Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3176 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 546

❊ ❊ ❊

Cửu Cúc phái có thể sẽ làm vậy nhưng họ không thể hoàn toàn làm chủ, đảo quốc không chỉ có một tiếng nói.

So với việc giết địch một ngàn tự tổn hại tám trăm chỉ để giết vài người, đám lùn biến thái kia chú trọng hơn vào việc giáng đòn vào quốc lực.”

Nói đến đây, Diệp Bằng Đức dừng lại, trên mặt lộ ra vẻ già đời tinh quái.

“Hơn nữa cô quên đảo quốc đang bị ai đóng quân rồi sao?”

Nguyễn Hiện Hiện nhướng mày: “Mỹ?”

Diệp Bằng Đức cười cười, ánh mắt tán thưởng giải thích: “Từ sau khi sáu mươi vạn quân Mỹ đóng quân tại đảo quốc, họ đã kiểm soát các đô thị lớn và điểm chiến lược.”

“Cô tưởng tác chiến, nhất là tác chiến trên biển, là do đảo quốc quyết định sao?

Chỉ là một lũ chó luồn cúi dưới háng Mỹ thôi.”

Khụ khụ!

Dứt lời, cảnh vệ sau lưng lão Diệp ho mạnh!

Nói cái gì thế không biết? thượng tá nhà họ đúng là không kiêng nể gì cả, trước mặt đồng chí nữ nhỏ tuổi mà nói năng như thế!

Diệp Bằng Đức cười gượng gạo, ho nhẹ hai tiếng chuyển chủ đề.

“Lên tàu đảo quốc chỉ là một cách để rời khỏi đảo quốc thôi, khi vào vùng biển quốc tế, người của ta sẽ chuyển sang tàu ngầm của Mỹ để ẩn náu.

Đảo quốc có điên, tập thể tự sát cũng không dám nã pháo vào bố nuôi đâu.”

“Hơn nữa nói một câu các cô không thích nghe, quân Mỹ không coi trọng Cục 749 như Cửu Cúc phái, thậm chí là coi thường, điều này lại vô tình tạo thuận lợi lớn cho việc giải cứu.”

“Người của ta đã tính toán vô số phương án, chỉ có phương án hiện giờ là có thể nâng cao tỷ lệ thành công lên mức cao nhất, tổn thất nhỏ nhất.”

Nguyễn Hiện Hiện hít sâu một hơi: “Nói cách khác, đảo quốc dù có quyết định gì cũng không thể qua mặt Mỹ, mà Mỹ thì luôn coi thường Trung Quốc.”

“Đúng vậy!” Diệp Bằng Đức cười gật đầu: “Cái chúng ta cần chính là sự coi thường của họ. So với vài dị nhân, quân Mỹ rõ ràng hứng thú hơn với việc đánh chìm chiến hạm của chúng ta.”

Ông đứng dậy đi ra ngoài khoang: “Trước khi đi cấp trên đã năm lần bảy lượt dặn dò phải trông chừng cô cho kỹ.”

“Người trẻ tuổi mà, tôi biết cô có bản lĩnh. Đến nói cho cô những điều này là để dập tắt ngay cái ngọn lửa nhỏ muốn tự ý hành động phá hỏng kế hoạch chung của cô đấy.

Yên tâm đi! Kể cả những điều tôi vừa nói không thành lập, Trung Quốc cũng đã sớm chuẩn bị kế hoạch B. Huy động nhân lực vật lực lớn thế này, kết quả chỉ có thể có một thôi.”

Nguyễn Hiện Hiện cũng đứng dậy: “Thắng lợi.”

Bước chân Diệp Bằng Đức khựng lại, khóe môi cong lên: “Thắng lợi!”

“Nghỉ ngơi cho tốt đi, cô có khoảng 2-3 tiếng để thích nghi với biển sâu, tôi đã dặn họ đừng làm phiền cô rồi.”

Nguyễn Hiện Hiện quả thật ba đời cộng lại đi được vùng biển xa nhất cũng chỉ là cái ca nô cao tốc năm mươi đồng một vé.

Lại lênh đênh trên tàu cá ra ra vào vào gần nửa tháng, sắp đến lúc chiến đấu, đúng là cần một giấc ngủ sâu để dưỡng sức.

Cô chạy ra đuôi tàu chào hỏi đám bạn bè một tiếng.

Khi mở mắt ra lần nữa, một tiếng nổ lớn vang lên bên tai, kéo theo đó là đủ loại âm thanh hỗn tạp ập tới.

Cuối cùng cũng đã trực diện đối đầu với tàu địch rồi...

“Đệt đệt đệt đệt! Lại là cái tiếng động chết tiệt này, mau bơi xuống dưới nhanh lên.”

“Mày ngu như bò, bơi cái quần què gì, thấy cái đáy tàu màu xám xám kia không? Húc vào đó.”

“Đó là tàu của Cá Cà Khịa, mày mới ngu như bò.”

“Tao bảo lũ ngu chúng mày đừng có bơi lùi nữa, húc đi!”

Năm con cá voi sát thủ (hổ kình) đen trắng đan xen đang giao tiếp dưới nước, hàm lượng “mẹ” trong câu cực cao. Dứt lời, không chút do dự, chúng quay đầu, lao thẳng về phía đáy tàu màu xám khổng lồ.

Chuyện là nửa tháng trước chúng vẫn là bá chủ tự do dưới đáy biển, gọi gió hô mưa, cho đến khi một con thú hai chân tự xưng là Cá Cà Khịa tìm đến kết bạn.

Bạn bè thì cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội không thích xuống nước, hỏi thì cô ta bảo mình là Cá Đau Bụng Kinh.

Sao cũng được, kệ xác là cá gì, bọn chúng có chung sở thích bắt nạt kẻ khác là được.

Chẳng phải hôm qua mới cùng nhau bắt nạt một con cá mập trắng lớn sao, hôm nay Cá Đau Bụng Kinh bảo sẽ dẫn chúng đi bắt nạt sinh vật lợi hại nhất đại dương, thế là chúng đến đây.

“Tao đếm 1, 2, 3 cùng nhau húc, cho con Cá Cà Khịa kia thấy sự lợi hại của chúng ta.”

“Mẹ mày, nó bảo nó là Cá Đau Bụng Kinh.”

“Lũ ngu này, húc...”

Trên mặt biển, hai chiếc chiến hạm cách nhau một vùng biển rộng lớn nhìn nhau từ xa, tàu chiến treo lá cờ mặt trời đỏ phía đối diện đi đầu gọi loa xua đuổi.

Đáp lại nó là một quả pháo.

Nguyễn Hiện Hiện cũng chính vì tiếng động lớn này mà giật mình tỉnh giấc, bật dậy khỏi giường, tỉnh táo ngay trong một giây.

Tiếng pháo nổ, tiếng loa gọi hàng, tiếng triển khai chiến lược, thậm chí cả tiếng chửi bới của đám cá voi sát thủ lần lượt lọt vào tai.

Cô vừa chạy về phía phòng chỉ huy, vừa vuốt lại chỏm tóc dựng ngược trên đầu, vẻ mặt đầy phấn khích, tĩnh như thiếu nữ, động như kẻ điên, đây mới là Hoa Quốc chân chính mà cô biết!

Không động thì thôi, một khi đã quyết định khai chiến thì không bao giờ nói nhiều.

Hai thứ tiếng Nhật và Anh liên tục phát ra từ loa phóng thanh của chiến hạm đối diện. Đi ngang qua khoang ngoài, thấy thủy thủ đang hạ quốc kỳ.

Đây là muốn giấu danh tính trước khi làm chuyện xấu à? Chiến hạm lù lù ở đây, tuy có hơi giống kiểu “lạy ông tôi ở bụi này” nhưng đây chính là sự khác biệt giữa việc đội quần lót lên đầu và đội vào đũng quần khi có hỏa hoạn.

Chỉ cần tao che mặt, mày có nhận ra tao cũng đếch thừa nhận!

Nguyễn Hiện Hiện nảy ra một ý, vội vàng mua một lá cờ Mỹ từ cửa hàng hệ thống, chạy đến dưới cột cờ trước ánh mắt kinh hãi của đám thủy thủ.

Hải quân A: “Đó là ai thế? Điên rồi à? Đội pháo lửa chạy lên boong tàu làm gì.”

Hải quân B: “Kệ mẹ là ai, đè người xuống trước đã.”

Năm gã đàn ông vạm vỡ lao về phía cô, Nguyễn Hiện Hiện tăng tốc né tránh, vẫy lá cờ Mỹ trong tay: “Đừng đè tôi, đừng đè tôi, treo cái này lên trước đã.”

Một người trong số đó sắc mặt khó coi: “Nữ đồng chí, tình hình khẩn cấp xin cô đừng gây rối ở đây.”

Nguyễn Hiện Hiện tặc lưỡi, lách qua người đó, tự mình treo cờ lên cột, quay đầu nhướng mày cười.

“Nhà anh đi đánh bạn học còn mặc đồng phục à? Đương nhiên là phải mặc quần áo của bố nó chứ!”

Thế là chiến hạm Hoa Quốc lần đầu tiên trong lịch sử treo cờ Mỹ.

Hải quân đảo quốc nhìn qua kính viễn vọng từ tàu chiến đối diện chửi thề ầm ĩ, mẹ kiếp bị bệnh à!

Nhưng lúc này họ chẳng còn tâm trí đâu mà nghiên cứu hành động “bịt tai trộm chuông” của Hoa Quốc, vì có một đám sinh vật không xác định đang húc mạnh vào thân tàu.

Ban đầu thân tàu chỉ rung lắc nhẹ, dù sao cá voi sát thủ có là giang hồ đại dương thì kích thước so với một chiến hạm vẫn bé tẹo.

“Thả ngư lôi, nhanh!”

Ba quả ngư lôi biển sâu được thả xuống, đám cá voi sát thủ vây quanh chiến hạm đảo quốc tò mò nhìn, đúng lúc chúng định sáp lại nếm thử xem mặn nhạt thế nào...

Trên mặt nước, tiếng gọi lanh lảnh truyền qua loa phóng thanh: “Hổ Kình, Hổ Kình, tôi là Cá Cà Khịa đây, thấy mấy cục sắt giống con cá dưới nước không?”

Cá voi sát thủ: [Không chỉ thấy, mà còn muốn nếm thử đây này.]

Nguyễn Hiện Hiện: “Húc nó lên, giống hôm qua húc rùa biển ấy, húc mấy cục sắt đó sang tàu đối diện, đứa nào húc nhanh húc chuẩn, tôi sẽ phong làm Hổ Kình Đại Tướng Quân.”

Đám cá voi sát thủ nghe hiểu, từ bỏ sự tò mò đứng xem, ba con trong số đó lao nhanh đuổi theo ngư lôi, quẫy mạnh đuôi hất ngược nó lên mặt nước, bay thẳng về phía chiến hạm đảo quốc...

Ngư lôi từ trên trời rơi xuống, đám người lùn chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này kinh hãi há hốc mồm.

Có kẻ gào thét xé lòng, có kẻ chui xuống gầm bàn, thậm chí có tên lính lùn không tìm được chỗ nấp bèn giơ đồng đội lên che trên đầu.

Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, biến cố xảy ra chưa đầy nửa phút. Mắt thấy ngư lôi sắp rơi trúng chiến hạm nước mình, đám lính lùn trong phòng chỉ huy vẫn cố giữ bình tĩnh.

Ngư lôi kích nổ bằng từ trường, hoặc va chạm cũng nổ nhưng qua tính toán góc độ, với độ cao bay trở lại này, dù có va vào thân tàu cũng sẽ không phát nổ.

Chỉ huy quân lùn tràn đầy tự tin.

Giây tiếp theo, khi ngư lôi rơi xuống thân tàu gây ra tiếng nổ vang trời và ánh lửa bùng lên trong nháy mắt, sắc mặt tên lính lùn kia biến đổi hoàn toàn.

Cảnh tượng cuối cùng hắn nhìn thấy là ánh lửa đang nuốt chửng lấy hắn.

Hắn gào lên khản đặc: “Không!”

Cùng lúc đó, hai quả ngư lôi còn lại được đám giang hồ đại dương trả về cho quân hạm. Ở phía bên kia, Nguyễn Hiện Hiện mấp máy môi không thành tiếng: [Hệ thống, nổ!]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »