Địch Áo không nói gì, Đường Ân Nam tước có thói quen thỏa hiệp nên quyết định giao Hỏa Hống Thú ra cầu hòa cũng không kỳ quái, chẳng qua là bản thân hắn không thể tiếp nhận.
Sau bữa trưa, Địch Áo phụng bồi Tác Phỉ Á tản bộ trong phủ, một đường cùng nhau đi tới, Tác Phỉ Á thỉnh thoảng nhíu mày, thỉnh thoảng tập trung tinh thần suy nghĩ gì đó, thủy chung không để ý tới Địch Áo đi ở bên cạnh.
Nàng đã từng nghĩ rằng mình đã nhận ra bộ mặt thật sự của thế giới, nhưng Đường Ân Nam tước lại đẩy ra trước mắt nàng một cánh cửa sổ bí ẩn, sau đó nói cho nàng biết, nàng chỉ mới nhìn thấy mặt ngoài của thế giới.
Chuyện này tạo thành lực xung kích tinh thần to lớn đối với Tác Phỉ Á, thậm chí nàng rơi vào mê mang, cố gắng phấn đấu, khó khăn nối đuôi nhau ập đến, còn có những đối thủ mờ mờ ảo ảo. Dĩ nhiên là Nam tước cố ý bố trí để rèn luyện nàng.
Giờ phút này nàng đang cảm thấy may mắn, hay là tự giễu vì hết thảy mọi thứ ở trong quá khứ?
Địch Áo vẫn không nói gì, hắn biết Tác Phỉ Á mới vừa hấp thu được quá nhiều tin tức, giờ phút này nàng cần một đoạn thời gian nhất định sửa sang lại.
Đi bộ mệt mỏi, Tác Phỉ Á tùy tiện tìm một cái ghế đá yên lặng ngồi xuống, Địch Áo nhẹ nhàng tựa lưng vào một gốc cây bên cạnh, lẳng lặng nhìn Tác Phỉ Á. Tác Phỉ Á ngồi xuống là hơn một canh giờ, Địch Áo vẫn không nhúc nhích đứng ở bên cạnh.
Trong khi Tác Phỉ Á lâm vào trầm tư, thân ảnh Đường Ân Nam tước thỉnh thoảng xuất hiện ở trên bang công sân thượng quan sát Tác Phỉ Á, cũng quan sát cả Địch Áo.
Không biết qua bao lâu, một đám người vội vã chạy đến làm cho hai người thức tỉnh, Tác Phỉ Á ngẩng đầu nhìn lại thì thấy đại ca Ba Lý Khắc của nàng mang theo mười mấy võ sĩ bước nhanh tới bên này. Mà đi ở bên cạnh Ba Lý Khắc chính là Âu Cách Đăng thúc thúc của hắn.
Thấy Tác Phỉ Á, vẻ mặt Ba Lý Khắc lập tức nhăn lại, hắn bỗng nhiên lao ra khỏi đội ngũ xông về phía Tác Phỉ Á, rống to lên: "Vì sao con tiện nhân này lại có thể ngồi ở đây giống như không có chuyện gì?"
Các võ sĩ phía sau Ba Lý Khắc đều biết Tác Phỉ Á, thấy Ba Lý Khắc cơ hồ đánh mất lý trí làm như đang định tiến hành công kích Tác Phỉ Á liền vội vàng đuổi theo ôm lấy Ba Lý Khắc.
"Buông..." Ba Lý Khắc liều mạng né tránh vẫn không ngừng hét lên: "Ngươi là con tiện nhân không có lương tính, một đứa không có nhân tính, ngay cả thân ca ca mà ngươi cũng không buông tha. Sớm muộn gì cũng có một ngày ta sẽ chết ở trong tay của ngươi, đến đây đi, bây giờ chúng ta lập tức phân ra chết sống, buông ~!"
Tác Phỉ Á nhìn tới Ba Lý Khắc, nếu như là lúc bình thường nàng đã sớm phát tác rồi. Nhưng từ những lời Đường Ân Nam tước nói, nàng nhìn thấy rõ ràng tương lai của Ba Lý Khắc, vị đại ca này bị người ta cố ý lợi dụng, từ nhỏ đến lớn vẫn sống trong hư ảo và ăn chơi trác táng. Thậm chí Đường Ân Nam tước còn cho rằng Ba Lý Khắc không phải là con của hắn, làm sao có thể giao quyền thừa kế Nam tước cho Ba Lý Khắc?
Thấy Tác Phỉ Á thủy chung im lặng không lên tiếng, Ba Lý Khắc còn tưởng rằng Tác Phỉ Á đang chột dạ mới xuất hiện phản ứng như thế, không khỏi càng nói càng hăng say, đứng ở một chỗ mắng chửi nước miếng tung bay, tràng giang đại hải. Nếu như không phải mấy gã võ sĩ có đầu óc coi như thanh tĩnh một mực ngăn trở hắn, chỉ sợ hắn đã xông lên động thủ rồi.
Địch Áo nhíu mày, thân hình bỗng nhiên di động, trong nháy mắt vọt tới chỗ Ba Lý Khắc, phất tay vỗ hai cái bạt tai vào mặt Ba Lý Khắc.
Ba Lý Khắc chỉ cảm thấy thấy đầu váng mắt hoa, ngay cả động tác Địch Áo cũng không nhìn thấy rõ ràng, sau đó trên mặt đã truyền đến một trận đau nhức, đến khi hắn phản ứng thì Địch Áo đã sớm lui trở về vị trí ban đầu, phảng phất như chưa từng động đậy.
Ba Lý Khắc thấy không rõ động tác Địch Áo, nhưng Đường Ân Nam tước lại có thể nhìn thấy rất rõ ràng, không khỏi hít sâu một hơi lạnh. Một loạt động tác này chẳng những giống như mây trôi nước chảy tiến lùi lưu loát, tốc độ lại nhanh vô cùng, đã hoàn toàn có thể dùng hai chữ kinh khủng để hình dung. Ít nhất ở bên trong tất cả Phong hệ Quang Mang võ sĩ mà Đường Ân từng nhìn thấy, không có một người có thể vượt qua Địch Áo.
Đến thời khắc này, Đường Ân mới hiểu được tại sao Địch Áo có thể một mình giết chết Mễ Nhĩ, bởi vì ở phương diện tốc độ, cho dù là Cực Hạn võ sĩ đối mặt với Địch Áo cũng rất khó chiếm được thượng phong. Hẳn là Địch Áo còn có một vài thủ đoạn bí ẩn khác, nghĩ tới đây, Đường Ân không khỏi bắt đầu sinh ra hoài nghi với thân phận Địch Áo, người như vậy, thực lực như vậy, vì sao cho đến gần đây mới hiển lộ thanh danh?
"Ngươi… ngươi dám đánh ta?" Ba Lý Khắc vẫn còn mơ hồ không rõ hét lên giận dữ, ánh mắt hừng hực lửa giận, quay sang gầm thét với mấy gã võ sĩ bên cạnh: "Giết hắn cho ta."
Không người nào dám động, ánh mắt các gã võ sĩ tự nhiên cao hơn Ba Lý Khắc rất nhiều, chỉ bằng vào tốc độ của người ta, bên mình có đông người hơn gấp đôi cũng không làm nên chuyện gì, xông lên chỉ có thể tự rước lấy nhục vào thân.