Đại hòa thượng giục: “Còn chưa đi? Muốn cùng ta cưỡi gió đạp sóng à?”
Cố Thừa Hiên cắn răng, chiến cơ lao vút đi, bỏ lại tất cả phía sau.
Đến địa điểm chỉ định, anh ta nói:
“Bão sẽ đi qua nơi này. Cấp trên nhờ tôi chuyển lời, xin ngài nắm chắc cơ hội duy nhất này. Quốc vận không vong, Thiếu Lâm trường tồn.”
“Có câu này của cậu là đủ rồi. Chàng trai trẻ, mau quay về đi, bảo trọng!”
Đại hòa thượng tựa như một cơn gió lốc nhảy xuống từ cửa khoang máy bay, Cố Thừa Hiên chỉ kịp nhìn thấy vạt áo màu đỏ kim của ông lướt qua.
Một cây thiền trượng chứa đựng sức mạnh đủ để đánh nát cả ngọn núi được ông nắm chặt trong tay.
Bão tố cuốn theo những cơn sóng giận dữ màu xám chì, dựng lên bức tường nước cao hàng chục trượng từ chân trời ập tới.
Đại hòa thượng chân trần đứng trên đầu sóng, áo cà sa màu đỏ thẫm viền vàng tung bay phần phật trong gió lốc, ngọn sóng dưới chân vững chãi như bàn thạch nâng đỡ lấy ông.
Thiền trượng cầm ngang trước ngực, những vòng đồng trên đầu trượng va vào nhau leng keng trong gió, từng đường vân thiền ý sáng lên ánh kim quang huyền bí.
Cơn bão ngày càng gần, ngày càng gần. Hòa thượng đột nhiên mở bừng đôi mắt, tinh quang bắn ra sắc bén, hai cánh tay vung lên, thiền trượng hóa thành một tia sáng vàng cắm phập xuống mặt biển dưới chân.
Khoảnh khắc mũi trượng chạm vào mặt biển, không phải là tiếng nổ tung, mà là sự sụp đổ. Nước biển trong phạm vi trăm mét cuộn lại thành một xoáy nước khổng lồ, lộ ra rãnh biển đen ngòm sâu hoắm, từ đáy biển vọng lên tiếng gầm vang dội như tiếng rồng ngâm.
Những con sóng đen kịt cuốn theo đá ngầm dưới đáy biển vỗ thẳng lên trời cao rồi trong chớp mắt lại cuộn ngược trở xuống, tạo thành một cánh cửa ánh sáng trắng xuyên thấu đất trời, nối liền biển và trời.
Đại hòa thượng đứng trên đầu sóng, vạt áo tung bay như ráng chiều rơi xuống nhân gian, nhìn cơn sóng thần đang nuốt chửng mọi thứ chỉ còn cách ngàn trượng, ông chậm rãi chắp tay.
“Lòng dạ đàn bà, nhân ngày trước, quả hôm nay.”
“A Di Đà Phật, nhân quả tuần hoàn, hôm nay bần tăng xin trả lại nghiệp lực ngập trời này.”
Sóng thần quét qua, không chừa lại dù chỉ một giọt nước...
Trên đảo nhỏ, Tôn Diệu Ngôn mở mắt ra. Đám người xung quanh đang căng thẳng, vội vàng hỏi cô ấy tình hình thế nào.
Vừa rồi, dưới chân rung chuyển dữ dội, chỉ trong vòng chưa đầy mười giây, cường độ chấn động ước chừng khoảng 5-6 độ richter.
Tôn Diệu Ngôn vẻ mặt kỳ lạ: “Bão đổi hướng rồi, hoàn toàn đổi hướng rồi...”
Mọi người vừa nghe được nửa câu còn chưa kịp vui mừng thì đã nghe Tôn Diệu Ngôn nói nốt vế sau.
“Chính là... nó không tan rã theo kế hoạch của chúng ta, mà lại bung hết hỏa lực, lao thẳng về phía Nhật Bản rồi!”
Sau một hồi im lặng, không biết là ai đã bật cười thành tiếng: “Quả báo nhãn tiền, đúng là trời không phụ lòng người.”
“Không phải trời không phụ lòng người, mà là nhân đạo hủy diệt.” Vẻ mặt Tôn Diệu Ngôn càng thêm kỳ lạ: “Tình hình dường như không diễn ra theo kế hoạch của chúng ta.”
Theo kế hoạch, họ sẽ dùng một trận động đất dưới đáy biển để phân hóa và làm tan rã hoàn toàn cơn bão này, tập hợp toàn bộ sức mạnh của hai nhà Phật - Đạo.
Nhưng thực tế, trong cảm nhận của Tôn Diệu Ngôn chỉ thấy một mình đại hòa thượng, sức mạnh từ tâm chấn dưới đáy biển cũng không đủ để làm tan rã cơn bão sóng thần.
Nhưng để thay đổi hoàn toàn quỹ đạo di chuyển của nó thì dư sức!
“Hồ đồ!” Triệu Lập tức giận mắng to. Ông không muốn đuổi bão sang Nhật Bản sao, tưởng ông không muốn chắc?
Chẳng qua là sau vô số lần tính toán, nếu hai nhà Phật - Đạo hợp sức thì hai người làm mắt trận mới có ba phần cơ hội sống sót.
“Cái tên trọc lừa Trí Minh này, chắc chắn là vì muốn dẫn bão sang đảo quốc nên đã tự mình hành động rồi!”
Dứt lời, một cây phất trần lao vút tới, hai bóng người nhếch nhác ôm lấy nhau đứng một chân trên cây phất trần, miệng chửi bới om sòm, phun nước bọt đầy mặt nhau.
Phần lớn là đạo trưởng Viên Soái đang xả: “Bản lĩnh lớn thế thì đừng đợi bố mày đến cứu nhá, nếu không phải bố mày cửu tử nhất sinh thì cả hai đứa mình đều ngỏm củ tỏi ở đó rồi.”
Trí Minh yếu ớt chỉ cười, tranh thủ lúc rảnh tay cốc đầu Viên Soái một cái.
“Dùng lời của giới trẻ bây giờ nói thế nào nhỉ, thứ cần tìm chính là cảm giác tim đập chân run.”
Viên Soái: “...”
Các nữ đồng chí vội vàng tránh ánh mắt đi chỗ khác. Lão Triệu bước lên, trước tiên đổ vào miệng mỗi người một giọt linh tuyền chưa pha loãng. Nguyễn Hiện Hiện đã đặc biệt dặn dò, đây là thứ dùng trong lúc thật sự cần cứu mạng.
Tổng cộng chỉ có năm giọt.
Tay đặt lên mạch đập, lòng Triệu Lập chùng xuống. Nhìn lại dáng vẻ thảm hại của hai người, trái tim ông gần như rơi xuống đáy vực, lục phủ ngũ tạng lệch vị trí nhưng may mắn thay, người vẫn còn sống.
“Hai ông chui vào trong cơn bão đấy à?”
“Chứ còn gì nữa.” Viên Soái vẻ mặt xui xẻo: “Chậm một giây, bố mày chỉ cần chậm một giây thôi là tên này đã đi gặp Phật tổ thật rồi.”
Năm phút trôi qua. Mười phút trôi qua. Một giờ trôi qua.
Tôn Diệu Ngôn do dùng ý niệm dò xét nhiều lần nên đã kiệt sức.
Nửa ngày sau, một tin tức tốt lành chấn động cả trong và ngoài đảo.
Bọn họ... thành công rồi!
Không chỉ ngăn chặn thành công cơn bão đổ bộ, mà còn dẫn dụ thành công vũ khí hủy diệt này về hướng đảo quốc.
Còn việc cơn bão có đổ bộ thành công vào đảo quốc như dự đoán hay không?
Triệu Lập nghĩ e là khó, bên đó có Thánh Minh, họ sẽ không để cơn bão gây ra sự tàn phá diện rộng. Nhưng nghĩ lại thì một số khu vực ven biển chịu thiên tai là điều khó tránh khỏi.
Nói đi cũng phải nói lại, cái giá phải trả để Thánh Minh ra tay cũng đủ để cái đất nước lùn tịt xui xẻo liên miên kia họa vô đơn chí rồi.
Triệu Lập phóng ra một thanh phi kiếm, hai tay xách Viên Soái và Trí Minh, mũi chân điểm nhẹ, trường kiếm bay về phía bờ biển.
Lúc này mây đen nơi đường bờ biển đã có dấu hiệu tan đi, ánh nắng vàng xuyên qua những đám mây rách nát chiếu xuống mặt biển.
Trên bờ, người của hai nhà Phật - Đạo mỗi bên chia nhau đứng một góc nhưng không ai rời đi.
Ánh mắt họ ngẩn ngơ nhìn về phương xa. Đã nhận được tin cơn bão rời đi thành công nhưng sao chẳng ai vui nổi.
Dường như tất cả đều đang đợi, đợi hai người vĩnh viễn không bao giờ trở lại.
Các nhà sư tay gõ mõ, miệng lẩm bẩm niệm kinh, lắng tai nghe kỹ thì hóa ra là đang niệm Vãng Sinh Chú.
Giọng của mấy trăm người hòa vào nhau, ồn ào khiến đám đạo sĩ vốn đang phiền lòng lại càng thêm bực bội.
“Tôi bảo này, các người cứ vo ve cái gì bên đó thế hả? Không im lặng ngậm miệng lại được một lúc à?”
Đại hòa thượng vẻ mặt hiền lành, từ bi hỉ xả: “Xin lỗi, đã làm phiền thí chủ rồi. Nếu thí chủ không thích, có thể dời sang chỗ khác.”
“Tôi cho cái mặt trọc lừa ông mặt mũi quá rồi phải không?”
Một bên như hòn đá trong hố xí, một bên như hòn đá đập chết người, nói chưa được ba câu, mắt thấy đại chiến sắp sửa nổ ra thì từ chân trời một thanh phi kiếm lao vút tới.
Kiếm hạ xuống, Triệu Lập khó hiểu nhìn người của hai phái Huyền Môn đang giương cung bạt kiếm, hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Dứt lời, không một ai lên tiếng.
Hai bên mắt ngấn lệ nhìn tổ sư gia nhà mình còn sống trở về.
Thương tích của Viên Soái thật ra còn nặng hơn Trí Minh nhưng xương cốt ông cứng cáp, tiện tay hất văng một đứa nhóc định lao lên ôm mình.
Bất ngờ ho ra một ngụm máu.
Viên Soái mặt không đổi sắc lau khóe miệng, thở dài một tiếng: “Với đạo pháp của tổ sư các người, vốn dĩ không cần bị thương, nếu không phải vì nóng lòng cứu người... Thôi bỏ đi bỏ đi, không nhắc nữa thì hơn!”
Bên kia, Trí Minh nuốt viên thuốc chữa thương rồi ngồi xếp bằng trên tảng đá ngầm, đối với đám đệ tử đang xúm lại quan tâm thì tỏ thái độ khó chịu ra mặt.
“Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục. Vốn dĩ bần tăng không định làm liên lụy đến Viên Soái đạo hữu, bần tăng đều đã nhìn thấy Phật tổ rồi, tự nhiên bị người ta lôi lại, thật là hủy hoại sự tu hành của ta.”
Triệu Lập bị kẹp ở giữa: “???”
Giây tiếp theo, bờ biển vang lên tiếng hoan hô nhiệt liệt đến cực điểm: “Thắng rồi, chúng ta thắng rồi!”
Tin tức như mọc cánh bay đi khắp mọi miền đất nước, trong radio truyền ra giọng nói đầy xúc động của phát thanh viên.
Người dân Chiết Giang nhận được lệnh chuẩn bị sơ tán liền ùa ra đường ăn mừng, nói cái gì mà đại ca phù hộ, cơn bão đến tận cửa nhà rồi mà giữa đường còn có thể rẽ ngang.
Không hổ danh là vùng đất Thần Long!
Toàn thể Cục 749 đều mỉm cười, làm gì có chuyện ngày tháng tĩnh lặng, chẳng qua là có người đang thay bạn gánh vác gian nan mà thôi!