Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3143 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 512

❊ ❊ ❊

Sờ đôi chân mất cảm giác của mình, nhà ư? Ông nội tuổi đã cao, sức khỏe ngày càng kém, e rằng sau khi ông cụ qua đời, anh ta cũng chẳng còn nhà nữa.

Biết bọn trẻ có chuyện muốn nói, hai ông bà bận rộn lui vào bếp, nhường không gian cho lũ trẻ.

Cố Thừa Hiên: “Lần này tôi bí mật về thủ đô, không thông báo cho bất kỳ người thân nào, muốn đợi đến khi đứng dậy được hoặc sắp đứng dậy được mới đi gặp ông nội.”

Còn nếu đôi chân này vĩnh viễn không có khả năng hồi phục thì sao?

Cố Thừa Hiên chưa từng nghĩ tới.

Bởi vì Nguyễn Hiện Hiện nói có thể.

Món ăn được dọn lên bàn, Tống Nam Ly kéo cô vào phòng nói nhỏ.

“Bệnh tình của ngài ấy đã được khống chế, tuy chưa hoàn toàn khỏi hẳn nhưng tế bào ung thư cũng không ác hóa lan rộng thêm. Ngày ấy nói, bệnh tình của ông không phải là bí mật, kiên trì thêm một hai năm nữa, trời quang mây tạnh, ông cũng có thể yên tâm buông tay. Chuyện này rất ít người biết nội tình, trong lòng cô biết là được.”

Nguyễn Hiện Hiện sao lại không hiểu, sức ảnh hưởng của vị kia trên trường quốc tế quá lớn, một khi tin tức bệnh tình thuyên giảm truyền ra ngoài, e rằng cả cô và Tống Nam Ly đều sẽ gặp rắc rối lớn.

Nói rộng ra, cả đất nước Trung Hoa đều sẽ phải đối mặt với áp lực từ quốc tế.

Phương pháp có thể chữa khỏi ung thư ai mà không thèm khát?

Mấy quốc gia cứ hô hào tự do dân chủ hòa bình, thực chất toàn làm mấy trò cướp bóc trắng trợn, ỷ mạnh hiếp yếu bẩn thỉu.

Nguyễn Hiện Hiện ngẩng đầu, đầy ẩn ý: “Vị kia biết hết rồi à?”

Tống Nam Ly sờ mũi, anh ta có bao nhiêu bản lĩnh sao vị kia lại không biết? Ở cái tầm đó, mỗi viên thuốc đưa vào miệng đều có thể truy ra nguồn gốc.

Phép màu hay tự nhiên khỏi bệnh có thể lừa được lang băm nhưng không lừa nổi một bậc đại trí giả từng xoay chuyển tình thế trong cơn nguy nan của đất nước.

Tống Nam Ly trấn an Nguyễn Hiện Hiện: “Yên tâm, ngài ấy không chỉ đích danh cũng không có ý định truy cứu sâu. Chỉ nói trời sẽ quang, mặt trời sẽ mọc ở hướng Đông, những đóa hoa của tổ quốc rồi sẽ được tắm mình dưới ánh nắng mà trưởng thành khỏe mạnh. Còn nói ông nợ tôi một ân tình, bảo tôi về suy nghĩ kỹ xem muốn gì. Lời là nói với tôi nhưng tôi hiểu, là muốn tôi chuyển lời cho người đứng sau màn làcô.”

Nguyễn Hiện Hiện xoa cằm, thốt ra câu kinh người: “Tôi không muốn nhìn thấy ông nội Nguyễn già rồi không nơi nương tựa, muốn ông ấy cưới bà nội nhà họ Cảnh làm vợ ba.”

Tống Nam Ly im lặng, đưa tay sờ trán cô.

Nguyễn Hiện Hiện gạt phắt đi: “Làm gì đấy? Bớt lấy cái tay chuyên sờ xác chết của anh sờ vào tôi đi.”

Tống Nam Ly: “Thử xem cô bệnh đến giai đoạn nào rồi, còn khả năng cứu chữa không.”

Giọng anh ta đổi chiều, lại nói: “Phàm là người đầu óc bình thường đều biết ân tình của vị kia quý giá đến mức nào. Trải một con đường lên trời, đưa cô một bước lên mây bớt đi năm mươi năm phấn đấu cũng không phải là không thể. Cái gì mà bắt ông nội cô cưới vợ ba, điều kiện như thế mà cô cũng dám nghĩ tôi cũng chẳng dám chuyển lời.”

Nguyễn Hiện Hiện lại không nghĩ như vậy, tâm tư của người bề trên đừng có đoán, cô tin vị kia nói nợ ân tình là xuất phát từ thật lòng nhưng cũng nhớ chú Lâm từng nhắc nhở, bầu trời trước bình minh là đen tối nhất.

Còn hai năm nữa, cô không muốn cũng không đủ khả năng bị cuốn vào vòng xoáy đó.

Mà vị đó nói cũng rất rõ ràng, ý của câu “kiên trì thêm một hai năm nữa” là tranh thủ lúc ông còn đương nhiệm, cô có thể đưa ra điều kiện.

Càng vào lúc này, Nguyễn Hiện Hiện càng phải khiêm tốn, chỉ cần có chút động tĩnh liên hệ, dù vị kia không muốn, ánh mắt các bên cũng nhất định sẽ đổ dồn vào cô.

Không ai muốn cứ nợ ân tình mãi, nhất là đối với người bề trên.

Lúc này cô đưa ra một yêu cầu vô thưởng vô phạt, nghe như trẻ con giận dỗi, tương lai trời quang mây tạnh, vị kia có khi còn nể tình ơn cứu mạng mà giữ lại cho cô chút tình cảm.

Liếc nhìn Tống Nam Ly đang nhìn mình với vẻ “chỉ tiếc rèn sắt không thành thép”, Nguyễn Hiện Hiện khoanh tay: “Anh là người học y thì cứ chuyên tâm nghiên cứu y thuật đi, chuyện người lớn bớt xen vào. Chuyển lời của tôi đi, vị kia sẽ hiểu.”

Tống Nam Ly: “...”

Nguyễn Hiện Hiện giục anh ta: “Nhanh lên, con cả nhà họ Cảnh đang nằm trong tay tôi, muộn chút nữa là bà già kia lại giở trò đấy. Tôi sẽ xé rách mặt với bà ta, để cứu con trai, bà ta khả năng cao sẽ dùng đến các mối quan hệ sau lưng. Chẳng phải bà ta thích làm bà nguyệt se duyên lung tung sao? Tôi muốn bà ta dù trong lòng không cam tâm tình nguyện, vẫn phải chủ động gả cho Nguyễn Kháng Nhật. Cũng để bà ta nếm thử cái cảm giác cóc ghẻ nhảy lên mu bàn chân, không cắn người nhưng làm người ta ghê tởm.”

“Nhanh lên nhanh lên.” Nguyễn Hiện Hiện đứng dậy kéo anh ta: “Đừng ăn cơm nữa, mau đi làm việc đi.”

Vốn dĩ cô còn muốn dùng con trai cả nhà họ Cảnh ép bà già kia không thể không dùng đến ân tình phía sau, không ngờ chuyện của bà ta và Nguyễn Kháng Nhật lại thành công.

Thế này thì lão Tống tự mình dâng tới cửa, Nguyễn Hiện Hiện một khắc cũng không đợi được.

Bên ngoài truyền đến tiếng bà nội giục ăn cơm, Tống Nam Ly ra ngoài cáo từ hai ông bà, bị giữ lại hỏi sao vội đi thế, Tống Nam Ly liếc xéo kẻ đầu têu một cái đầy bực bội.

Chỉ vào Cố Thừa Hiên trên xe lăn: “Có cần tôi mang anh ta đi cùng luôn không?”

Anh ta không được ăn cơm, Cố Thừa Hiên dựa vào đâu mà được ăn?

Nguyễn Hiện Hiện xua tay như đuổi ruồi: “Anh đi việc của anh đi, ăn xong tôi bảo Thái Thái đưa anh ta đến căn cứ bí mật của anh.”

Cái gọi là căn cứ bí mật chính là viện nghiên cứu tư nhân của Tống Nam Ly.

Trên bàn cơm không bàn chuyện chính sự, bà nội quan tâm hỏi han cô sống ở quê thế nào, Phạm Thái Thái chọn vài chuyện kỳ quặc vô thưởng vô phạt cô từng làm kể cho hai ông bà nghe.

Làm cho Nghiêm Phượng Hoa vừa buồn cười vừa muốn cho cô vài cái bạt tai, má hơi giật giật.

Ăn xong, Phong Nhược Lôi là người đầu tiên đứng dậy xin phép về.

“Cơ quan còn có việc, nếu hai bác không chê, cháu sẽ thường xuyên qua làm phiền ạ.”

Cháu gái nhà mình có thể quan hệ tốt với chị chồng tương lai, người già nào mà chê chứ? Chỉ bảo cô thường xuyên đến, bà sẽ đích thân xuống bếp.

Nguyễn Hiện Hiện đích thân tiễn Phong Nhược Lôi xuống lầu, dọc đường hai người thì thầm to nhỏ, đa phần là Nguyễn Hiện Hiện nói, Phong Nhược Lôi nghe.

Chốt lại kế hoạch tiếp theo đối với nhà họ Cảnh.

...

Nhà họ Cảnh.

Bà cụ sai người giúp việc kiêm bà con xa làm một bàn thức ăn ngon.

Một mình bà ta ngồi trước bàn nhìn đồng hồ trên tường.

“Tám giờ rồi, thằng cả và thằng Tự vẫn chưa về sao?”

Câu này dì giúp việc không biết tiếp lời thế nào, chỉ đành an ủi: “Có khi ông chủ ưng ý cô con dâu, đưa đôi vợ chồng son mới cưới ra ngoài ăn rồi.”

Tô Thính Vinh lắc đầu, bà ta không ngốc, biết chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi.

“Đợi thêm nửa tiếng nữa.”

Bầu không khí đè nén, dì giúp việc vội bưng thức ăn vào bếp hâm nóng lại.

Nửa tiếng trôi qua, hướng cửa ra vào vẫn không có động tĩnh gì, bà cụ hít sâu một hơi, ngồi xuống bên cạnh điện thoại, bình tĩnh quay số.

Khi biết tin con trai, cháu trai thậm chí cả đám người chi họ nhà họ Cảnh mang theo đều bị bắt vào Cục An ninh quốc gia, cả người bà ta tức đến run lẩy bẩy.

“Được, được, được lắm!” Bà ta liên tục nói ba chữ được: “Đúng là coi thường nó rồi, quả là một con nhóc chết tiệt tàn nhẫn độc ác. Vốn định để thằng Tự cưới về đối xử tử tế, đã vậy cũng đừng trách nhà họ Cảnh là cái nhà biết cách hành hạ người khác.”

Dứt lời, một cuộc điện thoại gọi thẳng đến cấp trên trực tiếp của Phong Nhược Lôi.

Cục An ninh quốc gia!

Phong Nhược Lôi lẳng lặng ngồi tại chỗ làm việc lật xem tài liệu, đêm nay cô trực ban, trước Tết công việc bận rộn, qua Tết lại đến đợt kiểm tra lớn mỗi năm một lần.

Kiểm tra cơ sở vật chất doanh trại quân đội, bãi tập, kho vũ khí... xem có an toàn không.

Đây là một hoạt động lớn, trước Tết phải sắp xếp ổn thỏa, sau Tết mới không bị luống cuống tay chân.

Đột nhiên tiếng giày quân đội nghiến trên mặt đất, tiếng bước chân nặng nề truyền đến, trước mặt Phong Nhược Lôi phủ xuống một cái bóng, cô ngẩng đầu nhìn rõ vẻ mặt giận dữ của người đến, hỏi:

“Có việc gì?”

Bàn tay to lớn của người đàn ông đập mạnh xuống bàn: “Giả điên giả khùng à? Tại sao lại bắt người nhà họ Cảnh?”

Giọng điệu Phong Nhược Lôi bình thản: “Vọng tưởng buôn lậu can thiệp vào an ninh quốc phòng nội bộ, ngang nhiên đe dọa khủng bố hòng cài cắm người, không đáng bắt, không đáng điều tra sao?”

Người đàn ông nghẹn lời, ông ta đã biết đầu đuôi câu chuyện, cúi người hạ thấp giọng.

“Chuyện nhỏ thôi mà, có đáng để nâng cao quan điểm thế không? Mọi người đều hiểu chuyện bên trong là thế nào, cô muốn đắc tội một nửa Cục An ninh à?”

Ý là công việc trên danh nghĩa không thể sang nhượng nhưng một số cán bộ lão thành sắp về hưu chuyển giao công việc này cho người thân trực hệ, người thân bắt đầu lại từ đầu cũng coi như luật ngầm trong cục.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »