Thanh âm Địch Áo chợt trái chợt phải không ngừng biến hóa vị trí, nói đến một chữ sau cùng không biết là cố ý hay vô tình, tự nhiên khoảng cách với tên mập hơi gần hơn bình thường.
Trong mắt tên mập hiện lên vẻ tàn khốc, lập tức cúi người xuống đặt hai tay xuống mặt đất, một tầng khí lạnh như thực chất trong nháy mắt liền lan tràn ra bốn phía bao phủ phương viên mấy thục thước vuông.
"A..." Trong bóng tối vang lên tiếng kêu thảm, tựa hồ đối phương đã bị thương.
Đánh trúng? Tên mập giật mình ngây người, tựa hồ không dám tin tưởng sự thật này. Còn ba gã võ sĩ kia thì lộ ra sắc mặt vui mừng, vội vàng nhào tới.
Trực giác nói cho tên mập biết sự tình không đơn giản như thế, nhưng thanh âm kêu thảm vừa rồi lại là sự thật không thể nghi ngờ. Vì thế hắn do dự trong lòng một hồi, đợi đến lúc định lên tiếng ngăn cản đám thuộc hạ thì đã không còn kịp nữa.
Ba gã võ sĩ song song vọt tới trước, nghênh đón bọn họ là mười mấy đạo Phong Nhận màu xanh nhạt, nhìn xuyên qua đó sẽ có thể nhìn thấy bóng lưng Địch Áo vẫn ung dung ngồi trên một cành cây, cười nói: "Nhanh lên một chút!"
Mấy gã võ sĩ không còn kịp phân tích đến tột cùng Địch Áo có ý gì, chỉ dựa theo bản năng chọn lựa phương pháp bảo đảm nhất. Hai gã Địa hệ võ sĩ đồng thời thả ra Bàn Thạch Thủ Hộ từ từ áp sát, còn gã Hỏa hệ võ sĩ lại đứng ở sau lưng đồng bạn phóng ra Chân Hồng Chi Vũ ngăn chặn Phong Nhận ở trên không.
Phong Nhận nổ tung biến thành một cơn mưa xanh nhạt ập xuống đầu bọn họ, hỏa diễm Chân Hồng Chi Vũ lại càng mãnh liệt hơn nữa, phần lớn Diễn Sinh Phong Nhận đều bị ngăn trở ở bên ngoài, thỉnh thoảng có một vài đạo lưu quang đánh vào màn hào quang Bàn Thạch Thủ Hộ nhưng không hề dẫn phát một tia rung động nhỏ nào. Trong lòng mấy gã võ sĩ cũng lấy làm kỳ quái, theo lý thuyết thì công kích của đối phương không nên mềm yếu vô lực như vậy mới đúng?