"Cũng có thể là con Đường Lang này mới vừa hoàn thành biến dị." Y Toa Bối Nhĩ suy nghĩ một lát, nói một câu khiến những người khác mặt mày như đưa đám: "Còn có thể nó đã hấp thu sạch lực lượng tinh thần kết tinh."
"Ta cảm giác con Đường Lang kia không phải thường xuyên hoạt động ở chỗ này." Lôi Mông đột nhiên nói.
"Dù sao nó cũng xuất hiện ở đây, chúng ta có thể nhớ phương vị đại khái, chờ sau này quay lại thử vận khí xem sao." Y Toa Bối Nhĩ nói.
"Ngươi còn muốn quay lại?" Lôi Mông kinh ngạc hỏi.
"Tại sao lại không?" Y Toa Bối Nhĩ khó hiểu hỏi ngược lại.
Lôi Mông nhún vai không nói gì, ở trong tưởng tượng của hắn đoạn lữ trình này nhất định trở thành cơn ác mộng của các nữ tử. Đặc biệt là Y Toa Bối Nhĩ trước giờ toàn sống trong nhà, hưởng thụ cuộc sống thoải mái, bây giờ nàng có thể cắn răng kiên trì là vì không muốn liên lụy mọi người mà thôi. Đến khi trở lại Thánh Đế Tư thành, Y Toa Bối Nhĩ nhất định sẽ buông tha những mơ ước không thực tế, hưởng thụ cuộc sống an phận thủ thường.
Bây giờ nhìn lại hình như hắn hơi khinh thường Y Toa Bối Nhĩ thì phải?
Mọi người vừa tán gẫu vừa lên đường, đảo mắt đã đến lúc hoàng hôn. Mặc dù lúc này mặt trời còn treo ở giữa đường chân trời chưa có hoàn toàn lặn xuốngi, nhưng không gian bên trong rừng rậm đã tối mịt mù.
Tuyết Ny ngẩng đầu nhìn lên bầu trời bao la, nhẹ giọng nói: "Tuyết sắp rơi."
"Tuyết rơi?" Địch Áo nhìn theo tầm mắt Tuyết Ny: "Ngươi có thể bảo đảm không?"
"Thủy hệ võ sĩ chúng ta rất nhạy cảm với khí trời biến hóa." Tác Phỉ Á cười nói: "Tuyết Ny nói tuyết sắp rơi, vậy thì nhất định chút nữa sẽ rơi."
"Chúng ta nắm chặc thời gian lên đường." Địch Áo nói: "Tuyết Ny, trận tuyết này sẽ kéo dài bao lâu?"
"Không rõ ràng lắm." Tuyết Ny lắc đầu đáp.
Địch Áo vừa định nói gì chợt thấy Lao Lạp đi tới, ngưng thần nhìn ra phía sau. Trong tình hình bình thường, trên mặt Lao Lạp luôn luôn nở nụ cười ngây ngô, rất ít khi thấy nàng có bộ dạng nghiêm trang như thế này.
"Lao Lạp, tại sao?" Địch Áo hỏi.
"Phía sau… người..." Lao Lạp cố hết sức nói.
Địch Áo nhíu mày, cước bộ từ từ chậm lại, cười khổ nói: "Đúng là đau đầu mà, có cần đuổi sát như vậy không chứ, bọn họ thật sự là chiến sĩ không sợ khổ, không sợ mệt mỏi nha!"
"Địch Áo, ngươi còn đứng đó làm gì? Đi mau." Y Toa Bối Nhĩ nói. Mặc dù ngoài mặt Y Toa Bối Nhĩ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng trong lòng luôn một mực tự trách, nàng biết là bởi vì mình làm chậm tốc độ mọi người lại.
"Chúng ta đi không xong." Ca Đốn nhẹ giọng nói, hắn và Lôi Mông đã trải qua không ít hoạt động nguy hiểm, kinh nghiệm phong phú hơn Toa Bối Nhĩ rất nhiều. Sau khi Lao Lạp phát ra cảnh báo, hắn cũng đồng thời có phán đoán của riêng mình.
"Đúng vậy." Lôi Mông chậm rãi gật đầu: "Chúng ta phải tìm kiếm đường nhỏ dễ đi, đám người kia chỉ cần dựa theo dấu vết chúng ta lưu lại đuổi theo là được. Cứ tiếp tục như vậy không thể nào tránh thoát được, có lẽ qua một lát nữa bọn họ sẽ có thể đuổi kịp chúng ta."
"Địch Áo, chàng cẩn thận đó." Tác Phỉ Á nhẹ giọng nói.
Lần này không giống với đối kháng Đường Lang vào buổi trưa. Nếu đột ngột phát sinh chiến đấu, võ sĩ các hệ sẽ có nhiệm vụ riêng, Lôi Mông xông đi lên ngăn trở Đường Lang, Ca Đốn chủ công, Tuyết Ny và Địch Áo hiệp đồng tác chiến ở hai bên, nhưng một mình Địch Áo lại đảm nhiệm tất cả làm cho đám người Lôi Mông rất khó chịu và tự trách bản thân.
Bây giờ truy binh gần tới, Địch Áo thân là Phong hệ võ sĩ nên lưu lại cản hậu, tận lức hạn chế địch nhân hành động, cho nên vẻ mặt của mọi người coi như là bình tĩnh, bởi vì nếu đổi thành người khác chắc chắn sẽ có đi mà không có về.
"Yên tâm, ta không sao." Địch Áo cười ha hả nói: "Rất khó lưu ta lại mà, trừ phi bọn họ có Phong hệ Võ Tôn, nhưng..."
"Nhưng nếu bọn họ có Phong hệ Võ Tôn thì đã sớm đuổi tới rồi." Y Toa Bối Nhĩ nói.
"Không sai." Địch Áo nói: "Các ngươi đi nhanh, không nên lãng phí thời gian, nhất định phải kiên trì đến lúc tuyết rơi, hi vọng trận bão tuyết này có thể che giấu dấu vết chúng ta lưu lại."
"Vậy ngươi có thể tìm thấy chúng ta không?" Lôi Mông hỏi.
"Buổi tối có thể phí chút khí lực, nhưng đến sáng ngày mai ta nhất định sẽ đuổi theo các ngươi." Địch Áo nói.
"Chúng ta đi." Lôi Mông buồn bực nói.
Mắt thấy thân ảnh mọi người biến mất ở trong bóng tối, Địch Áo từ từ bay lên một nhánh cây, chậm rãi ngồi xuống, hai chân đong đưa qua lại, bộ dáng tựa hồ rất nhàn rỗi.
Trên thực tế Địch Áo cũng không lo lắng cho mình, lấy lực lượng bây giờ của hắn ở trong hàng võ sĩ cấp thấp chỉ sợ mỗi Phong hệ Võ Tôn. Những Võ Tôn hệ khác không thể đả thương hắn, đánh không lại cũng có thể trốn.
Qua chừng nửa canh giờ, một đám võ sĩ cầm cây đuốc nhanh chóng đến gần, mặc dù hắn không ngại bại lộ vị trí của mình, vẫn nhàn nhã ngồi trên cành cây như cũ. Nhưng khí tức của hắn đã sớm hòa nhập với làn gió ở trong rừng rậm, rất khó bị người khác phát hiện.
Hai trăm thước, một trăm thước, những gã võ sĩ kia cách Địch Áo một đoạn không đủ mười thước, qua nữa chốc lát bọn họ sẽ đi xuyên qua dưới chân Địch Áo.
Lúc này Địch Áo không thể không nói: "Các vị, các ngươi không mệt hả?"
Những người đó đều là võ sĩ tinh nhuệ dưới trướng Hắc Sơn Đại công, kỷ luật nghiêm minh, phối hợp ăn ý, chỉ xem bọn hắn đuổi theo đám người Địch Áo, dọc đường đi cơ hồ chưa từng nghỉ ngơi lần nào. Nhưng mỗi người vẫn duy trì trạng thái tràn đầy tinh lực, lại càng sẽ không nói một câu oán hận, nhiều nhất trên đường đi chỉ nhẹ giọng đàm tiếu với đồng bạn mấy câu.
Thanh âm Địch Áo phát ra quá mức đột ngột làm cho đám võ sĩ vô cùng kinh ngạc, sau đó lập tức bày ra tư thế chiến đấu. Hai tên Địa hệ võ sĩ thả ra Bàn Thạch Thủ Hộ chạy lên hàng đầu, Hỏa hệ võ sĩ ở giữa tìm kiếm nơi phát ra thanh âm, còn có hai tên Phong hệ võ sĩ lập tức ẩn vào trong rừng rậm nhanh chóng biến mất.
Đợi đến lúc bọn họ thấy rõ chỉ có một mình Địch Áo mới thở phào nhẹ nhỏm, sau đó thần sắc lộ vẻ thẹn quá thành giận, bởi vì bọn họ phản ứng quá lớn.
"Hai người các ngươi, bắt tên kia cho ta." Tên mập lớn tiếng quát.
Tên mập vừa nói xong liền có hai bóng đen từ trong rừng rậm lao ra, lấy tốc độ cực nhanh tiếp cận Địch Áo. Thân hình bọn họ còn đang ở giữa không trung chợt vung tay liên tiếp thả ra mười mấy đạo Phong Nhận vọt tới Địch Áo.
Địch Áo trải qua Ngõa Tây Lý đặc huấn nên nhãn lực tốt hơn trước kia rất nhiều. Phong Nhận còn đang bay tới nhưng hắn đã đoán được vị trí chúng nó đánh vào, không có một đạo Phong Nhận nào đánh trúng bản thân, nhìn bộ dáng hẳn là đối phương muốn chặt đứt đường lui của mình, chẳng lẽ muốn bắt sống? Địch Áo vốn định phát động phản kích, giờ phút này lại thay đổi ý niệm trong đầu, vẫn cười ha hả ngồi tại chỗ.
Thấy Địch Áo ngồi im không nhúc nhích, hai tên Phong hệ võ sĩ hơi kinh ngạc, nhưng chuyện này không ảnh hưởng tốc độ của bọn họ. Trong nháy mắt bọn họ đã nhảy lên cành cây gần đó nhìn chằm chằm vào Địch Áo.
"Đừng hiểu lầm, ta tới đàm phán với các ngươi." Địch Áo nói.
Hai tên Phong hệ võ sĩ cười lạnh trong lòng, nhưng cũng hiểu Địch Áo không có ý định chạy trốn. Một gã võ sĩ nhảy tới nắm lấy cổ Địch Áo, quát lớn: "Đứng lên cho ta."
Địch Áo vẫn không nhúc nhích, bị gã võ sĩ xách lên y như gà con.
Gã Phong hệ võ sĩ khác lập tức tiếp cận, hai người chia ra giữ lấy tay trái tay phải của Địch Áo rồi vặn ngược ra sau. Đúng lúc này, bọn họ nhận ra từ lòng bàn tay truyền đến cảm giác đau nhói, y như bị hàng ngàn cây kim đâm vào vậy. Chốc lát sau, bọn họ thấy được thanh mang chói mắt hiện ra trước mặt.
Hai đạo Lôi Quang Phong Nhận nổ tung trong lòng bàn tay Địch Áo, điện quang nhanh chóng ngưng tụ lại rồi bộc phát mạnh mẽ bao phủ Địch Áo và hai tên Phong hệ võ sĩ vào trong.
Nếu như Địch Áo buông thả Phong Nhận ở cự ly gần, hai tên võ sĩ sẽ có cơ hội tiến hành né tránh, nhưng cái chiêu kiểu tự tử như thế này làm cho bọn họ khó lòng phòng bị.
"Chạy đi!" Tên mập dù sao cũng là Võ Tôn, ngay khi Địch Áo xuất thủ đã nhận ra nguyên lực mịt mờ dao động, vừa cao giọng cảnh báo vừa xông thẳng về phía trước.
Hai tên Phong hệ võ sĩ bị điện quang bao phủ liều mạng bay ngược ra sau. Mặc dù bọn họ nắm bắt thời cơ khá tốt, đã bắt đầu lui bước trước khi uy lực lôi điện phóng thích hoàn toàn. Nhưng tốc độ lôi điện vẫn nhanh hơn thân hình của bọn hắn, ngay lúc đó hai tay Địch Áo lại chém ra hai đạo Phong Nhận bình thường.