Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3143 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 567

❊ ❊ ❊

Nghĩ đến điều gì đó, cô cười. Chắc là do cái giọng pha tạp nửa nạc nửa mỡ, Bắc Kinh chẳng ra Bắc Kinh, tỉnh Hắc chẳng ra tỉnh Hắc của cô khiến người ta có ấn tượng chủ quan rồi!

Ánh mắt cô lóe lên. Người khác muốn coi cô là kẻ ngốc, vậy thì cô cứ làm kẻ ngốc đi.

Đầu tư tham gia vào việc xây dựng khu Hạ Chỉ Giác, nhìn từ tương lai về hiện giờ lúc mới trọng sinh cô có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Đã có người đưa vé vào cửa, vậy thì đừng trách cô mang theo một tấn vàng nhặt được từ nước lùn xông vào thị trường bất động sản thành phố Hải.

Suy nghĩ chỉ thoáng qua trong chớp mắt, cô ngồi thẳng người ưỡn ngực ngẩng đầu: “Xây dựng phát triển khu kinh tế trọng điểm, tôi tuy người thấp cổ bé họng nhưng cũng nguyện ý góp một phần sức mọn.

Đồng chí Tôn, đồng chí Lý, có lẽ phải nói lời xin lỗi với hai vị rồi!”

Bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Nguyễn Hiện Hiện, người thanh niên lộ vẻ tiếc nuối nhưng trong lòng lại nghĩ: [Đồng chí Nguyễn này thú vị thật đấy!]

Tập tài liệu đó rõ ràng là “Quyền nhận thầu sử dụng sơn trang”, thế mà lại bị cô âm thầm đánh tráo khái niệm, biến thành con bài để đàm phán với đám cáo già trên bàn này.

Anh ta giờ rất hứng thú muốn biết, sau chuyện này vị nữ đồng chí kia sẽ lấy gì để bịt miệng mình đây!

Người thanh niên mặt ngoài bất động thanh sắc nhưng trong lòng đã xoay chuyển ngàn vòng.

Quân hạm đã có chủ, bầu không khí trên bàn tiệc tiếp theo trở nên náo nhiệt đến cực điểm.

Phe thành phố Hải coi cô như bà chị ngốc mà dỗ dành, trong lòng thầm coi thường cô. Ý nghĩa chiến lược của một chiếc chiến hạm Mỹ hoàn chỉnh, đâu phải mấy căn nhà có thể so sánh được?

Xuất phát điểm đã không cao rồi.

Nguyễn Hiện Hiện cười toe toét, đập bàn lôi cái dáng vẻ huynh đệ kết nghĩa ở thôn Bình Đầu ra mời rượu các đại lão.

Hành vi này rơi vào mắt đối phương thô thiển thế nào cô không quan tâm.

Cô chỉ biết những căn biệt thự hôm nay không đáng giá bao nhiêu nhưng tương lai trị giá cả vài trăm triệu tệ kia đang được tặng không cho cô. Ba mươi năm sau khi chết xuống lỗ, nếu con cháu họ biết nội tình hôm nay, liệu có hối hận đến mức đào mộ tổ tiên mấy lão già này lên không?

Cô diễn vai “bà chị ngốc ít tâm cơ” nhập tâm ba phần, đám người tâm cơ còn nhiều hơn lỗ than tổ ong này cũng vui vẻ phối hợp.

Rượu qua ba tuần, món qua năm vị, một bữa cơm Bổn Bang chính gốc kết thúc trong sự vui vẻ của cả chủ và khách.

Khi Nguyễn Hiện Hiện được Cung Dã nửa dìu nửa ôm ra khỏi phòng tiếp khách, trong lòng cô chửi thầm cái mạng lưới internet đời sau không biết bao nhiêu lần.

Ai nói văn hóa rượu bia thịnh hành ở miền Bắc, còn miền Nam chỉ chuộng văn hóa trà đạo?

Cái đám lão già gần đất xa trời này, người nào người nấy uống khiếp hồn.

Là cái kiểu uống không cần khoác lác, mặt không đổi sắc ấy.

Cô bị lừa rồi!

Nghe cô lầm bầm mình bị lừa, Cung Dã buồn cười dìu người chặt hơn một chút.

Lại nghe cô đòi đi bến Thượng Hải (sông Hoàng Phố), Cung Dã như hết cách, đưa người lên xe do khách sạn sắp xếp, phóng vụt đi.

Nhìn theo chiếc xe khuất bóng, mấy vị đại lão phụ trách tiễn khách thu lại nụ cười giả tạo trên mặt.

“Nói sao đây?”

Dương Phần cười lạnh một tiếng: “Thằng nhãi ranh không đủ tư cách để bàn mưu tính kế.”

Người đeo kính đáy chai không tỏ thái độ, chỉ nói:

“Văn bản xuống rồi, giữ chân cậu thanh niên của Hạm đội Nam lại, nhanh chóng giải mã động cơ tuabin khí để xin kinh phí từ cấp trên. Những việc còn lại không cần tôi phải dạy ông nữa chứ?”

“Đã rõ!” Dương Phần cúi đầu thật sâu.

......

Chiếc xe chuyên dụng do khách sạn phái đi dừng lại bên bờ bến Thượng Hải, tài xế suốt dọc đường nhiệt tình giới thiệu phong cảnh ven đường cho hai người.

Đợi đến khi xe rời đi, Nguyễn Hiện Hiện giây trước còn dựa vào vai Cung Dã say khướt, giây sau đã đứng thẳng dậy, trên mặt nào còn nửa điểm say rượu.

Cô ợ một hơi rượu, than ngắn thở dài: “Em đã nói rồi mà, ghét nhất là đi xuống phía Nam.” Nguyên nhân sâu xa là người ở đây quá thông minh.

Chẳng cảm tính chút nào, thật sự quá lý trí!

“Thật ra em nhìn ra được, em tinh khôn hay ngốc nghếch, Dương Phần đại diện cho đám người kia chẳng hề bận tâm.

So với một kẻ đại ngốc nghe tiếng người không hiểu, đối phương rõ ràng sẵn lòng hợp tác với người thông minh hơn.”

Đôi mắt Nguyễn Hiện Hiện ánh lên vẻ thông tuệ, phóng tầm mắt nhìn ra mặt sông phẳng lặng:

“Nhưng Cung Dã anh biết không? Tương lai sẽ có càng ngày càng nhiều người tinh khôn đổ về thành phố Hải.

Xâu xé miếng bánh ngọt bất động sản thành phố Hải khổng lồ, đến lúc đó người thông minh quá nhiều, kẻ ngốc dễ thao túng như em sẽ trở nên không đủ dùng đâu!”

Cung Dã sao có thể không biết? Tiểu tiên nữ trước giờ luôn tận hưởng quá trình trên con đường trả thù và đi đến thành công!

“Đến đây, đến đây.” Thu lại ánh mắt thâm sâu, Nguyễn Hiện Hiện kéo Cung Dã len lỏi qua dòng người, rẽ ngang rẽ dọc chen vào một con ngõ nhỏ đối diện đường cái.

Đi chưa được bao xa, ngay đầu ngõ đã thấy một bà cụ đang bán bánh củ cải chiên (bánh Dầu Đôn).

Đầu năm 75, dân phe ở Tứ Cửu Thành còn phải lén lút đấu trí đấu dũng với Ủy ban cách mạng nhưng ở các ngõ ngách thành phố Hải, những người bán hàng rong đi khắp hang cùng ngõ hẻm đã chẳng còn xa lạ.

Dù chưa thể gọi là công khai đàng hoàng nhưng ở những con ngõ khuất người thế này, không thiếu những tiểu thương buôn bán nhỏ lẻ.

Họ thông thạo địa hình, gặp người kiểm tra thì bỏ hàng lại, chui tọt vào ngõ hẻm, ai đến cũng chẳng bắt được.

Cách nhau hai kiếp, gặp lại gương mặt quen thuộc và hiền từ của bà cụ, trong lòng Nguyễn Hiện Hiện ngổn ngang trăm mối cảm xúc.

Kiếp trước, lòng cô tràn đầy bi thương và tuyệt vọng, một thân một mình mang theo tro cốt của bà nội lần đầu tiên đến thành phố Hải, bị sự phát triển tốc độ cao khác biệt hoàn toàn với những nơi khác ở đây làm cho luống cuống tay chân.

Sau khi an táng bà nội, cô lang thang không mục đích trên đường phố, tình cờ đi lạc vào con ngõ này thì trời không chiều lòng người, đổ mưa lớn.

Mất đi người thân cuối cùng, cô đứng trong mưa khóc nấc lên, những người trú mưa xung quanh đều vội vã lướt qua, chỉ có bà cụ đang đẩy chiếc xe gỗ nhỏ là dừng lại.

Bà đưa cho cô một chiếc bánh củ cải chiên.

Bất đồng ngôn ngữ, bà cụ nói giọng thành phố Hải rặt, thấy cô nghe không hiểu liền dùng thủ ngữ ra hiệu bảo cô ăn đi, không lấy tiền!

Có lẽ vì thấy cô đáng thương cũng có thể thấy cô trạc tuổi cháu gái mình, bà cụ đã đưa cô về nhà, lấy quần áo của cháu gái cho cô thay.

Bà nấu một bát canh gừng, tự tay giặt bộ quần áo ướt sũng bẩn thỉu của cô, để cô gái vốn đang chật vật không đến mức rơi vào cảnh đường cùng.

Gương mặt hiền từ đầy nếp nhăn của bà cụ chính là ấn tượng của cô về thành phố Hải.

Hoàn hồn lại, Nguyễn Hiện Hiện mỉm cười đưa tay ra: “Bà ơi, cho cháu hai cái bánh củ cải ạ.”

Bà cụ lớn tuổi, lại nghe không thạo tiếng phổ thông nhưng nhìn hiểu ngón tay cô bé đang ra hiệu số hai.

Bà cười gật đầu.

Bột mì trộn củ cải bào sợi được chiên vàng ruộm, cắn một miếng ngoài giòn trong mềm.

Hương vị quen thuộc trong ký ức khiến Nguyễn Hiện Hiện nheo mắt tận hưởng.

Cô và Cung Dã mỗi người một cái bánh, liếm sạch cả vụn dầu, cô từ bỏ ý định đường đột muốn đến nhà thăm chị gái nhỏ kia.

Chị gái ấy rất thông minh và lương thiện, tiếc là mắc bệnh miễn dịch nghiêm trọng, dị ứng với tất cả các loại phấn hoa.

Một năm có hơn nửa năm phải ở trong phòng đóng kín cửa sổ chịu đựng đau đớn.

Bà cụ mạo hiểm ngày đêm kiếm tiền, chỉ muốn chữa khỏi cho đứa cháu gái duy nhất nương tựa bên mình.

Hai bà cháu chen chúc trong một căn nhà cũ nát chật chội chưa đầy hai mươi mét vuông, điều kiện vệ sinh tồi tệ.

Kiếp trước Nguyễn Hiện Hiện thân mình còn lo chưa xong, lực bất tòng tâm.

liếm sạch vụn bánh cuối cùng trên giấy dầu, Nguyễn Hiện Hiện dùng vốn tiếng thành phố Hải bập bẹ giở giọng vô lại.

“Bà ơi, cháu không có tiền, chỉ có cái này thôi.”

Để lại một tờ giấy trắng gấp gọn trên chiếc xe gỗ cũ kỹ bẩn thỉu, cô kéo Cung Dã quay đầu bỏ chạy thục mạng, chỉ mấy nhịp thở bóng dáng đã biến mất trong con ngõ ngoằn ngoèo.

Bà cụ sững sờ chết lặng.

Có người xuống lầu đổ nước bẩn trước khi đi ngủ nhìn thấy cảnh này, vứt cả ống nhổ co giò đuổi theo, miệng chửi bới om sòm.

“Cái loại người gì thế này? Ăn mặc ra dáng người mà đi bắt nạt cả người già, coi chừng bước hụt rơi xuống cống đấy.”

Bước chân truy đuổi của người đàn ông bị một bàn tay già nua nhăn nheo nhưng khô ráo và có lực cản lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »