Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3176 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 570

❊ ❊ ❊

Nguyễn Hiện Hiện vắt chéo chân, nói với giọng điệu tưng tửng như kẻ ngốc nhiều tiền.

Dương Phần lộ ra vẻ mặt kỳ lạ nhưng rất nhanh khôi phục tự nhiên tiếp lời: “Thế thì tốt quá, tôi sẽ phái tài xế đưa hai vị đi dạo xung quanh. Như sông Hoàng Phố, Dự Viên, Chu Gia Giác, còn rất nhiều nơi tôi nhất thời không nhớ tên, các vị có thể đi tham quan ngắm cảnh.”

“Sông Hoàng Phố tối qua đi rồi, Dự Viên giờ này có mở cửa không? Còn Chu Gia Giác, hình như chưa từng nghe nói đến bao giờ!”

Nguyễn Hiện Hiện chống cằm hỏi Cung Dã: “Đi không?”

“Tối qua hai vị cũng ở sông Hoàng Phố?” Ánh mắt Dương Phần dao động, đột nhiên thốt lên: “Có nhìn thấy đồng chí Tôn Siêu không?”

Cái lão già này, còn muốn moi tin cô.

Xe của khách sạn tối qua đưa họ đi đâu, không tin là ông ta không biết, tránh né chủ đề này ngược lại càng tỏ ra có tật giật mình.

“Đúng thế!” Nguyễn Hiện Hiện hào phóng thừa nhận: “Trước khi đến nghe nói trên mặt sông có chèo thuyền nhỏ bán đặc sản địa phương, tìm suốt dọc đường mà chẳng thấy đâu.”

Dương Phần ho khan một tiếng: “Tuyệt đối không có chuyện đó, không được nói linh tinh.”

Sau đó ông ta hạ thấp giọng: “Muốn xem chèo thuyền nhỏ, có thể đến Chu Gia Giác hoặc mấy con sông nội địa mà xem.”

“Hiểu rồi!” Nguyễn Hiện Hiện gật đầu.

Dương Phần chưa từ bỏ ý định, thăm dò lần nữa: “Tối qua hai vị đồng chí đến từ Tế Nam cũng ra bờ sông, các vị thật sự không gặp sao?”

Nguyễn Hiện Hiện không trả lời trực diện vấn đề này, chỉ nhỏ hai giọt nước mắt cá sấu, giọng điệu lo lắng:

“Một người sống sờ sờ như thế, sao có thể đi lạc được? Chẳng lẽ là... thế thì tội lỗi quá.”

Dương Phần hiểu ý chưa nói hết của cô, chẳng lẽ rơi xuống sông rồi? Trong lòng ông ta cũng cuống, không còn tâm trạng hàn huyên, qua loa dặn dò vài câu rồi đi tìm người.

Khoảnh khắc lướt qua nhau, ánh mắt Nguyễn Hiện Hiện chạm phải đồng chí già họ Lý, đối phương ánh mắt bình thản khẽ gật đầu.

Có lẽ Tôn Siêu đã an toàn rời khỏi thành phố Hải.

Người như vậy đi xa, trong tối không thể không có người đi theo bảo vệ.

Bám vào một chiếc tàu hỏa chạy chậm, dễ như trở bàn tay.

Một nước đi thần sầu đánh cho thành phố Hải trở tay không kịp, ai mà ngờ được lúc đến thì đàng hoàng, đi được nửa đường lại bỏ chạy?

Nguyễn Hiện Hiện không khỏi nghĩ nếu Tôn Siêu không chạy thì sẽ thế nào?

Khả năng cao sẽ bị phía thành phố Hải dùng cả biện pháp cứng rắn lẫn mềm mỏng để chiêu dụ.

Là kẻ cứng đầu ư? Chắc bên này sẽ khiến anh ta từ nay “không còn tồn tại”, bị giam lỏng vĩnh viễn ở một nơi nào đó cho đến khi bị vắt kiệt giá trị.

Nhưng dựa vào sự thông minh của Tôn Siêu, qua một thời gian phát hiện điểm bất thường, khả năng cao sẽ giả vờ phối hợp, lấy danh nghĩa trao đổi học tập để ở lại đây một thời gian.

Trong khoảng thời gian này, không để lại chút đồ thật thì cũng đừng hòng rời đi.

Không để lại thì cứ cù cưa, qua một năm lớp người mới xuất hiện lớp lớp, thiên tài cũng cần bắt kịp thời đại, đến lúc đó sóng trước bị bỏ trống hai năm quay về cũng sẽ bị sóng sau đập chết trên bờ cát.

Nghĩ thông suốt những điều này, Nguyễn Hiện Hiện tặc lưỡi.

Khi còn vô danh, thành phố Hải là nơi khởi đầu ước mơ.

Nhưng khi đứng ở một độ cao nhất định, nơi này tuyệt đối là một cái máy xay thịt rèn luyện con người.

Thật là... càng lúc càng mong chờ nha!

Hai người ra ngoài chơi cả ngày, đi ba di tích danh lam thắng cảnh mà tài xế giới thiệu.

Quả thật phong cảnh rất khác biệt so với Bắc Kinh.

Trong đại sảnh, Dương Phần mặt mày hầm hầm không chút sắc máu, đồng chí già họ Lý thì ủ rũ cụp tai ngồi một góc sô pha.

“Sao thế này?” Nguyễn Hiện Hiện chơi cả ngày mới về, giọng điệu quan tâm bước tới.

Dương Phần đập tay vào tay vịn ghế, nước bọt bắn tứ tung: “Sao trăng gì? Chẳng qua là người đàng hoàng không muốn làm, nửa đêm đi bám tàu hỏa, còn làm sao nữa?”

Đồng tử Nguyễn Hiện Hiện khẽ co lại, khó nhận ra. Phe thành phố Hải kiểm soát địa bàn của mình chặt chẽ đến mức này sao?

Ngay cả một chiếc xe rùa chở người cũng có thể tìm ra và truy ngược về nguồn gốc.

Nghĩ lại thì số lượng xe rùa không nhiều lắm. Ngày hôm đó rà soát quanh khu vực bờ sông, phạm vi cũng đã được thu hẹp. Đi đến đường sắt Tùng Hộ, ngoài việc trèo lên tàu hỏa giữa đêm khuya thì cũng chẳng làm được gì khác.

Tài xế quá rành rẽ về chuyện này nên việc bị khoanh vùng nhanh chóng cũng không có gì lạ.

Lạ cái quỷ... Nếu Lục Nghị thật sự là do Đan Tĩnh giết thì Lục Thiên Minh đến giờ vẫn chưa bắt được người, thậm chí còn chẳng có chút manh mối nào.

Chậc chậc cũng có thể là do địa vị khác nhau. Phe thành phố Hải nắm quyền kiểm soát tuyệt đối với thành phố Hải.

Nói đôi câu, Nguyễn Hiện Hiện chào một tiếng rồi định lên lầu, Dương Phần gọi giật cô lại: “Đồng chí Nguyễn, ngày mai không có việc gì, sáng mai tôi sẽ đến khách sạn đón mọi người.”

Cô ngày nào chưa nhả lời thì chiến hạm ngày đó vẫn chưa được tính là chính thức thuộc về thành phố Hải.

Pha xử lý thần thánh của Tôn Siêu đã khiến cấp trên rất không hài lòng về anh ta rồi. Nếu chuyện của Nguyễn Hiện Hiện lại hỏng bét nữa thì cấp trên cũng nên bắt tay tìm người thay thế vị trí của anh ta là vừa.

“Được! Sáng mai gặp.”

...

Sáng sớm tinh mơ, Nguyễn Hiện Hiện túm lấy Mộc Hạ đang định chạy ra ngoài: “Đi xem nhà không?”

Trở lại đất liền, dù là người bên cạnh Cung Dã hay người bên cạnh cô, ai nấy đều rất biết điều, tự giác đi chơi riêng để tạo không gian riêng tư cho hai người.

Ví dụ như Hạ Hạ, dường như đã tìm thấy con đường làm giàu, ngày nào cũng chạy ra chợ đen, chỉ trong ba ngày đã lăn lộn có chút tiếng tăm trong giới.

Nhóm Hầu Tử cũng có chỗ để đi.

Sở thú!

Những đại yêu đi cùng Nguyễn Hiện Hiện còn chưa kịp xuống tàu đã bị kéo thẳng đến sở thú thành phố Hải.

Theo lời của chính bọn họ thì vất vả lâu như vậy, được đám “thú hai chân” hầu hạ một thời gian coi như đi nghỉ dưỡng, đó là quyền lợi họ xứng đáng được hưởng!

Chị Hạ vừa ngầu vừa chất chỉ liếc nhẹ cô một cái: “Chọc tức chị hả?”

Nguồn nhà đã khó kiếm, nguồn nhà chất lượng lại càng khó kiếm hơn.

“Đâu có?” Nguyễn Hiện Hiện bá vai bá cổ kéo người ta lại gần, kiễng chân thì thầm vào tai Mộc Hạ.

Mộc Hạ: “...”

“Thành phố Hải vừa chạy mất một Tôn Siêu, tuy không thiếu nhân tài đỉnh cao nhưng lại đang thiếu chính cái kiểu tuyển thủ trẻ tuổi, dám nghĩ dám làm, có thiên phú như chị. Hệ thống động lực tua-bin khí sắp bị phá giải rồi, chị không định tham gia một chân à?”

Ánh mắt Mộc Hạ khẽ động: “Không thiếu nhân tài đỉnh cao? Vậy thì không cần chị!”

Nguyễn Hiện Hiện: “...”

“Ngốc à, ai bảo chị dốc toàn lực đâu? Bản lĩnh của chị phải để dành cho xưởng đóng tàu tỉnh Liêu nhà mình chứ?”

“Chưa nói đến mấy căn biệt thự Tây, có thêm cái đó như gấm thêu hoa nhưng còn gì quan trọng hơn việc giành được tấm vé tham gia xây dựng khu Hạ Chỉ Giác?”

Ban đầu, cô muốn ba chị em đồng lòng, tát biển Đông cũng cạn, cùng nhau chia một góc bánh ngọt.

Nhưng sau nghĩ lại thấy không đúng!

Hạ Hạ dù là năng lực hay đầu óc đều không thua kém bất kỳ ai, tại sao hai chị em không cùng lúc tranh đoạt bánh ngọt từ hai vị trí khác nhau?

Sau khi đứng vững gót chân thì hợp nhất lại cũng được, hay hỗ trợ lẫn nhau cũng tốt.

Việc gì cứ phải như học sinh tiểu học, đi vệ sinh cũng phải nắm tay nhau?

Mộc Hạ rất nhanh đã hiểu ý của Nguyễn Hiện Hiện, suy nghĩ kỹ càng, càng nghĩ mắt càng sáng nhưng một lát sau lại xụ mặt xuống.

“Tấm vé vào cửa mà em nói, chị có lấy được cũng không có vốn để đầu tư.”

Trải qua cuộc sống lính đánh thuê nay đây mai đó, lại tiếp tục trải qua thời tận thế tàn khốc.

Đến được cái thời đại an yên này, Mộc Hạ chỉ muốn làm một con cá mặn.

Nhưng từ khi kết giao với Nguyễn Tiểu Hiện, chị dần phát hiện ra con bé này chuyên gia lật bàn, bỗng nhiên cảm thấy... nằm yên không nổi!

Cùng cô đi làm phiên dịch, xây xưởng, gia nhập Cục 749, cứ thế bị đẩy từng bước đi đến ngày hôm nay.

Nghe giọng điệu của con bé, là đang chuẩn bị chen chân vào lĩnh vực bất động sản sắp bùng nổ trong tương lai?

Chơi lớn thế này, vốn liếng của chị không đủ a!

Sớm biết thế... sớm biết thế...

Sớm biết thế, ngay lần đầu gặp mặt nên đạp phăng con hàng này xuống xe cho rồi.

Dứt lời, liền thấy con hàng này cười gian xảo như trộm.

Trước khi chị nhịn không nổi muốn tẩn cho nó một trận, cuối cùng nó cũng nghiêm túc lại một chút.

“Người anh em, em không nói suông với chị đâu. Lần đi đảo quốc này, chỉ cần em mở miệng, chị chưa bao giờ từ chối em. Lòng tốt của chị em đều ghi nhớ ở đây này!” Nguyễn Hiện Hiện chỉ vào ngực mình: “Nhặt rác thì người ta đào bảo, chị thì đi nhặt phế liệu, em biết sở thích của chị còn quan trọng hơn cả tiền bạc.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »