Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3143 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 526

❊ ❊ ❊

Những tủi hờn và đau khổ kiếp trước dường như đã tìm được một lời giải thích hợp lý.

Cô mặc kệ trong lời nói của Đan Tĩnh có bao nhiêu phần thật, bao nhiêu phần giả, giờ khắc này, Nguyễn Hiện Hiện cuối cùng cũng quyết định hòa giải với chính bản thân mình ở kiếp trước.

Lần này là sự hòa giải thật sự.

Cô hắng giọng, nói vọng vào bằng giọng quái gở: “Hai người đừng có sến súa nữa, không quá hai năm nữa là nhìn nhau phát chán ngay ấy mà.”

Cửa phòng “rầm” một tiếng mở toang, sau cánh cửa là khuôn mặt đen sì của bà nội, tay lăm lăm cây chổi lông gà, cười lạnh:

“Hai năm có chán hay không thì chưa biết nhưng hôm nay hai cái tát này là cháu chắc chắn phải ăn rồi.”

Nguyễn Hiện Hiện kinh hoàng thất sắc.

“Có chuyện gì từ từ nói, đừng đánh con bé.” Tạ Chính ngoài mặt thì can ngăn nhưng thực tế mỗi bước di chuyển đều chặn hết đường lui của Nguyễn Hiện Hiện.

Chẳng bao lâu sau, từ căn phòng nhỏ trên tầng ba truyền ra tiếng kêu la thảm thiết: “Á! Cháu sai rồi, hai người nhìn nhau cả đời không chán được chưa hả?”

Dưới lầu, một bóng đen đứng sững sờ đã lâu, sau khi nhìn rõ ba cái bóng đang đuổi đánh nhau in trên rèm cửa sổ, người đó không nói gì, quay đầu biến mất hoàn toàn vào bóng đêm.

Nhưng rất nhanh, lại có một bóng người khác đuổi theo. Lục Nghị với ánh mắt đầy bi thương chặn trước mặt Đan Tĩnh.

“Hôm nay em đã ly hôn với Nguyễn Thái rồi? Có phải em định đi không? Tại sao không chịu cho anh một cơ hội?”

Đan Tĩnh dừng bước, ngẩng đầu lên, khóe môi nhếch nhẹ: “Cậu chắc chứ?”

Lục Nghị chỉ do dự trong thoáng chốc rồi kiên định gật đầu.

“Vậy đi theo tôi.”

Hai người không biết đã đi bao xa, Lục Nghị vẫn lải nhải không ngừng: “Về đâu? Về lại phương Nam sao? Nếu quyết định định cư, anh sẽ xin chuyển ngành cùng em về phương Nam.”

Đan Tĩnh quan sát xung quanh, dường như cảm thấy vùng ngoại ô trong đêm đông giá rét này quá mức tĩnh lặng, bà dừng bước, mở túi xách, trong tay không biết đã cầm thứ gì...

Lục Nghị vẫn đang mải mê vẽ ra viễn cảnh tương lai tươi đẹp thì trước mắt bỗng có bóng đen vụt qua, trán đau điếng, một chất lỏng ấm nóng chảy xuống từ chỗ bị va đập mạnh.

Anh ta theo phản xạ đưa tay lên quệt, tầm nhìn ngày càng mờ đi, giọng khàn đặc hỏi: “Tại sao?”

Không có ai trả lời anh ta, đáp lại anh ta là viên gạch thứ hai, thứ ba liên tiếp giáng xuống...

Cho đến khi thân thể Lục Nghị đổ rầm xuống đất, một bên đầu đã lõm hẳn xuống, đôi mắt trợn trừng chết không nhắm mắt vẫn cố chấp nhìn về phía trước, Đan Tĩnh vừa thở hồng hộc vừa ghé sát vào tai Lục Nghị.

“Bởi vì… con gái tôi không thích.”

Bà không biết ác ý của Hiện Hiện đối với Lục Nghị bắt nguồn từ đâu, bà chỉ biết người này bị con bé cực kỳ căm ghét.

Hôm đó ở nhà ga, bà nhìn thấy ánh mắt con gái nhìn Lục Nghị chứa chan sát ý nhưng lại như không biết nên xuống tay từ đâu.

Không biết ư? Vậy để bà giúp nó.

Gió lạnh rít gào, Đan Tĩnh đội gió rét tiêu điều của ngày đông, chạy đến mấy hộ dân gần đó trộm vài đôi giày nam với kích cỡ khác nhau để tạo hiện trường giả.

Một thủ đoạn rất vụng về, có thể qua mặt công an nhưng chắc chắn không qua mặt được nhà họ Lục vốn sẽ truy cứu cái chết của Lục Nghị đến cùng. Nhưng không sao, đến lúc đó chắc bà đã sang đến bờ bên kia đại dương rồi.

Làm xong tất cả, Đan Tĩnh không chút do dự, nhảy lên chuyến tàu xuôi Nam. Lục Nghị cũng vĩnh viễn nằm lại trong đêm tuyết gió bão bùng này.

...

Sáng sớm hôm sau, Nguyễn Hiện Hiện đã hồi phục nguyên khí, được uống sữa đậu nành ngọt ngào như ý nguyện. Ăn uống no say xong, cô đứng dậy.

“Nội ơi, cháu ra ngoài một chuyến, hai ngày này cháu ở bên ngoài luôn, đỡ phải đi đi về về. Cháu hứa trước ngày ông Táo sẽ về đón Tết ông Táo cùng ông bà.”

Hai ông bà không hỏi cô đi làm gì, chỉ dặn dò mọi sự cẩn thận rồi gói cô kỹ càng như cái bánh chưng mới thả cho đi.

Sau khi cô đi, hai ông bà không nói gì, thu dọn đồ đạc rồi cũng lẳng lặng rời khỏi nhà, chia nhau đi về hai hướng khác nhau.

Đã nắm rõ nơi giam giữ của Cục An ninh Quốc gia, Nguyễn Hiện Hiện uống một lọ thuốc tàng hình, chờ cơ hội mai phục tại khu vực tù nhân được ra ngoài hóng gió.

Thuốc tàng hình không thể đi xuyên tường, tìm từng phòng thì quá phiền phức, cô dứt khoát đợi ở sân tập lớn.

Buổi sáng, Nguyễn Hiện Hiện không tìm thấy người.

Nhưng cô có thừa kiên nhẫn, mãi đến giờ hóng gió buổi chiều, cuối cùng cô cũng tìm thấy cha con nhà họ Cảnh đang đi sau một đám người, tinh thần trông vẫn còn khá tốt.

Nhân lúc cha Cảnh đang trả lời câu hỏi của một tên đầu sỏ, Nguyễn Hiện Hiện nhanh như cắt ra tay, từ phía sau bịt miệng Cảnh Tự, lôi hắn vào góc tối dưới chân tường.

Cảnh Tự trợn tròn mắt, miệng bị bịt chặt, sau khi giãy giụa không thoát khỏi sự kìm kẹp thì nỗi sợ hãi trên mặt càng tăng lên, cho đến khi xương đầu gối truyền đến cơn đau thấu tim gan.

Trong lúc hắn đau đến co rút, hai mắt sung huyết như sắp nứt ra, một vật gì đó lạnh lẽo chạm vào ngón út, tiếp đó, cơn đau càng dữ dội hơn ập đến.

Dù bị khống chế không nhìn thấy gì, hắn biết ngón út của mình đã bị dao cắt đứt lìa.

Nỗi sợ hãi trong lòng còn lớn hơn cả cơn đau, cắt ngón tay xong, bước tiếp theo có phải là cắt đầu không?

Cảnh Tự bị đánh ngất trong cơn kinh hoàng tột độ.

Khi tiếng còi tập hợp vang lên, quản giáo phát hiện thiếu một người liền bắt đầu hành động, chẳng bao lâu sau đã tìm thấy Cảnh Tự ở góc tường với đầu gối trái bị gãy và mất một ngón tay út.

Cuộc điều tra được tiến hành ngay trong đêm.

Việc này đã kinh động đến cấp trên, không đơn giản chỉ là tù nhân bị thương tích, vết cắt phẳng phiu, quân y chẩn đoán là do vật sắc nhọn gây ra.

Vậy nghĩa là có tù nhân giấu dao trong người, chuẩn bị vượt ngục sao?

Trại giam tổ chức rà soát ngay trong đêm.

Ngay lúc cha Cảnh bị gọi lên văn phòng nói chuyện và nhận thông báo thì Nguyễn Hiện Hiện đã đến tòa nhà nhỏ ba tầng của nhà họ Cảnh.

Căn nhà trang trí không thể gọi là xa hoa nhưng có thể thấy từng chi tiết đều được chăm chút kỹ lưỡng.

Tô Thính Vinh đã xuất viện, lúc này đang nằm trên giường tịnh dưỡng, trằn trọc mãi không ngủ được.

Cửa mở, là vú Vương mang thuốc vào, điều họ không nhìn thấy là phía sau còn có một Nguyễn Hiện Hiện đang tàng hình đi theo.

Uống thuốc xong, Tô Thính Vinh hỏi thẳng: “Sắp xếp ổn thỏa chưa?”

Vú Vương cẩn trọng gật đầu: “Bà yên tâm, đã dặn dò rõ ràng với bên bệnh viện rồi, Lữ đoàn trưởng Nguyễn sẽ không bước xuống khỏi bàn mổ đâu.”

Nguyễn Hiện Hiện đang ngắm nghía xung quanh như Lưu mỗ vào Đại Quan Viên liền nhướng mày. Quả nhiên, mụ già này sẽ không ngồi chờ chết!

Bà ta đến mạng mình còn dám đánh cược ra thì cái mạng cỏ rác của Nguyễn Kháng Nhật càng chẳng đáng giá xu nào.

Đúng là một kẻ tàn nhẫn.

Nhân lúc hai người nói chuyện, Nguyễn Hiện Hiện để lại “món quà” rồi theo sau vú Vương rời đi.

Lát sau, từ phòng Tô Thính Vinh truyền ra tiếng gào thét thê lương: “Tự Nhi!”

Kẻ đầu têu chặc lưỡi một cái, rời khỏi nhà họ Cảnh, tiến đến chiến trường tiếp theo.

Giải trừ trạng thái tàng hình, lần này Nguyễn Hiện Hiện chẳng thèm giả vờ giả vịt nữa, tay không đến bệnh viện.

Vì sợ lây nhiễm cho bệnh nhân khác, Nguyễn Kháng Nhật nằm một mình một phòng bệnh.

Mới qua mấy ngày? Nguyễn Kháng Nhật - người đàn ông đến tuổi xế chiều vẫn giữ được tướng tá đô con như “cánh cửa đôi”, giờ đây như cái áo len bị co rút, cả người co quắp trên giường.

“Mày đến rồi à?” Giọng ông ta khàn đặc, đôi mắt đục ngầu lờ đờ như người bị đục thủy tinh thể, không còn chút nét mặt.

Nguyễn Hiện Hiện không nói gì, hai tay đút túi lẳng lặng đứng bên giường.

Chính là người này làm đủ chuyện ác, hai tay nhuốm máu, đừng nói là quân nhân, đến đạo đức tối thiểu của một con người cũng không có.

Cô tưởng rằng gặp lại mình sẽ không kìm được mà xé xác ông ta ra nhưng thực tế thì không, cô chỉ đứng đầu giường bình tĩnh đến mức lạnh lùng.

Chờ mãi không thấy trả lời, Nguyễn Kháng Nhật ngạc nhiên quay đầu, bắt gặp đôi mắt hạnh sâu thẳm như vực thẳm, không nhìn ra chút cảm xúc thật sự nào.

Không hiểu sao tim ông ta đập nhanh dữ dội, một linh cảm cực kỳ chẳng lành ập đến.

Ông ta hé đôi môi nứt nẻ định nói gì đó, đúng lúc này cửa phòng bệnh mở ra, một bác sĩ trung niên mặc đồ bảo hộ kín mít bước vào, gọi thẳng tên Nguyễn Hiện Hiện.

“Là người nhà phải không? Ra ngoài một lát, ngoài viện phí phẫu thuật, còn có một số tình trạng của bệnh nhân cần trao đổi với cô.”

Nguyễn Hiện Hiện: “Nói đi, cứ nói ở đây luôn.”

Bác sĩ đẩy gọng kính, định nói những lời tiếp theo nếu để bệnh nhân nghe thấy có thể sẽ kích động nhưng bắt gặp ánh nhìn lạnh lẽo của nữ đồng chí kia, ông nuốt ngược những lời định nói vào trong.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »