Hàng nghìn hàng vạn ngọn lửa bay loạn trong gian phòng, liên tiếp công kích Bàn Thạch Thủ Hộ của Lôi Mông, nhìn bộ dạng Lộ Dịch Sĩ Bá tước hẳn là thật sự nổi giận, chắc hắn đang muốn đánh gục đám người Địch Áo ngay tại chỗ.
Thân hình Địch Áo thấp thoáng bên trong làn sóng lửa, nhưng tránh thoát Chân Hồng Chi Vũ ở trong không gian nhỏ hẹp này đã là cực hạn của hắn. Càng đến gần Lộ Dịch Sĩ Bá tước hỏa diễm lại càng dày đặc, dưới tình huống như vậy muốn tiếp cận và phát động công kích Lộ Dịch Sĩ thật sự là quá khó.
Màn hào quang Bàn Thạch Thủ Hộ trên người Lôi Mông từ từ xuất hiện dấu hiệu không yên, đây là chênh lệch rõ ràng giữa Quang Mang võ sĩ và Cực Hạn võ sĩ. Cho dù Lôi Mông là người nổi bật trong giai đoạn Quang Mang võ sĩ cũng không có một chút hi vọng đối kháng.
"Ầm ~!"
Lôi Mông không chịu nổi áp lực dứt khoát tung một quyền phá vỡ vách tường, đợi Ca Đốn và Lao Lạp nhảy ra ngoài cũng tung người theo sau.
Từ trên tầng bốn nhảy xuống, đối với Lao Lạp không có bất kỳ khó khăn gì nhưng Ca Đốn thì phải vất vả một phen. Còn bản thân Lôi Mông y như một tảng đá lớn nặng nề rơi xuống, hai chân hắn cắm xuống lòng đất tới tận mắt cá chân.
Ba người vừa ổn định thân hình lập tức ngẩng đầu nhìn lên, Địch Áo vẫn còn lưu lại ở trên đó, thỉnh thoảng có vài ngọn lửa văng ra ngoài cửa sổ chứng minh nơi đó vẫn còn tiếp tục chiến đấu.