Nguyễn Hiện Hiện mở hải đồ, vừa đánh dấu, vừa đối phó dụ dỗ con tàu chiến thứ hai đang ở ngay gần gang tấc, đồng thời hỏi đám người đang tụ tập ngày càng đông phía sau.
“Kế hoạch có thể thực hiện trên đường về sau khi đón được người, tôi chỉ hỏi một câu, các người có muốn không, nếu muốn, bây giờ phải bắt tay vào bố trí rồi!”
“Ôi Chúa ơi, cái mồm của Laudan vừa độc vừa thối, cứ như là bị nhiễm độc nước tiểu vậy. Mario Cuomo thân mến, ngài có phiền giúp tôi dùng nĩa xiên nát cái miệng thối của hắn không?”
Mặt biển mênh mông bát ngát, ánh trăng bao phủ lấy hai chiến hạm màu trắng xám đang song hành cùng nhau.
Nguyễn Hiện Hiện lười biếng nằm trên chiếc ghế êm ái nhất trên chiến hạm, được ai đó cố tình mang đến cho cô.
Tiểu Vương bóc vỏ tôm cho cô.
Lão Diệp rót nước nóng cho cô, chẳng vì cái gì khác, chỉ vì cái khả năng cướp tàu sân bay dù chỉ là một phần vạn kia.
Một giờ sau, lại thêm một thiếu tướng Mỹ tên là Mario Cuomo bị trói gô ném vào cùng chỗ với Chekov.
Đến đây, rắc rối có thể gặp phải trong nửa đêm đầu đã hoàn toàn được giải quyết, tổng cộng thu hoạch được hai thuyền trưởng, hai thiếu tướng, hai chiến hạm và một con tàu hỏng bị đánh chìm có thể bán sắt vụn.
Nói ra câu này có phần hơi ngông cuồng, chiến hạm bán sắt vụn? Cho dù biến thành một đống sắt vụn thì cũng có giá trị nghiên cứu cực cao với Hoa Quốc hiện giờ.
Nghĩ đến giá trị tận dụng, cô dứt khoát bảo Vi Vi dẫn đàn cá voi sát thủ đi dập lửa.
Đi hơi muộn, phần mũi tàu bị hư hỏng nặng, một đoạn nhỏ đúng là phải kéo về bán sắt vụn thật.
Hiện giờ bọn họ có tổng cộng chín chiếc quân hạm, qua ba trận chiến và một màn đấu súng, hy sinh tám người, bị thương mấy chục người.
Có thể nói là đại thắng.
Tàu chạy nhanh trên mặt nước, Đoạn An mang đến báo cáo thống kê mới nhất: “Hai người bị thương nặng cần cắt chi, trên tàu không có điều kiện y tế, kiến nghị đưa người bị thương quay về.”
Cử 1-2 con tàu quay về vốn cũng nằm trong dự tính của Nguyễn Hiện Hiện, nghĩ đến điều gì đó, cô hỏi: “Nhiệm vụ lần này sao lại mang theo nhiều thuyền trưởng thế? Lại còn toàn là người biết lái chiến hạm?”
Đoạn An nhìn trời.
Diệp Bằng Đức nhìn đất.
Nguyễn Hiện Hiện tức quá hóa cười: “Các người vốn dĩ đã định bảo tôi đi cướp tàu chứ gì?”
Nghe giọng điệu cười như không cười của cô, Diệp Bằng Đức giữa mùa đông mà mồ hôi chảy ròng ròng, cười khan hai tiếng.
“Đâu có, đây chẳng phải là thấy cô “trộm không đi tay không”...” Nhận được một ánh mắt sắc lẹm lạnh lùng, ông vội sửa miệng.
“Đây chẳng phải là biết đồng chí Nguyễn có phẩm chất cần cù tiết kiệm, năm xu cũng không quên tính toán, chúng ta mang nhiều người chút để phòng hờ, phòng hờ thôi ha ha ha!”
Nguyễn Hiện Hiện: “???”
Cô chỉ muốn hỏi, cái chuyện vườn rau một mét vuông trong hộp gỗ, tiền hoa hồng năm xu kia, rốt cuộc đã truyền đến tận đâu rồi?
Lười biếng như không xương nằm vật lại ghế mềm: “Được thôi! Bảo người chi viện phía sau, tìm mấy nhân tài biết lái tàu sân bay đến đây, dùng hay không dùng tính sau, cứ chuẩn bị trước đã.”
Để đường về không bị chặn đánh hội đồng, trên đường đi vốn dĩ cũng phải dọn dẹp tàu địch, Nguyễn Hiện Hiện “lâm nguy thức tỉnh dị năng mới” đương nhiên không nhường cho ai.
Mấy món đồ chơi lớn tự dâng đến cửa đều được cô thu trọn vào túi.
Sắp tiến vào vùng bao phủ của tàu sân bay, Nguyễn Hiện Hiện đang ngủ nông bị đánh thức, lại đến giờ cô ra sân khấu.
Kế hoạch ban đầu là đi vòng qua vùng biển này, trên bảy con tàu mỗi tàu bố trí một người có niệm lực của Cục 749, ý định là khi đi qua vùng biển này sẽ dùng niệm lực bao bọc thân tàu.
Hoa Quốc không có tàu sân bay, ai mà biết được dù đi vòng xa, tàu sân bay có được trang bị công nghệ tiên tiến phát hiện ra mục tiêu hay không.
Niệm lực vốn định để dành lúc đó mới dùng.
Bao bọc một chiếc chiến hạm tiêu hao niệm lực cực lớn.
Bây giờ có chiến hạm cướp được của Mỹ cũng chẳng cần vẽ rắn thêm chân nữa.
Cô có thể lấy tư cách bố của Nhật Bản ra lệnh cho Nhật Bản.
Ai bảo tàu sân bay cái gì mà Đạn Hoàn hiệu, nghe tên là biết xuất xứ từ Nhật Bản, nếu là tàu sân bay của Mỹ, cửa ải này e là khó qua thật!
Mở radio lên, Nguyễn Hiện Hiện phun một tràng, đại ý là chửi quân Nhật trên tàu sân bay, để lừa chiến hạm Hoa Quốc vào hang ổ hành hạ đến chết, cô đã phải bỏ ra quá nhiều.
Kẻ nào dám nẫng tay trên con cá cô vất vả lắm mới câu được thì bảo mẹ nó đến bú đũng quần cô.
Quân Nhật nghe tiếng chửi không giữ lại chút tôn nghiêm nào cho người ta này, vừa tức giận uất ức, lại vừa phải cúi đầu xin lỗi rối rít về hướng chiến hạm.
Truyền đạt lời xin lỗi chân thành nhất, qua màn hình hệ thống, thấy tên kia cúi người muốn cắm mặt vào đũng quần, mặt cười đến nhăn nhúm, cô tặc lưỡi một cái, ra lệnh cho chiến hạm mở hết mã lực.
Nửa đêm về sáng, đã tiến vào vùng biển gần lãnh thổ Nhật Bản.
Quân Nhật đương nhiên cũng không dễ bị lừa như vậy, chẳng bao lâu sau, ba chiếc máy bay chiến đấu bay tới từ phía sau như đang tuần tra.
Nguyễn Hiện Hiện lại lần nữa liên lạc qua radio, đồng thời còn bố trí người đứng trên boong tàu đánh cờ hiệu.
Cờ hiệu là moi được từ miệng hai tên thiếu tướng Mỹ, giam riêng rồi đối chất, Hoa Quốc trên dưới năm ngàn năm lịch sử thiếu gì thủ đoạn tra khảo.
Hình phạt tàn nhẫn không áp dụng lên người dân phạm tội trong nước nhưng chưa bao giờ loại trừ kẻ địch.
Thế là chưa qua nổi ba vòng, hai tên kia khai sạch sành sanh.
Trong ứng ngoài hợp, cửa ải cuối cùng thuận lợi vượt qua.
Đội hình vẫn là hai chiếc quân hạm Mỹ chạy trước, sáu chiếc quân hạm Hoa Quốc (thiếu một chiếc) liều mạng đuổi theo sau.
Nhìn máy bay chiến đấu kiểu mới của Mỹ bay vút qua đầu rồi đi xa, Nguyễn Hiện Hiện tiếc nuối nghĩ giá mà bắn hạ được thì tốt biết mấy!
Cùng lúc đó, tại cảng biển Nhật Bản, một nhóm người hoặc đeo trường kiếm sau lưng, hoặc ăn mặc rách rưới lần lượt lên tàu, người nào cũng ôm một thùng carton to đùng.
Không phải nhóm Cung Dã thì còn là ai?
Cảnh tượng vượt muôn vàn khó khăn, mỗi người một vẻ thần thông để lên tàu trong tưởng tượng đã không xảy ra, nhóm người này thậm chí trước khi lên tàu còn không quên mang theo một thùng đặc sản ưng ý.
Trong đó, một người đàn ông dung mạo tuấn mỹ, đeo mặt nạ bạc chạm rỗng che nửa mặt là nổi bật nhất.
Nói anh nổi bật không phải vì ngoại hình xuất chúng, mà là vì dáng vẻ ôm một thùng, đội một thùng vô cùng bắt mắt lúc này.
Trong lòng là máy tính ôm về cho vợ, trên đầu là các loại gia vị mang về cho vợ.
Cung Dã tuy ghét cay ghét đắng mảnh đất này nhưng chưa bao giờ tự lừa mình dối người mà phủ nhận tất cả, ví dụ như ẩm thực, ví dụ như các loại đồ điện tử.
Ai mà ngờ được, trên đường chạy trốn anh còn tranh thủ đi học nấu ăn!
Nhóm người xếp hàng đàng hoàng lên tàu, tuy mặc quân phục Nhật nhưng trong lòng họ đều rõ, Cửu Cúc chỉ mong bọn họ cút ngay lập tức ra vùng biển quốc tế.
Nhóm lão già đến sau sức phá hoại quá kinh khủng, đứng trên đất mình mà khai chiến toàn diện có lẽ giữ được vài người nhưng tổn thất lớn hơn chắc chắn là chính bọn họ.
Trận chiến thật sự bắt đầu từ vùng biển quốc tế.
Phía sau, quân Nhật nghiến răng nghiến lợi bất lực nhìn bóng lưng cười nói vui vẻ của nhóm người, hận không thể ăn tươi nuốt sống.
Hoa Quốc tưởng rằng Nhật Bản sẽ đưa nhóm Cung Dã ra vùng biển quốc tế ngay khi phát hiện ra Hạm đội Nam.
Thực tế Nhật Bản không thể chi phối quyết định của Mỹ nhưng lại có thể giở trò về mặt thời gian.
Đánh ngay từ đầu là tác chiến gần bờ, hoàn toàn không có ý định thả người, Cửu Cúc lần này tổn thất nặng nề, dù chỉ một tia hy vọng, Cửu Cúc cũng sẽ không cho.
“Này đại ca.” Hầu Tử đi giật lùi: “Lần này về chắc là cưới rồi nhỉ? Cuối cùng cũng không phải liếm ví tiền lúc đêm khuya thanh vắng nữa rồi.”
Tất cả mọi người nhìn sang: “Nói cái gì đấy?”
Một thiếu niên chống nạng cười hì hì quay đầu lại: “Em làm chứng, trong ví đại ca có ảnh người yêu anh ấy.”
“Đều thấy rồi à?” Cung Dã cười.
Vung tay lên, hai đồng đội bị thương nặng nhất bị anh không chút nể nang đánh rơi xuống nước.
Trong tiếng kêu thất thanh của mọi người, nửa khuôn mặt Cung Dã ẩn sau mặt nạ, nửa khuôn mặt còn lại đầy vết trầy xước, ánh mắt nhìn xuống mặt nước thâm trầm, sâu không lường được.
Không ai nhìn thấy, người vừa rơi xuống nước, hai con rùa biển đã ngậm lấy hai thương bệnh binh lặn sâu xuống dưới.
Mà trồi lên, là hai cao thủ của Cục 749 đã cải trang.
“Cứu chúng tôi với.”
Mọi người ném dây thừng xuống, xúm lại kéo người lên, ánh mắt vừa chạm nhau liền phát hiện ra điều bất thường.