó lập tức tránh ra nhưng không qua bao lâu liền tụ tập lại như cũ.