Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3176 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 561

❊ ❊ ❊

Nguyễn Hiện Hiện xót xa sờ mặt anh: “Biết thế em đã đến sớm hơn rồi.”

Cung Dã lại không nghĩ vậy, đến sớm hơn, có lẽ đã không có cơ duyên ở Thiên Hoàng.

Với người khác là đả kích, là tổn thương nhưng với anh lại là cơ duyên.

Đoạn đường phía sau khu giới nghiêm rất yên tĩnh, ngoại trừ các trạm kiểm soát dày đặc ba bước một trạm năm bước một chốt thì trên đường không thấy một bóng người đi bộ nào.

Hai người không biết đi bao lâu, dường như từ xa có thể nhìn thấy một quần thể kiến trúc bị phá hủy ở trên cao.

Nguyễn Hiện Hiện vốn định đi xem kiệt tác của mình nhưng nhớ ra thiên thạch mình thả xuống có bức xạ, cô lập tức dập tắt ý định.

Cung Dã dẫn cô đi qua từng lớp trạm gác, rẽ ngang rẽ dọc, cuối cùng dừng lại trước một khu nhà cửa sổ sáng choang sạch sẽ.

Anh dừng bước, ghé tai cô hạ thấp giọng: “Chuẩn bị bùa ẩn thân và bùa dịch chuyển, bên dưới có một kho vàng cũng là kho riêng duy nhất chúng ta có thể tiếp cận.”

Nhiệm vụ lần này, không phải Cung Dã chưa từng có ý đồ với cái kho riêng này nhưng vì mục tiêu quá lớn lại bất tiện mang vác di chuyển nên đành bỏ dở.

Có Hiện Hiện ở đây thì khác rồi.

Nguyễn Hiện Hiện liếc anh một cái đầy ẩn ý. Trong cửa hàng hệ thống có cái gì, anh còn rõ hơn cả cô.

Bùa dịch chuyển là một trong những vật phẩm mới sau khi hệ thống nâng cấp, sau khi kích hoạt sẽ dịch chuyển ngẫu nhiên trong phạm vi hai cây số, cô vẫn chưa dùng thử bao giờ.

Một là ở trong nước không dùng đến. Hai là không định vị được điểm đến.

Nhỡ đâu dịch chuyển vào nhà người khác thì sao? Lại còn gặp phải ông già bà cả nào đó, chẳng phải dọa người ta sợ chết khiếp à?

Đầu tiên là mua hai lá bùa ẩn thân cao cấp, không chỉ ẩn đi hình dáng mà còn che giấu toàn bộ hơi thở.

Sau đó Cung Dã dẫn cô nấp vào một ngôi nhà dân. Hai người đứng ngoài cửa, bất động cũng không giao tiếp. Khoảng ba giờ chiều, cánh cửa ngôi nhà yên tĩnh này cuối cùng cũng mở ra.

Một đội người từ trong đi ra, một đội khác từ ngoài đi vào.

Hai người bám theo sau đuôi đội ngũ, thuận lợi trà trộn vào trong phòng.

Trên ghế sô pha, một lão già đang nhắm mắt ngồi thiền bỗng mở mắt ra. Cung Dã chỉ về phía tay trái, ra hiệu cho cô đừng nhìn vào lão.

Huyền thuật sư vốn dĩ rất nhạy bén, rất dễ dàng cảm nhận được ánh mắt của người khác đặt lên mình.

Lão già nhíu mày, dường như nhận ra điều gì đó, ánh mắt sắc bén quét qua từng người trong đám lính đổi ca.

Không phát hiện ra điều gì bất thường nhưng những lính gác bị ánh mắt lão nhìn trúng đều đã toát mồ hôi hột.

Lão già vẫn chưa từ bỏ, kiểm tra trong ngoài căn phòng một lượt bằng thần niệm, không thấy gì không ổn mới thu hồi niệm lực.

Nhắm mắt lại lần nữa, đám lính gác mới thở phào nhẹ nhõm.

Thấy lão già không dặn dò gì, bọn họ đeo trang bị chỉnh tề, mở một cánh cửa dẫn thẳng xuống dưới.

Cầu thang rất hẹp, chỉ đủ cho một người đi.

Cung Dã nắm tay cô, ngay khoảnh khắc cửa mở, lách người vào tầng hầm trước cả người đi đầu.

Cầu thang rất dài, độ sâu chừng hai tầng lầu. Một hành lang ánh đèn vàng vọt, hai bên trái phải mỗi bên có ba cánh cửa, đều là loại cửa hợp kim nhìn là biết rất dày và nặng.

Ở cuối hành lang, trên ghế sô pha cũng có một lão già tóc trắng đang ngồi, hai mắt nhắm nghiền, mặc bộ đồ đi săn của Âm Dương Sư.

Nếu không phải khóe mắt liếc thấy, gần như không thể cảm nhận được có người đang ngồi ở đó.

Cung Dã ra hiệu, vàng ở trong các phòng hai bên. Đáy mắt Nguyễn Hiện Hiện lóe lên tia sáng rực rỡ nhưng nhanh chóng bị mí mắt rủ xuống che khuất.

Trước đây, muốn đưa đồ vật vào không gian cần phải dùng tay chạm vào.

Bây giờ thì không cần nữa, trong bán kính năm mét, chỉ cần cô muốn là có thể thu hết vào không gian.

Nguyễn Hiện Hiện đi đến trước bức tường, cẩn thận không chạm vào.

Nhắm mắt niệm thầm “Thu”, bất thình lình, cô mở bừng mắt...

Trên bãi đất trống trong không gian, năm dãy kệ cao bằng hai người xếp hàng ngang, bên trên chất đầy vàng.

Những thỏi vàng nặng 400 ounce (khoảng 12.4kg), mỗi thỏi 1kg được xếp ngay ngắn, nhìn sơ qua một mặt kệ, ít nhất cũng phải cả trăm thỏi.

Điều khiến Nguyễn Hiện Hiện kinh hãi là cô không chỉ thu vàng vào không gian, mà còn thu luôn cả bốn tên lính gác cả trong lẫn ngoài cửa.

Lúc này bốn tên đó đang đứng ngơ ngác nhìn nhau giữa bãi đất trống trong không gian.

Cùng lúc đó, đáy mắt Cung Dã lóe lên sát ý tột cùng. Ngay khoảnh khắc lão già kia mở mắt, anh lao tới tấn công với tốc độ nhanh như tia chớp...

Khoảnh khắc lão già mở mắt ra cũng là lúc lão phát động tấn công. Lão nhanh nhưng Cung Dã còn nhanh hơn.

Chỉ thấy một bàn tay to lớn mạnh mẽ xuyên qua bộ đồ đi săn không gió mà bay của lão già, một vật gì đó sắc nhọn lạnh lẽo nương theo lòng bàn tay Cung Dã cắm phập vào tim lão.

Lão già theo bản năng cúi đầu, chỉ thấy một lưỡi dao liễu diệp nhỏ nhắn đã ngập sâu trong ngực.

Cung Dã kéo mạnh một cái, một tay bịt chặt miệng lão già đang định hét lên, tay kia mạnh mẽ xoay cán dao. Năng lượng theo mũi dao truyền vào trong, gần như trong tích tắc đã khuấy nát lục phủ ngũ tạng của lão.

Khóe miệng lão già trào ra một dòng máu tươi, đến chết vẫn mở to đôi mắt không dám tin, trân trân nhìn vào mặt Cung Dã.

Dường như không hiểu nổi, với phản ứng của một Đại Âm Dương Sư như lão, sao lại không có chút sức lực đánh trả nào trước một thằng ranh con?

Mặt Cung Dã không chút gợn sóng, khóe miệng ẩn hiện nụ cười.

Mũi dao rút ra kéo theo một chuỗi máu tươi, những giọt máu này ngưng tụ giữa không trung, hóa thành từng lưỡi dao sắc bén, xoay tròn bay với tốc độ cao, găm thẳng vào giữa trán đám lính Nhật vừa mới hoàn hồn.

Hai bóng người ngã phịch xuống đất, Cung Dã lúc này mới quay đầu lại, khóe mắt vương một vệt đỏ yêu dị, là máu của lão già bắn lên.

Từ lúc ra tay đến khi ba người ngã xuống, toàn bộ quá trình không quá năm nhịp thở.

Ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải Nguyễn Hiện Hiện cũng vừa giải quyết xong ba tên.

Hai người thu hồi tầm mắt, lại cùng lúc ra tay.

Cung Dã phóng con dao nhỏ trên đầu ngón tay, trúng ngay giữa trán một tên lính Nhật đang định ấn nút báo động màu đỏ.

Nguyễn Hiện Hiện vung sợi xích bạc trong tay, quấn chặt cổ một tên lính Nhật ở xa hơn, vừa siết chặt, đôi chân đã kẹp lấy vai một tên khác.

Cơ thể bật lên đồng thời duỗi thẳng, cô đưa tay vặn gãy cổ tên cuối cùng.

Xoay người tiếp đất, sau lưng là ba cái xác đổ rầm xuống.

Cùng lúc đó Cung Dã cũng giải quyết xong tên cuối cùng. Anh nhấc chân, bất đắc dĩ đi tới. Còn chưa đến gần đã thấy Hiện Hiện nhà mình với vẻ mặt vô tội ném hai cái xác từ trong không gian ra.

Trên mặt anh tràn đầy sự dung túng: “Là lỗi của anh, anh quên mất em vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được việc lấy đồ từ xa.”

Anh hất hàm về phía sau hai bức tường: “Giết vào trong?”

Tầng hầm cách âm khá tốt, hai người cũng đã xử lý đối thủ ngay từ đầu nên không gây ra tiếng động quá lớn.

Lính gác bên trong đứng quay lưng về phía đống vàng, mặt hướng ra cửa nên về lý thuyết, việc âm thầm lấy đi kệ và vàng sẽ không kinh động đến bọn họ.

Vốn dĩ hai người định vơ vét đại một ít rồi đi, được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Nhưng đã ra tay giết người rồi thì không có lý do gì giết không công mà không lấy thù lao.

Hả? Thuê lính đánh thuê hay sát thủ bộ không tốn tiền sao?

Còn chuyện đám lính Nhật trong cửa có muốn bỏ tiền thuê hai người giết chính mình hay không á? Đùa à, ai mà quan tâm chứ!

Vấn đề bây giờ là mở cửa chắc chắn sẽ kinh động người bên trong, không khéo đối phương sẽ ấn nút báo động.

Nguyễn Hiện Hiện với vẻ mặt ngây thơ vô số tội, bước về phía đối diện căn phòng đầu tiên, tay hờ hững đặt lên cánh cửa...

Lát sau, hai cái xác chết không nhắm mắt với vẻ mặt ngơ ngác lại bị cô ném ra từ không gian.

Hai người nhìn nhau, ánh mắt chỉ có một ý nghĩa duy nhất: Mở cửa làm cái gì? Tống hết vào không gian rồi giết, chẳng phải xong chuyện sao?

Cung Dã day trán, không hề keo kiệt giơ ngón cái lên.

Nguyễn Hiện Hiện cứ thế làm tới, lần lượt giải quyết hết lính Nhật trong sáu mật thất.

Tổng cộng mười hai tên, cộng thêm lão già là mười ba cái xác xếp hàng dài ngoài hành lang.

Khi cô giơ tay lên lần nữa, đầu ngón tay đã xuất hiện một chiếc chìa khóa vạn năng.

Vừa huýt sáo vừa mở cửa, từng hàng vàng ròng ánh lên trong mắt hai người, chói đến mức mắt muốn chuyển sang màu xanh luôn rồi.

Trong tầng hầm rộng cả trăm mét vuông, từng dãy kệ chất đầy vàng thỏi, sáu thỏi một ngăn, xếp theo hình kim tự tháp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »