Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3176 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 523

❊ ❊ ❊

Chủ nhà này cũng coi như thành thật, chủ động nói là bắt đầu từ nửa cuối năm nay, đám người đó ngày càng điên cuồng, bà ấy không giữ nổi viện nữa, muốn bán cho người có khả năng bảo vệ được nó.”

Nguyễn Hiện Hiện khoanh tay dựa vào ghế: “Trong tay ông toàn trạch âm phủ thế à? Không có cái dương trạch nào sao?”

“Xùy, dương trạch mà ở được tứ hợp viện thì ai vì tiền mà bán nhà? Cũng có đấy nhưng phải đợi, gặp may thì vớ được, xem vận số thôi.”

Tần Ngũ Gia cười khẩy.

Nguyễn Hiện Hiện ngẫm nghĩ có chút rắc rối nhưng cũng chỉ là chút rắc rối thôi: “Giá cả ép xuống thêm chút nữa, tôi lấy cả.”

Tần Ngũ Gia đặt chén rượu xuống: “Được thôi, hôm nay trời còn sớm lại có nắng, qua xem nhà chút không?”

Nguyễn Hiện Hiện cũng đứng dậy, nâng cổ tay xem đồng hồ: “Thôi, lát nữa hẹn với mẹ tôi đi nghe kể chuyện rồi. Ông giúp tôi đàm phán với chủ nhà, giá cả hợp lý thì sang tên, hai hôm nữa xong việc tôi lại qua tìm ông tán dóc.”

“Cứ yên tâm đi.” Tần Ngũ Gia đứng dậy tiễn cô: “Đưa cho tôi nhiều hàng tốt thế này, ông anh già này không phải người vô tâm, giá cả chắc chắn ép xuống mức thấp nhất cho em. Mấy hộ thuê trong cái viện một gian tôi cũng giúp em đuổi đi luôn, còn bên Ủy ban cách mạng thì chịu chết.”

Nguyễn Hiện Hiện tỏ ý đã biết.

Hợp tác bấy lâu nay, cô đương nhiên tin tưởng Tần Ngũ Gia. Chỉ là nguồn lực trong tay con buôn có hạn, muốn kiếm tứ hợp viện cực phẩm còn phải động dùng đến quan hệ.

Không vội, còn vài năm nữa mới cải cách mở cửa, giá nhà mới tăng vọt như tên lửa, mấy năm này cứ thu hết những gì có thể vào tay đã, sau khi mở cửa còn thu được một mớ nữa.

Không chỉ nhà ở, mà còn cả cửa hàng mặt tiền, giờ phần lớn cửa hàng đều nằm trong tay các xưởng lớn bỏ không, xưởng lớn không thiếu tiền càng không tính chuyện bán, cứ từ từ thôi.

Về đến nhà, mở cửa ra, trong nhà hôm nay yên ắng lạ thường, không thấy bà nội nghe tiếng động là nhiệt tình chạy ra đón như mọi khi.

Trong nhà chia thành hai phe đối lập.

Bà nội ngồi một mình trên ghế sô pha đơn, Tạ Chính đứng sau lưng bà, vẻ mặt hai ông bà già người nào người nấy nghiêm trọng, nhìn là biết đang không vui.

Đan Tĩnh và Nguyễn Thái ngồi trên hai cái ghế đẩu đối diện ông bà, cửa vừa mở, tiếng Nguyễn Thái đang thao thao bất tuyệt với bà nội liền truyền ra.

“Mẹ, mẹ không thể rộng lượng hơn một chút sao? Bao nhiêu năm trôi qua rồi, mình mẹ gây sự với bố thì cũng thôi đi, dạy cả đứa cháu gái cũng học thói chống đối ông nội nó, thế có ra thể thống gì không?”

Ngực Nghiêm Phượng Hoa phập phồng vì tức giận, cười lạnh: “Không ra thể thống, ít nhất cháu gái tôi sống còn ra dáng con người, còn cậu thì sao, sống thành một trò cười. Cậu chắc chắn là đầu thai nhầm rồi, mẹ cả đẻ ra nhưng lại do lẽ mọn nuôi lớn.”

Nguyễn Hiện Hiện: “...”

Năm trăm năm sau đào bà nội cô lên, cái miệng chắc chắn vẫn còn nguyên!

Tiếng mở cửa thu hút sự chú ý của bốn người trong phòng, Nguyễn Hiện Hiện ném chùm chìa khóa cái “xoảng” lên tủ giày, cúi người thay giày, giọng cười như không cười vang lên.

“Nói đi chứ! Người ta bụng tể tướng có thể chèo thuyền, còn miệng ông Nguyễn Thái thì chạy được cả tàu hỏa, nói đi, không phải đang nói hay lắm sao, sao lại im bặt rồi?”

Dứt lời, trong phòng tĩnh lặng như tờ, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Nguyễn Hiện Hiện cài chiếc trâm gỗ đàn hương đen kiếm được từ chỗ Tần Ngũ Gia lên tóc bà nội, ngắm nghía một hồi, cười nói:

“Đẹp, hai bà cháu mình cùng ra phố, người ta lại tưởng là chị em đấy chứ, bà làm em gái nhé.”

Bà cụ bật cười ra nước mắt, ôm chầm lấy đứa cháu bảo bối vào lòng, ánh mắt chạm phải hai người kia thì ý cười liền tan biến.

“Nói đi, cầu ông nội cáo bà ngoại đòi gặp con gái, người ta gọi về cho các người rồi đấy, có gì thì nói thẳng đi...”

“Hiện Hiện...” Đan Tĩnh đứng dậy, trong mắt ánh lên thứ ánh sáng phức tạp mà Nguyễn Hiện Hiện vốn quen thuộc nhưng giờ đây nó còn trần trụi và nóng bỏng hơn cả quá khứ.

Nguyễn Hiện Hiện chẳng có hứng thú cùng họ diễn màn kịch tình mẫu tử thắm thiết sau gương vỡ lại lành, cô buông hai chữ thẳng thừng: “Nói đi.”

“Nể tình bà đã sinh ra tôi, tôi dành cả một buổi chiều rảnh rỗi cho bà, có gì thì nói nhanh lên, lúc về tôi thấy Lục Nghị đang đứng đợi bà ở cổng khu tập thể đấy.”

Công sinh thành? Kiếp trước đã trả hết sạch rồi, cô là nể tình miếng ngọc bội kia, miếng ngọc bội chứa hệ thống, mới chịu gặp lại họ một lần.

Lời lẽ thẳng thừng cộng với giọng điệu trêu chọc khiến Đan Tĩnh vô cùng khó xử.

Nếu hệ thống có thể hiển thị độ hảo cảm của Nguyễn Hiện Hiện đối với Đan Tĩnh là số âm thì cái gã Nguyễn Thái đang thở hồng hộc như trâu bên cạnh kia chính là con số 0 tròn trĩnh.

Ông ta đến số âm cũng chẳng xứng, khí cacbonic ông ta thải ra ngoài cái mùi hôi thối thì chẳng là cái thá gì cả.

“Hiện Hiện, cha mẹ của mẹ cũng là ông bà ngoại của con, tất cả đều chết trong tay Nguyễn Kháng Nhật. Mẹ gả cho bố con là để tiếp cận Nguyễn Kháng Nhật. Mẹ luôn nghi ngờ cái chết của ông bà ngoại con do ông nội con gây ra còn có uẩn khúc khác. Mẹ thừa nhận những năm qua đã nợ con rất nhiều, con có thể hiểu cho mẹ không?”

Ông bà ngoại chết trong tay Nguyễn Kháng Nhật?

Tin tức này khá bất ngờ, Nguyễn Hiện Hiện không khỏi ngạc nhiên một chút nhưng rồi rất nhanh khôi phục vẻ bình thản, cười hỏi: “Quan trọng không?”

“Cái gì?” Lần này đến lượt Đan Tĩnh ngỡ ngàng, môi mấp máy hồi lâu. Bà muốn hỏi, chẳng phải bao năm qua con bé vẫn luôn tìm kiếm và chờ đợi một câu trả lời sao?

Câu trả lời cho việc tại sao mẹ lại không yêu nó.

Bà đã nói ra rồi, sao phản ứng của nó lại bình thản đến thế?

Nguyễn Hiện Hiện cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt. Nếu là cô lúc mới trọng sinh trở về, nghe Đan Tĩnh giải thích, chắc chắn sẽ điên cuồng chất vấn.

Hiểu cho bà ta? Sinh ra mà không nuôi dưỡng, thậm chí còn bồi thêm hai cú đạp, hành vi chẳng tốt đẹp hơn lão già họ Nguyễn là bao, bảo cô hiểu thế nào đây?

Cô ung dung ngồi xuống cạnh bà nội, vắt chéo chân, một tay chống cằm nhìn Đan Tĩnh cười nói:

“Nè, cứ coi như là bà đang báo thù đi, thế tiến độ đến đâu rồi? Điểm sướng nằm ở chỗ nào? Thành quả đâu? Cũng không phải là hoàn toàn không có gì, Lục Nghị chứ gì, đồng chí Đan, vinh quang lắm sao? Nếu tôi là bà, trong vòng một hai năm không xử hết kẻ thù mà định trường kỳ kháng chiến thì ngay ngày Nguyễn Bảo Châu chào đời, tôi đã tráo đổi con gái mình với ả rồi. Dù sao bà cũng đâu có yêu thương gì, thay vì hành hạ con mình, chi bằng hành hạ con kẻ thù, để con gái mình đi hưởng phúc, còn con gái kẻ thù thì ở dưới tay mình chịu đủ giày vò. Lúc mang thai không kịp cũng chẳng sao, năm đó đại nạn đói kém thiếu gì người vứt bỏ con cái. Cứ ra đường nhặt đại một đứa sứt tay gãy chân, hoặc ốm yếu khó nuôi về tráo với Nguyễn Bảo Châu, sau đó ném quách đứa Bảo Châu mà bọn họ trăm cay nghìn đắng sinh ra đi. Nhìn kẻ thù dốc hết tâm huyết nuôi con người khác, còn con ruột mình lại lưu lạc chịu khổ bên ngoài, cảm giác đó không sướng sao? Nhưng bà đã làm gì? Quyến rũ Lục Nghị?”

Nói đến đây, Nguyễn Hiện Hiện tự bật cười trước.

Nguyễn Thái đập mạnh xuống bàn: “Đủ rồi.”

Ông ta đỏ mặt tía tai chỉ vào mặt Nguyễn Hiện Hiện: “Mày... sao tâm địa mày có thể độc ác như thế hả? Bảo Châu là em họ của mày đấy. Ông nội mày có chỗ làm sai thì mày cứ tìm ông ấy. Bảo Châu còn nhỏ, chỉ biết nhìn sắc mặt người lớn mà sống, mày có cần thiết phải hận con bé thế không?”

Con người ta khi tức giận quá độ thật sự sẽ cười, Nguyễn Hiện Hiện cười một điệu cười khó hiểu, đột ngột đứng phắt dậy, chộp lấy cái đèn bàn. Chưa kịp hành động thì cái đèn đã bị Tạ Chính giật phắt lấy.

Ông vung tay, giáng một cú thật lực vào đầu Nguyễn Thái...

Boong!!

Cả thế giới bỗng chốc yên tĩnh lại.

Nguyễn Thái mềm nhũn ngã vật xuống đất.

Tạ Chính chửi đổng: “Ông đây muốn đánh mày từ lâu rồi đồ con rùa, Phượng Hoa à, lúc thằng chả này sinh ra chắc chắn đầu bị cửa kẹp rồi!”

Nghiêm Phượng Hoa: “???”

Một tay kéo lại một người, lão già này là sợ cháu gái đánh bố ruột trước mặt bà, bà vừa là bà nội vừa coi như mẹ ruột nó, trong lòng sẽ không vui đây mà.

Đúng là lo bò trắng răng!

Từ cái ngày Nguyễn Thái vứt bỏ người mẹ đi ăn xin để chọn ông bố làm quan, bà đã không còn đứa con trai này rồi.

“Mồm thối thế kia đừng nói là đánh một trận, nó có đâm đầu chết trước mặt tôi, xem tôi có thèm chớp mắt cái nào không.”

Bà nội nói hơi quá rồi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »