"Đúng rồi, Tác Phỉ Á, rốt cuộc ngươi có cho người tập kích Trân Lâm không?" Tây Áo Đa đột nhiên hỏi.
"Không có." Tác Phỉ Á thản nhiên nói: "Lúc ấy chúng ta đã chuẩn bị buông tha đầu Hỏa Hống Thú rồi."
"Thật?"
"Đương nhiên là thật." Thần sắc Tác Phỉ Á có vẻ không vui.
"Tâm tính ngươi tốt hơn lão tiểu tử Đường Ân nhiều." Tư Phái Khắc cười cười quái dị nói: "Nếu như đổi thành Đường Ân, hắc hắc, bọn họ đừng mong chạy thoát một tên nào, cũng không thể nào cho người đi báo tin."
"Tựa hồ không nên đánh giá người khác ở trước mặt con gái nhỉ?" Tác Phỉ Á bình thản nói: "Hơn nữa, lại còn dùng cái loại thái độ cười giỡn thế này hình như không lễ phép lắm." Ở trong trường hợp này nàng phải duy trì tôn nghiêm cho phụ thân, huống chi thái độ của đối phương quả thật hơi quá đáng, nàng cũng bắt đầu tức giận.
Mấy gã đại hán ở trên bàn ăn đồng thời trở nên an tĩnh, ngay Sử Đế Văn đang liên tục nhai nuốt cũng ngừng động tác, yên lặng nhìn Tác Phỉ Á.
Tác Phỉ Á đã từng chứng kiến tác phong của bọn hắn, cũng biết bọn họ đều là hung đồ quen việc giết người phóng hỏa, nhưng nàng không hề e sợ. Trên phương diện đánh giá con người, Tác Phỉ Á có cách giải thích tương đối độc đáo, nếu như bọn họ bằng hữu chân chính của phụ thân sẽ không thể tức giận chỉ vì mấy câu nói đó. Nếu như bọn họ và phụ thân là đồng bạn bằng mặt không bằng lòng, không có tình cảm trụ cột thì đã sớm phân liệt rồi. Thậm chí có thể trở thành thù địch, bởi vì Nam tước lĩnh có quy tắc của riêng mình, không bao giờ tha thứ cho mấy kẻ vô pháp vô thiên.
"Tiểu nha đầu này tựa hồ có chút bất mãn đối với chúng ta." Tây Áo Đa cười cười nói: "Có phải là vì chúng ta quá thô bỉ? Hay là vì chúng ta quá tàn nhẫn?"
Tác Phỉ Á thầm than trong lòng, thì ra ngươi cũng biết điều đó? Nhưng trên mặt mũi nàng lại không hề biểu lộ, chỉ lắc đầu nói: "Không phải, ta chỉ không thích người khác dùng cách nói như thế bàn luận về cha ta."
"Ngươi hiểu được phụ thân của ngươi không?" Tây Áo Đa nghiêm mặt nói.
"Ta…" Tác Phỉ Á chỉ nói được một chữ liền im lặng, đúng vậy, nàng có hiểu tính cách phụ thân không?
"Thật ra chúng ta đều là người tốt." Tây Áo Đa cười ha hả nói, chỉ có điều hai chữ "thật ra" bị hắn nhả ra rất nặng: "Sau đó bởi vì nhóm chúng ta tao ngộ rất nhiều nguy hiểm mới biến thành như bây giờ, nói thí dụ như hắn, Sử Đế Văn."
"Nói tới ta?" Sử Đế Văn còn chưa kịp hiểu vấn đề.
"Ban đầu chúng ta cùng nhau lịch lãm còn là một đám thiếu niên không hiểu gì hết, có một ngày chúng ta đói bụng săn giết một đầu Dã Trư, tiếp theo Sử Đế Văn phát hiện một con heo con vừa mới sinh ở trong chuồng." Tây Áo Đa vừa kể vừa mỉm cười, nụ cười của hắn có điểm cổ quái: "Sau đó Sử Đế Văn mang con heo đó về nuôi, mỗi ngày tắm cho nó, mỗi ngày tìm rau dại cho nó ăn, ha ha, con heo nhỏ đó được hắn nuôi vừa trắng vừa mập, khả ái tới cực điểm."
Tác Phỉ Á không khỏi liếc sang Sử Đế Văn, nàng không nghĩ tới một cự hán như vậy còn có được tình yêu thương to lớn, thậm chí tràn lan đến độ bao la bát ngát như thế. Thế nhưng, nàng phát hiện một điểm cổ quái, hình như vẻ mặt Sử Đế Văn từ từ cứng ngắc lại, còn quai hàm Tư Phái Khắc đang không ngừng giật giật, tựa hồ cố nén cười thì phải?
"Sau đó chừng mấy ngày, chúng ta không có tìm được đồ gì để ăn." Tây Áo Đa nói: "Đường Ân không nhịn được phái Sử Đế Văn ra ngoài dò đường, sau đó cầm con heo nhỏ kia ném vào trong nồi, ừ, đến tận bây giờ ta còn nhớ được, ngày hôm đó chúng ta ăn một bữa cơm dã ngoại cực kỳ ngon."
"A?" Tác Phỉ Á lấy làm kinh hãi, vừa nhìn sang lưu ý Sử Đế Văn, một con heo dĩ nhiên không coi vào đâu, vấn đề nằm ở chỗ nó là sủng vật Sử Đế Văn nuôi mà?
"Một lát sau, Sử Đế Văn quay trở lại, thấy chúng ta ăn thịt liền mắng chửi chúng ta không nói nghĩa khí, không đợi hắn trở lại đã giành ăn trước." Tây Áo Đa cười nói: "Sau đó hắn đoạt lấy cái muỗng, ha hả, một mình hắn ăn hết nửa nồi thịt, ngay cả nước canh cũng húp cạn sạch, dĩ nhiên là do sức ăn hắn rất lớn, nên chúng ta không hề để ý."
Lúc này khuôn mặt Sử Đế Văn đã đỏ bừng như lửa rồi, còn bả vai Tư Phái Khắc cũng đang run rẩy từng đợt, hình như sắp sửa không nhịn được.
"Ăn no, uống đủ rồi, hắn mới nhớ tới con heo nhỏ của mình, chạy đi khắp nơi tìm kiếm, hô to gọi nhỏ nhưng vẫn không thể tìm được." Tây Áo Đa nói: "Sau này ta thấy tội nghiệp hắn quá mới nói cho hắn biết con heo đó đã nằm trong bụng của chúng ta, người tốt nha, một đại nam nhân lúc ấy liền nổi điên lên cất tiếng khóc lớn, vừa khóc vừa muốn quyết đấu với Đường Ân. Không đợi Đường Ân động thủ, hắn đã bỏ chạy ra ngoài trại nôn mửa, tất cả thức ăn lúc trước đều phun ra ngoài."
"Ha ha ha ha ~!" Tư Phái Khắc rốt cuộc không nhịn được nữa, có lẽ là tình cảnh lúc ấy Sử Đế Văn cất tiếng khóc lớn rất có ý tứ, đã nhiều năm như vậy hắn vẫn còn có thể cười nghiêng ngã.
"Ha ha ha ~!" Tây Áo Đa cũng lập tức cười theo.
"Các ngươi… muốn nói… chuyện này… nói cả đời sao?" Sử Đế Văn nhả ra từng câu từng chữ, hai mắt hắn đã trừng to ra y như hai quả chuông đồng.
"Không phải thế, không phải thế." Tây Áo Đa khoát tay nói: "Ta đây đang chứng minh với Tác Phỉ Á tiểu thư mỹ lệ một điều, chúng ta đã từng là người tốt."
"Nếu như còn dám nói thêm một chữ, lão tử liền quyết đấu với ngươi!" Sử Đế Văn lạnh lùng nói.
"Không dám, vậy đi, chúng ta bàn về Tư Phái Khắc." Tây Áo Đa nói.
"Vì sao lại đến phiên ta?" Nụ cười của Tư Phái Khắc lúc này đã cứng ngắc lại.
"Tên này lúc còn trẻ luôn cho rằng mình là võ sĩ chính trực nhất, thuần khiết nhất trên thế giới." Tây Áo Đa chỉ chỉ Tư Phái Khắc, nói: "Mỗi lần quyết đấu với người ta, hắn nhất định phải chỉ vào lỗ mũi người khác nói cho tên đó biết, các ngươi không nên làm việc này, không được khi dễ người nọ, hoặc là không nên chém giết,… vân …vân. Tóm lại, hắn phải nói cho đối thủ biết bọn họ đã làm sai rồi, còn vị võ sĩ chính trực nhất trên thế giới tới để trừng phạt bọn họ."
Thần sắc Tác Phỉ Á dở khóc dở cười, cái loại phong cách này cũng quá cổ xưa rồi.
"Thế nhưng hắn chỉ kiên trì thói quen tốt này hơn một năm, sau đó không thể nào kiên trì được nữa, Tác Phỉ Á, ngươi biết tại sao không?" Tây Áo Đa nói.
"Tại sao?"
"Bởi vì mỗi lần quyết đấu hắn không bao giờ nói cho hết câu đã bị người ta đè xuống đánh một bữa, ha ha ha." Tây Áo Đa cất tiếng cười thật to.
Thế nhưng, lần này không có ai cười theo, trong lòng Tác Phỉ Á thổn thức nao nao, nàng thật sự không nghĩ tới Tư Phái Khắc tạo ra tình cảnh tanh máu thảm thiết ở cửa thành, lại từng là một thiếu niên vô cùng ngây thơ như thế.
Tư Phái Khắc cũng không cười, hắn híp mắt không biết đang suy nghĩ cái gì.
"Ý, tại sao các ngươi không cười?" Tây Áo Đa cười hồi lâu thấy không có ai phối hợp thì khó hiểu hỏi.
"Có cái gì buồn cười?" Tư Phái Khắc thản nhiên nói: "Thật ra bên trong nhóm chúng ta, Đường Ân mới là người biến hóa lớn nhất."
"Đúng vậy." Tây Áo Đa thở dài một tiếng.
"Phụ thân ta trước kia là hạng người gì?" Tác Phỉ Á hỏi.
"Muốn biết hả?" Tây Áo Đa nói.
Đúng lúc này, Đường Ân đẩy cửa phòng ăn đi vào: "Các ngươi đang nói chuyện gì đó?"
Tây Áo Đa cười khan một tiếng, hạ giọng nói với Tác Phỉ Á nói: "Ngày mai ta sẽ nói cho ngươi biết."
Sáng sớm ngày thứ hai, khi Lộ Dịch thập Bá tước xuất hiện ngoài phủ, bộ dáng hắn đã hoàn toàn thay đổi, không hề đề cập tới chủ đề ngày hôm qua, chẳng qua là mở giọng nhàn nhạt thảo luận với Đường Ân một vài sự tình khẩn yếu không liên quan. Nhưng Lộ Dịch Sĩ Bá tước làm như vậy, Đường Ân lại càng cảnh giác, vừa đối đáp ứng phó Bá tước, vừa âm thầm suy tư đối phương có thể xuất ra động tác gì.
Dựa theo lý luận, ở bên ngoài Lộ Dịch Sĩ Bá tước không thể nào gióng trống khua chiêng đối phó Đường Ân, trừ phi có một lý do thỏa đáng.
Nói đơn giản chính là phải làm việc dựa theo quy tắc, Tái Nhân Hầu tước không thể nào để cho lãnh địa của mình lâm vào tình trạng hỗn loạn. Nếu bất kỳ ai nhìn thấy đối phương gai mắt khó chịu đều có thể đi tới chém một đao, chẳng phải là lãnh địa của hắn sẽ vô cùng lộn xộn, rất khó quản lý hay sao?