Sắc mặt gã thợ rèn khá phức tạp, diện mạo thô bỉ không có nghĩa là hắn ngu đần, trên thực tế ở trong quần thể những người như bọn họ ngay từ nhỏ đã được bồi dưỡng và nghiêm khắc huấn luyện đủ loại phương diện.
Tìm được Ngõa Tây Lý rồi? Hơn nữa Địch Uy đại nhân chuẩn bị xuất thủ? Chuyện này bọn họ không thể tham dự, bảo hắn mang tin nhắn trở về đế đô rốt cuộc là có ý gì?
"Ngươi thu thập nhanh đi, lập tức động thân." Người trung niên kia có vẻ không yên lòng, lại lặp lại một lần: "Ta cũng phải trở về, ha hả, mọi người đều biết chủ quan đại nhân của chúng ta rất khó lòng hầu hạ."
"Vâng, đại nhân." Thợ rèn cũng cười theo, nói: "Thật ra ta cũng không cần thu thập gì nhiều, mang theo một ít tiền tài là có thể đi ngay."
"Ừ, đi đường cẩn thận, cần phải mang tin tức kia về đế đô cho bằng được, hiểu không?" Người trung niên kia dặn dò thêm lần nữa.
"Đại nhân, ngài yên tâm." Gã thợ rèn gật đầu lĩnh ý.
"Tốt." Người trung niên kia thở ra một hơi, sau đó bước ra khỏi phòng. Theo lý thuyết khi khai báo nhiệm vụ cho mật thám nằm vùng không cần phải khẩn trương, nhưng người trung niên kia đã lại toát mồ hôi lạnh toàn thân, vừa đi ra đường phố liền nghi thần nghi quỷ nhìn chung quanh hồi lâu, sau khi thấy không có điểm gì khác lạ mới vội vã rời đi.
Gã thợ rèn ở trong phòng cũng không dám chậm trễ, tùy tiện thu thập một vài thứ rồi đi tới hậu viện, sau đó dẫn một con ngựa ra bắt đầu hành trình.
Đường phố vang lên tiếng vó ngựa, qua thêm một lát nữa cửa thành sẽ phải đóng. Hắn đã nhận ra trong lòng cấp trên cực kỳ bất an, loại bất an cũng lây sang cho hắn, cho nên hắn không dám dừng lại quá lâu, chỉ muốn lập tức rời khỏi tòa thành thị đáng sợ này.
Một đường chạy vội trên đường phố, mặc dù trong lòng vạn phần lo lắng nhưng nếu chạy vội quá sẽ có đội tuần tra xuất hiện can thiệp. Như vậy ngược lại sẽ thêm phiền toái, hắn nhất định phải khống chế tâm tình của mình.