Những gã kỵ sĩ nghe thấy thanh âm này liền quay đầu ngựa, vội vàng tránh sang hai bên. Lúc này gã đại hán trung niên kia cúi người xuống, hai tay chạm vào mặt đất, âm hiểm cười nói: "Muốn chạy? Không dễ dàng như vậy đâu."
Nhiệt độ trong không khí đột nhiên hạ thấp rất nhanh, một luồng hàn khí từ trong tay đại hán trung niên kia hiện ra men theo mặt đất lan tràn tới cửa thành, những gã võ sĩ kia còn chưa biết được chuyện gì đã bị hàn khí bao trùm thân thể, dọc theo hai chân men lên đông cứng toàn bộ thành một bức tượng băng, nhóm võ sĩ này làm gì có năng lực tránh thoát bí kỹ Băng Phong do Cực Hạn võ sĩ thả ra, toàn thể võ sĩ đều bị đóng băng cứng ngắc không thể động đậy, nhiệt độ cực thấp cộng thêm thiếu thốn không khí, bọn hắn nhanh chóng ngừng hô hấp tử vong.
Lúc này đám người Đường Ân mới vừa đi tới gần cửa thành, còn đang gào thét ra lệnh cho nhóm võ sĩ tràn vào cửa thành bỏ vũ khí xuống, nhìn thấy một màn này, mấy người bọn họ không khỏi cau mày trầm tư.
"Sát khí đủ mạnh nha!" Sử Đế Văn sờ sờ đầu trọc của mình, cười lên âm lãnh.
"Xem ra vị Bá tước đại nhân này có khẩu vị rất nặng, các ngươi nói xem, nếu ta cho hắn thêm một ít gia vị thì thế nào nhỉ?" Một gã Địa hệ võ sĩ khác tiến lên, híp mắt nhìn đống tượng băng ở ngoài cửa thành.
Đám người Đường Ân tựa hồ nhớ lại chuyện gì không hẹn mà cùng nhau trầm mặc, qua một lúc sau, Đường Ân mới lộ vẻ khó khăn nói: "Tư Phái Khắc, không cần làm thế, Một hồi mọi người còn phải đi ăn khuya nữa."
Địch Áo và Tác Phỉ Á hai mặt nhìn nhau, có nghe mà không hiểu bọn họ đang nói chuyện gì, ở đây có quan hệ gì tới bữa ăn khuya?
Tư Phái Khắc nhìn sang Đường Ân, nói: "Vậy ngươi nói nên làm gì bây giờ, cứ để như vậy sao? Cực kỳ không tôn trọng Bá tước đại nhân nha?"
Nói đến hai chữ "tôn kính", giọng nói Tư Phái Khắc rõ ràng lộ ý châm chọc.
Đường Ân nhìn ra cửa thành, rồi lại nhìn sang người nọ, thở dài nói: "Tùy ngươi vậy, nhưng đừng có đùa quá trớn."
Tư Phái Khắc cười hì hì nói: "Yên tâm đi, điểm phân tấc nho nhỏ này ta vẫn phải biết, ta dám cam đoan sẽ làm cho vị Lộ Dịch Sĩ Bá tước này lưu lại một đoạn ký ức tốt đẹp."
Ở ngoài cửa thành, Lộ Dịch Sĩ Bá tước vừa giải quyết xong địch nhân, từ trong đám kỵ sĩ cưỡi ngựa tiến phía dưới tường thành, âm thầm đánh giá mấy lần kiệt tác của mình, Bá tước không khỏi nở nụ cười vui vẻ. Nếu như Đường Ân đủ thông minh nhất định sẽ biết dùng gì thái độ gì ra gặp mình, thật ra không phải là Lộ Dịch Sĩ thích giết chóc, mà là muốn mượn những người này truyền lại cho Đường Ân biết tin tức, ta nếu có thể giết chết toàn bộ thủ hạ Cơ Tư, vậy thì Đường Ân nhà ngươi cũng không phải là ngoại lệ.