Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3143 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 562

❊ ❊ ❊

Sự va đập về thị giác trước mắt này, ngôn từ không thể nào miêu tả hết được.

Đừng trách chị Hiện ít học, một câu “vãi chưởng” đi khắp thiên hạ: “Của ta, của ta, tất cả đều là của ta!”

Đi đến đâu, kệ hàng biến mất đến đó, khi xuất hiện lại thì đã nằm ngay ngắn trong không gian rồi.

Nguyễn Hiện Hiện phấn khích đỏ bừng cả mặt, đứng chống nạnh giữa tầng hầm trống rỗng: “Sướng quá đi mất!”

Cung Dã nhìn cô đầy ẩn ý.

Hai người lao đến chiến trường tiếp theo.

Vơ vét đến mật thất cuối cùng, ngoài đống vàng được xếp gọn gàng, trong góc còn chất vài chiếc rương gỗ.

Tiện tay mở một chiếc ra, đá quý, trang sức, đủ loại lấp lánh.

Lúc đi ra, cả người cô phải đu bám trên lưng Cung Dã, không có gì khác, chỉ là chân hơi mềm thôi.

Không phải cô chưa từng thấy việc lớn nhưng cảm giác tài sản tham ô, cất giấu qua bao đời của một gia tộc thờ thần trong nháy mắt chui hết vào túi mình, ai mà chẳng mê muội cơ chứ.

Hai người đứng trước lối vào.

Cung Dã hỏi cô: “Còn muốn đi chỗ khác không?”

Nguyễn Hiện Hiện tự nhận mình là kẻ tham lam nhưng cũng tự biết thế nào là biết điểm dừng.

Cung Dã trông có vẻ lợi hại hơn trước nhưng nếu anh nắm chắc phần thắng tuyệt đối thì bây giờ anh nên nói “Anh đưa em đi san bằng đảo quốc” hoặc “Anh đưa em đi chỗ khác”.

Dùng giọng điệu hỏi ý kiến thế này, chứng tỏ anh không nắm chắc có thể rút lui an toàn.

Mục đích của hai người là đòi lại cả vốn lẫn lời, bây giờ thế này là đủ rồi!

Thực sự gây ra động tĩnh lớn khiến đảo quốc làm liều, lộ ra chuyện bọn họ mang theo lượng lớn tiền tài, Mỹ chắc chắn sẽ sẵn sàng làm con chim đầu đàn nhảy ra chặn đường.

Nói nhẹ thì khó tránh khỏi màn rượt đuổi trên biển chắp cánh khó thoát, nói nặng thì dẫn lửa chiến tranh về đất nước Trung Quốc vừa mới bình ổn chiến loạn, thật sự không đáng.

Vì vậy Nguyễn Hiện Hiện rất lý trí lắc đầu.

Bàn tay nhỏ nắm lại, giật giật xuống dưới: “Không đi nữa, cướp tàu sân bay rồi về nhà đăng ký kết hôn, sinh con.”

Cung Dã lại nhìn cô thật sâu, khóe môi vương nụ cười.

Anh xem đồng hồ trên cổ tay: “Khoảng cách đến lần đổi ca tiếp theo của mật địa này còn mười một tiếng nữa. Chúng ta phải tranh thủ thời gian này quay lại tàu, rời xa nơi này để rũ sạch mọi liên quan.”

Chỉ thấy anh thò tay vào túi, móc ra vật gì đó búng nhẹ ngón tay. Nguyễn Hiện Hiện trơ mắt nhìn một đồng đô la Mỹ rơi xuống một góc khuất.

Mắt cô sáng lên, họa thủy đông dẫn (đổ vạ cho người khác).

Anh cười chỉ vào mấy cái xác chết không nhắm mắt: “Giấu đi. Ban đầu không nghĩ đến việc dùng năng lực đặc biệt để giá họa nên định mang xác theo ra công hải phi tang.”

Không gian của Nguyễn Hiện Hiện cái gì cũng chứa rồi, thêm mấy cái xác cũng chẳng sao.

Sau khi dọn dẹp xong hiện trường, hai người không dùng bùa dịch chuyển nữa mà chuẩn bị xông ra khỏi tầng hầm.

Vẫn quy tắc cũ, tên Âm Dương Sư lợi hại nhất giao cho Cung Dã dày dạn kinh nghiệm, khoảng cách đột kích cho phép tên Âm Dương Sư có thời gian phòng thủ và phản ứng.

Đợi đến khi hắn bước theo vết xe đổ của đồng bọn, chết dưới tay Cung Dã, Nguyễn Hiện Hiện cũng vừa vặn giải quyết xong tên lính gác cuối cùng.

Lần này ra tay thô bạo, tử trạng của cái xác be bét máu me, rất mang phong cách hành sự của lính Mỹ.

Khi hai người đứng lại trên phố, khu nhà ở cao cấp phía sau vẫn yên tĩnh như tờ, không hề phát ra chút động tĩnh bất thường nào.

“Đi thôi!” Cung Dã nắm tay cô.

“Khoan đã.” Nguyễn Hiện Hiện nghĩ ra gì đó, đứng yên tại chỗ: “Gần đây có lính Mỹ đóng quân không? Chúng ta đi trộm một đội về.”

Cung Dã hiểu ý cô, dẫn người âm thầm xử gọn một đội lính Mỹ, đóng gói mang đi.

Mặt trời ngả về tây, chẳng bao lâu nữa sẽ đến giờ đổi ca, địa điểm kia sẽ bị phát hiện xảy ra chuyện và các nơi sẽ lập chốt chặn ngay lập tức, giới nghiêm toàn diện.

Nguyễn Hiện Hiện cùng Cung Dã đi đường thủy, lái xe ra bờ biển nhờ hai chú cá heo đang tán tỉnh nhau giúp đỡ.

Khi màn đêm buông xuống, tiếng còi báo động không kích vang lên từ xa phía sau lưng. Không cần nghĩ cũng biết sự việc đã bại lộ, mấy khu vực lân cận chắc chắn sẽ bị giới nghiêm toàn diện.

Cô giục cá heo bơi nhanh hơn một chút: “Mày đã bao giờ thấy con rùa nào biết phun bong bóng to như cái nhà chưa?”

Cá heo: “???” Bong bóng á? Ngày nào nó chẳng nhả.

Sự việc bại lộ sớm hơn dự kiến và họ cũng trở về bến tàu sớm hơn so với tính toán.

Giữa chừng, lợi dụng lúc trên bờ đang hỗn loạn và trời tối đen, Nguyễn Hiện Hiện cùng Cung Dã lén lấy từ trong không gian ra một chiến hạm của quân đội Mỹ.

Giá họa thì phải làm cho trót lọt từ đầu đến đuôi chứ!

Sự thật là thế này: Quân đội Mỹ phát hiện ra một kho tàng bí mật của đảo quốc, bên trong chứa một lượng lớn vàng, thế là lòng tham nổi lên, giết người cướp của rồi mang theo vàng lái chiến hạm bỏ trốn.

Còn về việc người và tàu đi đâu? Tại sao lại biến mất không một dấu vết trong vùng biển của Nhật Bản?

Ai mà biết được!

Chắc là phép thuật đấy!

Còn tung tích của con tàu đào tẩu? Có thể là trốn đến một hòn đảo hoang nào đó không ai biết trên Thái Bình Dương rồi cũng nên!

Trở lại điểm xuất phát, gia đình ba người kia vẫn đang bị trói trên cây và hôn mê bất tỉnh.

Dưới chân ngọn núi lửa vừa mới phun trào, nơi này yên tĩnh hơn Tokyo rất nhiều.

Nguyễn Hiện Hiện quan sát khuôn mặt của ba người họ, ngăn cản Cung Dã đang định ra tay hạ sát thủ. Để câu chuyện thêm phần đáng tin, cần phải thêm một tầng bảo hiểm nữa.

[Thống Thống, thuốc xóa trí nhớ.]

Bất kỳ loại thuốc cao cấp nào liên quan đến việc nâng cấp hệ thống đều có giá rất đắt.

Nguyễn Hiện Hiện vừa làm xong một vụ lớn nên rất hào phóng, chi hẳn 1500 điểm mua ba lọ thuốc, xóa sạch ký ức của gia đình ba người về cô và Cung Dã.

Sau đó thêu dệt một giấc mơ rằng họ bị lính Mỹ bắt cóc.

Một chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh.

Cũng không trách cô cẩn thận, dù không có bất cứ căn cứ nào nhưng núi lửa phun trào ở Nhật Bản mà bọn họ còn có thể đổ vạ lên đầu Trung Quốc được cơ mà.

Huống hồ chậu nước bẩn này, không cần nghĩ cũng biết trong trường hợp bằng chứng đầy đủ, Nhật Bản chắc chắn cũng sẽ thỏa hiệp với cha nuôi, cuối cùng hai nước lại bắt tay nhau hắt nước bẩn ngược trở lại.

Nhưng Trung Quốc cũng đâu phải quả hồng mềm để mặc người ta nặn bóp.

Cô chỉ cần tạo ra một chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh, phần còn lại cứ giao cho Bộ Ngoại giao lo liệu.

Làm xong tất cả, Nguyễn Hiện Hiện trở lại tàu, nằm vật ra chiếc giường lớn.

So với chiến hạm của Trung Quốc tận dụng mọi không gian để bố trí vũ khí, khoang tàu của Mỹ có phòng giải trí, có phòng ngủ riêng, xét về độ thoải mái thì đúng là hơn hẳn.

Năm người còn lại ra ngoài hóng gió, rất nhanh sau đó mỗi người đều dẫn theo một đám lính Nhật vừa chạy vừa la hét á á á trở về.

“Đại ca, cái đuôi xử lý thế nào? Lũ lùn này điên rồi hay sao ấy?”

Cung Dã lướt đến trước mặt Kim Hâm, giọng điệu lạnh lùng: “Giết hết!”

Dứt lời, Kim Hâm tưởng chừng như đang bị truy đuổi đến mức lên trời không lối xuống đất không cửa, liền trở tay phóng ra một thanh kiếm đồng tiền.

Những đồng tiền trên thân kiếm tách ra giữa không trung, bắn thẳng vào tử huyệt của đám lính Nhật đang đuổi theo.

Động tác mang theo một vẻ đẹp đầy mùi máu tanh.

Nói Kim Hâm không có sức chiến đấu thì đó là so với đám người điên của Cục 749 thôi, chứ mạch chữ Mệnh trong Sơn Y Mệnh Tướng Bốc làm sao có thể không có lực sát thương?

Nhận được lệnh, bốn người còn lại đang dẫn dụ lính Nhật chạy vòng quanh cũng đồng loạt ra tay.

Sóng biển vỗ vào bến tàu gỗ mục nát, mặt biển chỉ còn lại tiếng sóng vỗ rì rào.

Lần này Cung Dã không ẩn thân con tàu nữa, cứ để mặc nó biến mất trong tầm mắt mọi người.

Tạo hiện trường gây án xong rồi tẩu thoát theo lộ trình đã định, hoàn hảo.

Trong khoang thuyền, Nguyễn Hiện Hiện ra lệnh cho hệ thống ẩn tọa độ radar, sau đó lật người, lăn ra ngủ luôn.

Ngày hôm nay, đến thời gian thở mạnh cũng không có, mệt chết đi được!

Cùng lúc đó, tộc trưởng gia tộc Kikuchi - gia tộc đã bám rễ ở đảo quốc này mấy thế kỷ qua, cùng đám tộc nhân đứng trong tầng hầm ngổn ngang xác chết, phát ra một tràng tiếng gầm rú phẫn nộ không giống tiếng người.

Rút thanh kiếm samurai ra, chém nát tất cả những gì trong tầm mắt, ông ta đứng giữa đống hỗn độn, hai mắt đỏ ngầu thở hổn hển.

“Tra! Tra xét thật kỹ cho ta.”

Một tấn, tròn một tấn vàng tích lũy qua các đời của gia tộc Kikuchi, vậy mà lại không cánh mà bay ngay dưới mí mắt? Cả một vùng đất của gia tộc vậy mà không một ai hay biết?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »