Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3143 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 593

❊ ❊ ❊

“Quỷ Vương tiên sinh không phải giỏi bố cục nhất sao? Ra ngoài em phải phong ấn lại ký ức, anh làm một cái trận pháp tiếp dẫn thời cơ đi, dẫn quốc vận, giao nó tận tay cho Nhân Hoàng đời thứ năm trong tương lai.”

Cung Dã biết, cô đang nhắc đến một kiếp nào đó anh làm trùm cuối thế giới kinh dị, lên kế hoạch ngàn vạn năm để xâm nhập thôn tính xã hội loài người. Đáy mắt anh hiện lên ý cười, mở miệng định nói.

“Anh có thể nói một câu không?”

Nguyễn Hiện Hiện cảnh giác: “Anh đừng nói, trực giác mách bảo em, câu đó sẽ rất sến súa.”

Đối diện với đáy mắt dần trở nên thâm trầm của Cung Dã, cô nhớ lại mình vì muốn mau chóng hoàn thành nhiệm vụ để quay về điểm xuất phát làm lại từ đầu, đã hết lần này đến lần khác bỏ rơi anh một mình ở tiểu thế giới...

Ít nhiều cũng có chút chột dạ, cô bỏ bàn tay nhỏ đang bịt miệng anh xuống, giành nói trước: “Rốt cuộc anh là thế nào? Sao lại biến thành phản diện của tiểu thế giới? Có người nói với em, anh dùng đời đời kiếp kiếp để đổi lấy cơ hội cho em làm lại một lần? Được lắm Cung Dã, anh định sau khi giải quyết xong chấp niệm thì hồn phi phách tán luôn hả? Để lại mình em trong đời đời kiếp kiếp tương lai tha hồ trái ôm phải ấp sao? Quen biết bao lâu nay, giờ mới biết họ Cung anh lại hào phóng đến thế, em có nên cảm ơn anh không đây?”

Cung Dã nhìn cô thật sâu, như muốn nhìn thấu linh hồn, lôi cái kẻ lắm mồm đang trốn trong cơ thể cô ra xé xác.

Nhưng nhìn vẻ mặt tức giận phùng mang trợn má, đáy mắt lại ngập tràn sự căng thẳng và hoảng hốt không nỡ lừa dối của cô.

Anh nắm tay cô, cả hai ngồi xuống đất: “Ký ức của anh không được trọn vẹn lắm, đừng nghe thứ đó nói bậy, nó đều do anh tạo ra cả thôi. Hiện Hiện, rất xin lỗi, từ nay về sau, đời đời kiếp kiếp em cũng không thể thoát khỏi anh được nữa đâu!”

Miệng anh nói xin lỗi nhưng đáy mắt lại tràn ngập dục vọng chiếm hữu điên cuồng.

Thật là ánh mắt quen thuộc, tên điên này. Nguyễn Hiện Hiện nghĩ cứ như vậy đi, rất tốt, thật đấy!

Cho người ta uống một viên thuốc an thần xong, những ngón tay thon dài của Cung Dã vuốt ve sống lưng cô từng chút một, giọng nói mang theo ý cười.

“Bây giờ có phải nên tính sổ chuyện em hết lần này đến lần khác bỏ rơi anh rồi không?”

Đầu ngón tay lướt qua sống lưng, mang theo một trận tê dại, Nguyễn Hiện Hiện rùng mình một cái, vội vàng chối bỏ trách nhiệm.

“Còn không phải tại cái đồ chó 365 kia phong ấn một phần ký ức của em sao? Trong tiểu thế giới, em chỉ nhớ phải quay về báo thù, quên mất rất nhiều thứ quan trọng. Chấp niệm là nhất định nhất định phải quay về, ngoài báo thù ra, ở đây còn có người và việc rất quan trọng đang đợi em.”

Đối diện với vẻ mặt dần trở nên nguy hiểm như muốn nuốt chửng cô vào bụng của người đàn ông, Nguyễn Hiện Hiện vội vàng vuốt lông.

“Cho dù mất đi ký ức cuối cùng về anh ở kiếp trước, đến tiểu thế giới em vẫn tuân theo bản năng, chẳng phải vẫn hết lần này đến lần khác tìm đến anh sao? Nếu không phải anh tồn tại sâu trong linh hồn em, ký ức cũng không thể xóa nhòa sự dây dưa thì sao em lại không đi tìm nam chính của tiểu thế giới chứ? Anh biết đấy, cướp nam chính từ tay nữ chính tiểu thế giới, em làm rất...” Ưm ưm!

Đôi môi bị cắn chặt, hơi thở bị cướp đoạt sạch sẽ, bàn tay lớn của Cung Dã siết chặt eo cô, năm ngón tay từ từ di chuyển xuống dưới. Chợt nhận ra đây là nơi nào, anh mới từ từ thả lỏng lực đạo.

Trên mặt mang ý cười nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như đầm nước lạnh ngàn năm, ba chữ thốt ra nhẹ tênh không chút khói lửa nhưng lại khiến Nguyễn Hiện Hiện tay chân mềm nhũn rùng mình một cái.

“Em đợi đấy!”

Đôi mắt hạnh đảo quanh đầy chột dạ. Một kiếp nào đó cô là đại năng Độ Kiếp của Tu Chân Giới bị vu oan, tâm nguyện của nguyên chủ là vạch trần bộ mặt thật của tiểu sư muội, khiến ả ta chúng bạn xa lánh và ngăn chặn Ma tộc xâm lược.

Mất đi ký ức về tất cả các tiểu thế giới trước đó, một lòng chỉ nghĩ đến nhiệm vụ và trọng sinh, Nguyễn Hiện Hiện đã bắt Ma Tổ chuyển thế - lúc đó vẫn còn là một đứa nhóc con Cung Dã, thu vào môn hạ, muốn cảm hóa tên đại ma đầu diệt thế này.

Phát hiện tên này không những không thể cảm hóa, mà còn nảy sinh cái tâm tư “khi sư diệt tổ” kia, cô đang nóng lòng muốn thành công nên đã làm tới nơi tới chốn, dứt khoát đào luôn ma cốt của anh.

Không ngờ hành động này lại khiến anh khôi phục ký ức Ma Tổ trước thời hạn. Lúc đó bị đào mất ma cốt, anh nằm rạp trên mặt đất, trước khi chạy trốn cũng đã nói ba chữ y hệt.

“Người đợi đấy.”

Sau đó... sau đó thế nào nhỉ?

Nguyễn Hiện Hiện không muốn nhớ lại.

Ma tổ thống lĩnh hàng vạn ma tộc dưới trướng tấn công vào Tu Tiên Giới, cưỡng ép cưới nữ tiên của môn phái đệ nhất.

Cô bị Khốn Tiên Tác trói trong Ma điện, lấy danh nghĩa song tu, cứ thế mà giày vò suốt ba năm trời.

Nếu không phải nam nữ chính đánh tới, cô lại một lần nữa đỡ đao cho phản diện rồi giả chết bỏ trốn thì theo đà phát triển lúc đó, trước khi phi thăng đừng hòng rời khỏi chiếc giường làm bằng linh tủy kia.

Cằm bị người ta nâng lên, ánh mắt kinh hoàng chạm phải đôi mắt cười như không cười của người đàn ông: “Nhớ ra hết rồi à?”

Nguyễn Hiện Hiện: “...”

Hoảng hốt quấn chặt lấy đại phản diện nhà mình, tên này cùng với việc ký ức cô khôi phục, dường như những chuyện anh nhớ lại cũng ngày càng nhiều hơn.

“Cung Dã, nhớ điều tiếc nuối lớn nhất của chúng ta qua chín cái tiểu thế giới là gì không?”

Cung Dã: “Ý em là lần nào cũng bỏ anh lại rồi giả chết?”

Nguyễn Hiện Hiện lờ đi sự oán niệm ngập tràn trong lời nói của anh, túm lấy vạt áo trước ngực người đàn ông, ép anh cúi đầu xuống, đôi mắt sáng rực như sao trời.

“Cung Dã, chúng ta ra ngoài rồi sinh một đứa con đi! Sinh một bé gái, người ta đều nói con gái một ở Giang Chiết Hỗ là hạnh phúc nhất, vậy con của chúng ta sẽ làm con gái một ở Bắc Thượng Quảng*, anh nói xem, có được không!”

(Bắc Thượng Quảng: Bắc Kinh - Thượng Hải - Quảng Chu, 3 thành phố lớn và phát triển nhất Trung Quốc)

Cuối cùng Nguyễn Hiện Hiện cũng hiểu ra, tại sao lúc chưa khôi phục ký ức, cô lại cố chấp muốn có một đứa con đến vậy.

Đó là sự tiếc nuối khắc sâu vào tận xương tủy của hai người suốt chín kiếp luân hồi.

Biểu cảm của Cung Dã cũng dần trở nên dịu dàng theo từng lời cô nói: “Được, sinh một bé gái, để con bé làm con gái duy nhất của chúng ta.”

Nguyễn Hiện Hiện vui vẻ ra mặt, xòe ngón tay ra đếm: “Chúng ta sẽ để lại toàn bộ tài sản tích cóp cả đời này cho con, để con bé lớn lên trong tình yêu thương và sự quan tâm, được ngắm nhìn non sông gấm vóc, ăn những món ngon nhất, hưởng nền giáo dục tốt nhất, gặp gỡ những người ưu tú nhất. Có như vậy, sau này lớn lên mới không bị mấy tên tóc vàng hoe lái xe trẻ trâu lừa gạt bằng dăm ba lời ngon ngọt.”

Giọng điệu Cung Dã càng thêm phần cưng chiều: “Được, đều nghe em hết!”

Hiện Hiện của anh, mệnh cách mỏng duyên với cha mẹ, dù luân hồi bao nhiêu kiếp cũng không có được cha mẹ yêu thương nên mới muốn dốc hết lòng bù đắp những gì mình thiếu thốn cho thế hệ sau.

Ngoài sự xót xa, lòng anh càng dâng lên niềm thương cảm vô hạn.

Thôi thì chuyện cũ không cần nhớ, ngoài việc tha thứ và yêu thương cô gấp bội, anh còn có thể làm gì khác đây?

Thấy vẻ mặt người đàn ông đã hoàn toàn dịu lại, Nguyễn Hiện Hiện thầm thở phào nhẹ nhõm. Cái tên này, đúng là phải “vuốt lông” mới xong!

Rời khỏi vòng tay anh, cô nghiêm túc ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua vai Cung Dã nhìn về phía những dãy kệ sách phía sau.

“Ngoại trừ bí pháp của “Khí Vận Trọng Chú Thuật”, những thứ khác cứ giao cho Huyền Môn đi. Đến khi thời hạn trăm năm ập đến cũng không đến nỗi để Nhân tộc chúng ta bất lực trước Đại Yêu.”

Cô lấy giấy bút từ trong không gian ra, bắt đầu viết lại tất cả những sự kiện lớn sẽ xảy ra trong hai năm 75-76.

Cô cắn đầu bút suy nghĩ hiện giờ đang là tháng 8, sự kiện lớn gần nhất sẽ xảy ra vào tháng 11 năm 75.

Trung Quốc phóng thành công vệ tinh nhân tạo cảm biến từ xa có khả năng thu hồi đầu tiên.

Năm 76...

Nguyễn Hiện Hiện viết thoăn thoắt, liệt kê lại một lượt những sự kiện lớn nhỏ của năm 76 lên giấy...

Bút trong tay cô khựng lại. Tháng 2, bên kia đại dương bùng phát một đợt dịch cúm độc lực mạnh.

Tháng 3, khu vực tỉnh Cát Lâm sẽ hứng chịu một trận mưa thiên thạch hiếm thấy trên thế giới, trong đó viên thiên thạch lớn nhất được đặt tên là “Cát Lâm số 1”.

Cùng tháng, ngành bưu chính viễn thông phát triển công nghệ truyền fax.

Tháng 4, công ty máy tính Apple được thành lập.

...

Cung Dã nhìn cô liệt kê mãi, ngòi bút dừng lại ở một tháng nào đó chần chừ không hạ xuống, anh liền hiểu cô muốn làm gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »