"Nói rõ ràng thì do người khác giúp đỡ mới hoàn thành." Địch Áo từ trong thạch động đi ra, nói: "Thế nhưng hẳn không có vi phạm quy định của học viện."
Đợi đến lúc Địch Áo miêu tả tình hình lại một lần, Phổ Lai Tư mới bừng tỉnh đại ngộ. Ánh mắt nhìn mấy người Địch Áo cũng biến đổi khác thường: "Ngàn vạn đầu Ba Nhĩ Khắc Cự Thử? Các ngươi kiên trì trong thời gian bao lâu?"
"Nếu đổi lại là ngươi, ngươi có tâm tư tính toán thời gian không?" Địch Áo cảm thấy buồn cười, chậm rãi nói: "Có thể còn sống trở về đã rất khó khăn rồi."
Phổ Lai Tư gãi gãi đầu, ngại ngùng cười cho qua chuyện. Nếu đổi lại là hắn, biểu hiện có lẽ còn bết bát hơn nhiều. Người bình thường có lẽ không thể lý giải ngàn vạn con yêu thú tụ tập chung một chỗ có ý nghĩa như thế nào. Phổ Lai Tư đã từng tận mắt nhìn thấy cảnh tượng rung động nhân tâm này, chỉ cần tố chất trong lòng hơi kém là không thể dậy nổi tâm tư chống cự.
Trên thực tế, Địch Áo mấy người giết chết Ba Nhĩ Khắc Cự Thử không ít hơn nhóm Thương Nam bao nhiêu. Nhất là Địch Áo và Ca Đốn, có chừng mấy ngàn con Ba Nhĩ Khắc Cự Thử chết ở trong tay hai người bọn họ, chẳng qua là lúc đó chẳng có người nào dư thừa tinh lực quan tâm những vấn đề nhỏ bé như thế.
"Bên phía học viện cũng thật là quá đáng." Phổ Lai Tư kêu bất bình thay cho mấy người Địch Áo. Dĩ nhiên những lời như thế hắn chỉ dám nói ở chỗ này, nếu đổi lại địa phương khác, hắn tuyệt đối không dám nói ra khỏi miệng.
"Không sao cả, không phải nói là có bù đắp hay sao?" Địch Áo nhún vai bất cần, lần này quả thật không thể oán giận đạo sư học viện, những con Ba Nhĩ Khắc Cự Thử ẩn sâu dưới lòng mặt đất, cho dù đạo sư học viện có thực lực mạnh hơn nữa cũng không thể nào chui vào trong lòng đất thống kê số lượng chúng nó.
"Vậy cũng được, lần trước đã bù đắp lại cho các ngươi rồi hả? Hẳn là có nhiệm vụ đơn giản dễ kiếm học phần phải không?" Giọng nói của Phổ Lai Tư có chút hâm mộ.
Địch Áo tức giận trợn mắt nhìn sang Phổ Lai Tư: "Chuyện như vậy cũng đáng để hâm mộ? Làm không tốt là mất mạng như chơi đó." Phổ Lai Tư cười khan vài tiếng nhưng không nói gì.
Trên thực tế Phổ Lai Tư suy nghĩ không sai, học viên bình dân ở trong Tử Vong Chi Ca học viện tới đây tu luyện chủ yếu là vì nhận được bí và cùng tinh thần toái phiến. Những thứ này phải dùng học phần để trao đổi, cho nên loại học viên như Phổ Lai Tư quan tâm nhất chính là học phần, trong suy nghĩ của bọn hắn không có thứ gì quan trọng hơn hai chuyện đó.
Đám người Địch Áo đến đây là để tăng cường thực lực, điểm xuất phát khác nhau nên nhìn vấn đề tự nhiên cũng không giống nhau.
Mấy người mới vừa ăn xong điểm tâm, đạo sư chịu trách nhiệm ban bố nhiệm vụ đã hiện ra ở trên đỉnh núi. Phổ Lai Tư đứng lên chào hỏi, mấy người Địch Áo ngồi yên một chỗ, không thèm di động một đầu ngón chân, tựa hồ không nhìn thấy gì hết.
Đạo sư nhíu mày, nhưng không có biểu lộ bất mãn, bình thản ngồi xuống nói: "Nhiệm vụ hoàn thành?"
"Dĩ nhiên là hoàn thành." Lôi Mông gằng giọng nói với đạo sư: "Hơn nữa không có vi phạm quy định của học viện."
"Ngươi nói thế là có ý gì?"
"Không có ý gì cả, chỉ muốn thương lượng với ngài một chút, lần sau có tràng diện lớn như thế, ngài có thể thông báo trước một tiếng được không?" Mặc dù trên mặt Lôi Mông mang theo nụ cười, nhưng thấy thế nào cũng giống như muốn gây sự hơn.
Phổ Lai Tư sợ Lôi Mông phát sinh cãi vả với đạo sư, vội vàng nói: "Bọn họ lần này gặp phải Ba Nhĩ Khắc Cự Thử, chừng ngàn vạn con, may là đám người Thương Nam đi ngang qua nơi đó kịp thời cứu bọn họ."
"Cái gì?" Vị đạo sư không dám tin tưởng, nhìn sang Phổ Lai Tư: "Ngươi nói là sự thật?"
"Ngài có thể đi hỏi Thương Nam ở bộ cao cấp, nếu có hứng thú thì có thể đến hiện trường quan sát, thi thể đàn chuột thúi còn nằm ở chỗ cũ đó?" Lôi Mông lười biếng nói.
Lôi Mông nói đến trình độ này hiển nhiên không thể nào giả dối được, vẻ mặt vị đạo sư lúc này cực kỳ trầm trọng, trầm mặc một hồi lâu mới mở miệng nói: "Chuyện này ta sẽ đi điều tra, các ngươi bình tĩnh nghỉ ngơi đi."
Đợi đến khi vị đạo sư rời đi, Lôi Mông mới nói với mọi người: "Thế nào? Hết giận chưa?"
"Tạm được." Ca Đốn suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu ngươi có thể đập nát cánh cửa nhà hắn, chúng ta chắc chắn sẽ hết giận." Mấy người Địch Áo cùng nhau cười ha hả.
Lôi Mông thẹn quá thành giận mắng to: "Ngươi đã nói xong chưa?"