Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3176 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 517

❊ ❊ ❊

Dùng lời lẽ đả kích là chiêu thức cái nhà này quen dùng với cô trước đây, nay Nguyễn Hiện Hiện trả lại nguyên xi, lão già khốn kiếp tức đến run người.

Không muốn nhìn cái dáng vẻ ngu xuẩn của ông ta nữa, cô quay người bỏ đi, đến cửa bỗng nhiên ngoái đầu lại.

“Đúng rồi, nhà họ Cảnh là thành ý của tôi, bao giờ nhận được tin báo tử của Nguyễn Bảo Châu, tôi sẽ mời bác sĩ Tống đến khám cho ông ngay lúc đó.”

Sau khi cô đi, Nguyễn Kháng Nhật đứng chôn chân tại chỗ hồi lâu, sắc mặt thay đổi liên tục, lúc thì âm trầm, lúc thì xanh mét.

Có một khoảnh khắc, ông ta cảm thấy đề nghị của Nguyễn Hiện Hiện cũng chưa chắc không thể... Đúng như cô nói, một đứa như Bảo Châu đến đàn ông cũng không giữ nổi, giá trị sao so được với cô?

Đứa cháu gái này đã sớm không còn như xưa, nếu biết tận dụng thì...

Nguyễn Kháng Nhật lắc đầu, vội vàng xua đi những suy nghĩ viển vông trong đầu. Bảo Châu là viên minh châu ông ta một tay nuôi lớn từ nhỏ, dù thế nào cũng sẽ không từ bỏ ả.

Bỗng nhiên từ hướng cầu thang truyền đến một tiếng “cốp”!!

Nguyễn Kháng Nhật quay phắt lại quát khẽ: “Ai?”

Một bóng người loạng choạng đứng thẳng dậy từ lan can tầng hai, gọi một tiếng: “Ông nội!”

Sắc mặt Nguyễn Kháng Nhật giãn ra rồi lại đen kịt. Cái đồ ngu xuẩn này, nghe lén cũng bị lộ.

So với Nguyễn Hiện Hiện vừa rời đi, có thể đối đáp với ông ta không chút lép vế, lại còn nắm toàn cục trong tay thì sao sánh bằng?

Một kẻ là bảo bối được nâng niu trong lòng bàn tay từ nhỏ, một kẻ là cỏ dại sinh trưởng man dại nơi đầu đường xó chợ.

Nguyễn Kháng Nhật ngẫm nghĩ rất nhanh tự thuyết phục bản thân.

Ông ta bình tĩnh nói: “Ông ra ngoài mua hai món tối về ăn, cháu về phòng nghỉ ngơi đi, lát được ông gọi.”

“Vâng ạ!” Nguyễn Bảo Châu trở về phòng mình.

Nghĩ đến cuộc đối thoại giữa Nguyễn Hiện Hiện và ông nội lúc nãy, ả không tin ông nội sẽ vì con tiện nhân kia mà bỏ rơi mình nhưng trong lòng ả rốt cuộc vẫn có khúc mắc.

Vốn tưởng sẽ không ngủ được, kết quả vừa nằm xuống, mí mắt đã nặng trĩu như đeo chì.

Khi tiếng mở cửa vang lên lần nữa, truyền đến tiếng ông nội gọi ả xuống ăn cơm, Nguyễn Bảo Châu bật dậy khỏi giường...

Ánh mắt kinh hoàng, trán toát mồ hôi lạnh, ngực phập phồng vì thở dốc.

Ả nằm mơ, lại là giấc mơ tiên tri.

Lần này trong mơ ả và ông nội đang ngồi trước bàn ăn cơm, đang nói chuyện vui vẻ, ông nội bỗng nhiên chộp lấy cái búa bên tay, vẻ mặt dữ tợn đập về phía ả.

Miệng ông ta mấp máy, như đang nói gì đó nhưng Nguyễn Bảo Châu trong mơ không nghe rõ, chỉ thấy đau quá, lạnh quá!

Máu chảy đầy đất.

Nỗi sợ hãi trước cái chết khiến cả người ả run bần bật. Giấc mơ của ả chưa bao giờ sai, đây chắc chắn là lời cảnh báo của ông trời.

Cảnh báo ả rằng ông nội thật sự đã nghe lời xúi giục của con tiện nhân kia, muốn ra tay giết ả rồi.

...

Cách một bức tường, Nguyễn Hiện Hiện như con thạch sùng bám ngoài cửa sổ phòng Nguyễn Bảo Châu, thu lại lọ thuốc tạo ảo giác trong tay.

Đồ ranh con, cho mày một giấc mơ trước đã, không tin cũng đủ làm mày lấn cấn một trận rồi, để xem mày và lão già Nguyễn ai ra tay trước.

Cô đang định men theo đường cũ trèo xuống, cửa sổ nhà Thủ trưởng Lữ đối diện bỗng mở ra, ông cụ với vẻ mặt “hết nói nổi” đứng sau cửa sổ vẫy tay, gọi cô vào nhà nói chuyện.

Nguyễn Hiện Hiện lon ton chạy sang căn nhà gạch đỏ bên cạnh.

Ông Lữ không hỏi cô trèo tường làm gì, chỉ hỏi cô về khi nào, xuống nông thôn có khổ không, còn đi nữa không, toàn những lời quan tâm.

Nguyễn Hiện Hiện ngoan ngoãn trả lời, được ông Lữ giữ lại ăn cơm, hai ông cháu ngồi trước bàn ăn mỗi người một chén rượu nhỏ.

So với bên này, không khí bên nhà họ Nguyễn ngưng trọng và quỷ dị hơn nhiều.

Gọi một lần rõ ràng Bảo Châu đã dạ vâng rồi, mà nửa ngày chưa thấy xuống, lại ngủ quên rồi sao?

Nguyễn Kháng Nhật đành phải gọi thêm hai lần nữa.

Trong phòng, sắc mặt Nguyễn Bảo Châu trắng bệch, người run như cầy sấy. Con người ta khi đã nảy sinh nghi ngờ, sẽ vô thức phóng đại và nghĩ lệch lạc về mọi hành động lời nói của đối phương.

Nguyễn Bảo Châu bây giờ đang nghĩ: [Ông ta giục gấp thế, là không đợi được nữa rồi sao?]

Mặc kệ, dù bị mắng là không biết xấu hổ, ả cũng phải rời khỏi cái nhà này, đến nhà Lục Nghị trốn một thời gian đã.

Trước khi xuống lầu, ả nghiến răng, nhét cái thước e-ke gỗ dùng hồi đi học vào trong tay áo.

“Ông, ông nội.” Nguyễn Bảo Châu dè dặt quan sát sắc mặt Nguyễn Kháng Nhật: “Cháu muốn sang nhà bà ngoại ở vài ngày ạ.”

Đây là chê bai ông ta sao?

Nguyễn Kháng Nhật nhìn đứa cháu gái này, nét mặt hơi lạnh: “Một tuần trước bà ngoại cháu chẳng phải đã đi Thiên Tân ăn tết với cậu cả cháu rồi sao?”

“Thế, thế ạ?” Nguyễn Bảo Châu cười còn khó coi hơn khóc.

Nguyễn Kháng Nhật ra hiệu cho ả ngồi lại gần, có một số việc ông ta cần thương lượng với Bảo Châu nên sớm không nên muộn.

Nguyễn Bảo Châu ngồi vào vị trí quen thuộc, bên cạnh phủ xuống một bóng râm, giọng nói của Nguyễn Kháng Nhật vang lên không xa không gần.

“Những lời của Nguyễn Hiện Hiện cháu đều nghe thấy cả rồi nhỉ, có việc này, ông muốn thương lượng với cháu...”

Thương lượng cái gì? Thương lượng xem ả nên chết thế nào sao?

Cơ thể ả căng cứng, bất chợt ông nội bên cạnh cử động, tay vươn về phía ả...

Sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn trong đầu Nguyễn Bảo Châu đứt phựt, ả không nghĩ ngợi gì rút cái thước e-ke trong tay áo ra, nhắm thẳng vào mặt Nguyễn Kháng Nhật mà phang tới tấp...

Đập, chém, bổ, vỗ, đâm...

Chính cú đâm này, Nguyễn Bảo Châu cảm thấy thước gỗ xuyên qua một vật thể mềm nhũn, bên tai vang lên một tiếng khẽ: “Phụt!!!”

Tiếp đó là tiếng Nguyễn Kháng Nhật ôm lấy một bên mắt máu chảy ròng ròng, phát ra tiếng kêu gào thảm thiết xé lòng: “A! A a a!”

Cơ thể ông ta cong lại như con tôm luộc, máu tươi ròng ròng chảy qua kẽ tay, con mắt duy nhất còn lại đầy vẻ kinh ngạc và mờ mịt.

Ông ta không hiểu nổi, mình chỉ muốn nói với Bảo Châu hãy chịu thiệt thòi một thời gian, phối hợp với ông ta diễn một màn giả chết trước mặt Nguyễn Hiện Hiện.

Đợi đến khi chữa khỏi bệnh, hai ông cháu muốn gì mà chẳng được. Các mối quan hệ của Nguyễn Hiện Hiện... Công việc của Nguyễn Hiện Hiện...

Những thứ đó ông ta đều sẽ tìm cách lấy từ Nguyễn Hiện Hiện về cho Bảo Châu!

Tại sao lại...

Cơn đau khiến Nguyễn Kháng Nhật như muốn phát điên, vung tay gạt bay hộp cơm trên bàn tròn.

Bay ra ngoài cùng đống nước canh tung tóe, còn có cả Nguyễn Bảo Châu.

Từ khoảnh khắc cây thước đâm thủng tròng mắt của Nguyễn Kháng Nhật, ả đã chết lặng, vô thức vứt hung khí xuống, mặt cắt không còn giọt máu.

Không, là ông nội ra tay trước, ả chỉ muốn tự vệ, chỉ muốn tự vệ thôi, không phải cố ý đâm mù mắt ông nội.

Khi bị Nguyễn Kháng Nhật trong cơn điên cuồng đẩy mạnh ra, cơ thể ả mất kiểm soát đập mạnh vào tủ ngũ đấu, chiếc tủ nghiêng đi, lịch treo tường và bình hoa cắm trên đó lần lượt rơi xuống.

Nguyễn Bảo Châu ngoài kêu đau thì mặt càng thêm trắng bệch, tay ôm chặt bụng dưới, nơi đó truyền đến từng cơn đau quặn thắt.

Nhưng ả chẳng còn tâm trí đâu mà để ý, đôi mắt trân trân nhìn chằm chằm vào người ông nội đang nằm sấp nửa người trên bàn tròn, một tay giơ ra cầu cứu ả trong cơn đau đến mức không nói nên lời, đôi môi không ngừng run rẩy.

Trong đầu ả thoáng chốc hiện lên rất nhiều suy nghĩ. Ông nội mắc bệnh giang mai lở loét tuy chưa truyền ra ngoài nhưng đã bị người ta nói toạc ra thì chẳng còn là bí mật nữa.

Chuyện ai cũng biết chỉ là vấn đề sớm muộn.

Quân đội truy cứu trách nhiệm, ánh mắt kỳ thị của người thân hàng xóm, ông nội đừng nói đến chuyện quay lại đỉnh cao, mắc phải cái bệnh ô uế liên quan đến đạo đức này, có khi còn bị đưa ra tòa án binh ấy chứ.

Trong khoảnh khắc này, trong lòng Nguyễn Bảo Châu lại nảy sinh một ý định vô cùng độc ác...

giết chết Nguyễn Kháng Nhật rồi đổ tội cho Nguyễn Hiện Hiện vừa mới tới đây.

Đúng rồi, chỉ cần ông ta chết, những chuyện kia có thể xóa bỏ hết, sẽ chẳng ai truy cứu xem Nguyễn Kháng Nhật có bị giang mai hay không, hoặc là chết là hết nợ.

Mọi người sẽ chỉ nhớ đến vị Lữ đoàn trưởng Nguyễn bị chính cháu gái ruột hãm hại.

Càng sẽ chẳng ai nghi ngờ ả, nghi ngờ hòn ngọc quý Bảo Châu được ông nội nâng niu trong lòng bàn tay lại đi hành hung, mọi ánh mắt ngờ vực sẽ chỉ đổ dồn vào Nguyễn Hiện Hiện, người không những đã đoạn tuyệt quan hệ mà còn có thù với nhà họ Nguyễn.

Lại càng không có chuyện truyền ra tin tức ả lỡ tay đâm mù một mắt của ông nội.

Nhìn Nguyễn Kháng Nhật vẫn đang không ngừng kêu gào lăn lộn, đáy mắt Nguyễn Bảo Châu dần nhuốm một vẻ điên cuồng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »