Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3176 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 553

❊ ❊ ❊

Từ lúc Ninja đánh lén đến khi Nguyễn Hiện Hiện xuất kiếm, Cung Dã đã tính toán được điểm rơi khi đối phương né tránh, một đòn đoạt mạng.

Đến lúc này, bốn kẻ vây khốn anh chỉ còn lại hai.

Nhìn người đàn ông lồng ngực phập phồng kịch liệt, gương mặt nhuốm đỏ máu tươi, sớm đã không còn nhìn ra dáng vẻ ban đầu...

Nguyễn Hiện Hiện sao có thể không nhận ra anh đã kiệt sức? Cô chỉ nhướng mày, ra lệnh cho anh.

“Hỗ trợ em.”

“Vinh hạnh của anh.” Cung Dã lách người vài cái, biến mất khỏi tầm mắt.

Quay người lại liền thấy hai gã Âm Dương Sư đang nhìn cô chằm chằm đầy âm khí, từ trong tay áo bay ra một ả Khẩu Liệt Nữ (người đàn bà bị rạch miệng) với cái miệng hôi thối rộng ngoác. Nguyễn Hiện Hiện cười lạnh một tiếng, phớt lờ đòn tấn công của Khẩu Liệt Nữ.

Mặc kệ cái miệng rộng ngoác cắn phập một mảng lớn cả da lẫn thịt trên cánh tay, mục tiêu của cô rất rõ ràng: Giết Âm Dương Sư.

Tên Âm Dương Sư bị sự điên cuồng liều mạng của cô dọa cho lùi lại một bước. Nguyễn Hiện Hiện cầm kiếm lao tới, ngay khoảnh khắc áp sát liền bất ngờ nghiêng người.

Mũi kiếm và đạn không khí bay tới từ góc nghiêng cùng lúc găm vào mi tâm và trái tim tên Âm Dương Sư.

Đến lúc chết, hắn vẫn trừng lớn hai mắt, môi mấp máy, vô thức niệm câu thần chú khi còn sống.

Cánh tay bị thương, Nguyễn Hiện Hiện nhe răng xuýt xoa, vung vẩy máu trên trường kiếm, cùng Cung Dã kẻ trước người sau đồng thời ra tay...

Ngay khi tên Âm Dương Sư ra lệnh cho Khẩu Liệt Nữ liều chết cầm chân, còn bản thân chuẩn bị rút lui thì sau lưng mọi người bất ngờ vang lên một tiếng nổ long trời lở đất.

Dưới ánh lửa ngút trời, một chiến hạm của đảo quốc ở vòng ngoài lại bị xẻ làm đôi từ giữa, một con trâu xanh lớn đứng trên mũi tàu, hướng về phía Nguyễn Hiện Hiện kêu mò mò đầy vô tội.

Nó là Đạp Sơn Ngưu, núi non còn san bằng được, nói gì đến cái hộp sắt dưới chân này... chẳng bõ cho nó giẫm.

Khoảnh khắc này, gió lặng, mưa ngừng.

Đối với cái đảo quốc nhỏ bé này, đại yêu lợi hại nhất mà cả đời họ từng thấy có lẽ chỉ có Bát Kỳ Đại Xà.

Đám lính Nhật bao gồm cả những Âm Dương Sư sơ cấp đều lộ vẻ kinh hoàng, thậm chí có tên chưa từng thấy qua cảnh tượng này đã buông rơi vũ khí, trực tiếp quỳ sụp xuống.

Cũng có những tên lính Nhật sợ đến phát điên, cầm súng trường xả đạn điên cuồng vào Đại Thanh Ngưu.

Những viên đạn ở cự ly gần đủ sức xuyên thủng vài lớp thép tấm nhưng rơi lên người trâu xanh cũng chỉ như gãi ngứa.

Nó thậm chí còn có tâm trạng thong thả quẫy đuôi, quét rơi ba viên đạn bay tới, tống khứ trở lại theo đường cũ, găm chính giữa mi tâm tên lính Nhật.

Lúc này đám lính Nhật thật sự điên rồi!

Thậm chí có kẻ tâm lý yếu kém, sụp đổ tinh thần trực tiếp nhảy xuống biển tự sát!

Đánh thế nào đây?

Bên họ sáu chiến hạm, Trung Quốc bảy chiếc. Họ là người trần mắt thịt, còn yêu thú Trung Quốc mang tới thì đạn bắn không thủng, lửa thiêu không cháy.

Mấy người nói xem, đánh kiểu gì???

Vốn dĩ viện binh được bố trí vây quét cũng bị thiên tai bất ngờ trong nước làm rối loạn, phải điều động khẩn cấp trở về.

Lúc này chiến hạm mới quay về được một chiếc, rõ ràng vẫn còn lực đánh một trận nhưng quân lính Nhật lại rơi vào sự tuyệt vọng chưa từng có.

Đại Thanh Ngưu cực kỳ thích cảm giác được vạn chúng chú ý thế này.

Vẫn chưa hết...

Chỉ thấy nó tung bốn vó bay lên, cứ thế tản bộ giữa hư không, mò mò từng bước đi về phía Nguyễn Hiện Hiện.

Đáp xuống boong tàu, đôi mắt trâu đầy vẻ trêu chọc quét nhìn đối thủ mặt cắt không còn giọt máu đối diện tiểu tiên nữ.

Nó đá hậu một cái, bốn vó tung tăng, thân trâu to lớn lắc lư qua lại, nhảy nhót lao về phía kẻ kia.

Người còn chưa chạm tới, phía trước đã có một bóng người đáp xuống chắn đường. Lão Ngưu nghe không hiểu hắn lảm nhảm cái gì nhưng trực giác mách bảo kẻ này không đơn giản, nó dừng bước, mặt trâu đầy vẻ thận trọng.

Nguyễn Hiện Hiện nhướng mày: “Ngươi nói cái gì? Hắn bảo đem hầm ông lên chắc chắn ăn ngon hơn bò Wagyu?”

Thanh Ngưu ngẩn ra, trong đôi mắt trâu đầy trí tuệ dần dần tích tụ lửa giận. Thịt bò? Còn muốn ăn thịt nó? Đúng là lấy dao mổ trâu cắt tiết gà, nó chán sống rồi!

Mò!!

Thanh Ngưu trong trạng thái cuồng nộ sức chiến đấu đâu chỉ tăng gấp đôi? Đại Âm Dương Sư đối phó vô cùng đau đầu.

Quan trọng nhất là đám súc sinh tu luyện bằng cách hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt này lại chẳng hề sợ sát khí - thứ mà Âm Dương Sư giỏi nhất, thậm chí còn coi sát khí như món tráng miệng.

Ngay khi trận chiến lại sắp sửa bùng nổ, bên tai mọi người chỉ nghe thấy một tiếng hô kiều diễm: “Giết!”

Tiếp đó, bầu trời phía trên một chiến hạm khác ngưng tụ từng đạo sấm sét màu tím. Những tia sét ấy hội tụ lại, cuối cùng kết thành hình dáng một thanh đại đao.

Người con gái Hoa Hạ xinh đẹp, mái tóc đen tung bay trong gió, lấy bàn tay làm đao hung hăng chém xuống. Thanh đại đao sấm sét trên đầu cũng nương theo động tác của Mộc Hạ mà chém xuống.

Toàn bộ chiến hạm ngay lập tức bị lưới sấm sét bao phủ, những tia sét tím tựa như những con rắn nhỏ, men theo đường nước giật cho đám lính Nhật co giật toàn thân, sống không bằng chết.

Cả thuyền lính Nhật mất đi sức chiến đấu. Mộc Hạ giữa một vùng lưới điện chằng chịt, nhảy vọt lên lưng rùa, chỉ vài nhịp thở đã đến được mũi tàu nơi Nguyễn Hiện Hiện đang đứng.

Trên người bị thương nhiều chỗ, giày quân đội thấm đẫm máu tươi, bước chân cô chỉ hơi khựng lại, sau đó khóe miệng nhếch lên, đi đến đứng sau lưng Nguyễn Hiện Hiện.

Chiến hạm địch thứ hai... Diệt!

Tiếp theo, sẽ là ai đây?

Chỉ thấy trên một chiếc thuyền lớn bò đầy cá sấu biển, một lão Shaman ăn mặc lòe loẹt đang bị đám cá sấu phe mình rượt chạy khắp thuyền.

“Đừng cắn, đó không phải đồ ăn, là tất chân!”

“Đã bảo đừng cắn, thắt lưng cũng không được, còn như thế nữa là ta không khách sáo đâu đấy!”

Dứt lời, chỉ thấy miệng lão Shaman lẩm bẩm, bất thình lình, lão dừng bước ngẩng đầu. Đồng tử đen biến mất, thay vào đó là màu trắng dã lạnh lùng vô cảm chiếm trọn hốc mắt.

Lão đứng giữa bầy cá sấu đang chạy loạn trên thuyền với vẻ không vui không buồn, cuối cùng như khẽ thở dài một tiếng, dưới chân bước ra những bước bộ pháp quái dị khó hiểu.

Bước cuối cùng vừa đặt xuống, thân tàu bỗng rung lắc dữ dội, dưới sự chứng kiến không chớp mắt của tất cả mọi người, nó chìm xuống với tốc độ cực nhanh.

Lão Shaman nhảy xuống, ngồi lên cây pháp trượng nhìn chẳng to hơn thanh củi là bao, không gió mà tự lướt đến thuyền của Nguyễn Hiện Hiện, nhảy phắt lên boong tàu.

Rõ ràng cách một khoảng rất xa nhưng giọng nói lại truyền vào tai rõ mồn một: “Con cháu trong nhà gây phiền phức cho cô rồi, đã đến đây rồi, chắc không ngại cho ta ở lại thêm một lát chứ!”

Lời vừa dứt đã đi đến trước mặt Nguyễn Hiện Hiện, bước chân khựng lại, tùy ý phất cái tay áo ngũ sắc, một tên Âm Dương Sư hét thảm một tiếng, cơ thể bị cắt làm đôi từ giữa.

Dường như ghét bỏ bĩu môi một cái: “So với con rối Minh Chính kia thì yếu xìu, thảo nào đứa nhỏ nhà ta không có tiền đồ, hóa ra là không có đối thủ.”

Nguyễn Hiện Hiện nhìn “đứa trẻ” hơn sáu mươi tuổi trước mặt, lại nhớ đến cái tên Minh Chính mà lão nhắc tới, hẳn là Thiên Hoàng Minh Chính của Nhật Bản.

Người những năm 16xx, vậy thì vị này là?

Đầu óc Nguyễn Hiện Hiện ong lên một cái, giữ vững nguyên tắc nói ít sai ít, cô ôm quyền thi lễ.

Lão tổ tông mượn xác con cháu nhà mình lên trần gian dạo chơi, muốn ở lại thêm một lát, cô nào có tư cách nói được hay không được!

Đến lúc này, chiến hạm địch thứ ba... Diệt!

Nhìn những người và thú sau khi xử lý xong đối thủ của mình đang ngày càng tụ tập đông đúc về phía này, ai nấy sau khi lên tàu đều cười với đám Âm Dương Sư một cái rồi tự giác đứng ra sau lưng Nguyễn Hiện Hiện.

Bất tri bất giác, sau lưng cô đã đứng đầy người, ai nấy mặt mày đều mang nụ cười trêu tức, nhìn chằm chằm vào đám Âm Dương Sư đang dần ngừng tấn công và co cụm lại một chỗ.

Lão Shaman cười nói: “Đến không? Tiễn các ngươi xuống dưới kia, đi gặp Thiên Hoàng nhé.”

Gió biển có lớn đến mấy cũng chẳng thể thổi tan nỗi sợ hãi trong lòng đám Âm Dương Sư.

Hai phe người, chia đôi thế trận.

Chỉ có mỗi lão Ngưu vẫn chưa chịu bình tĩnh, vẫn đang tung tăng đuổi theo một người mà húc lấy húc để.

“Chỉ còn cách đó thôi!” Bất chợt, một tên người Nhật trùm áo choàng đen kín mít ở phía đối diện thốt lên.

Nguyễn Hiện Hiện nhận thấy ngay sau câu nói đó, sắc mặt tất cả đám người bên kia đều trở nên xám ngoét. Tim cô đập thịch một cái, đây là chuẩn bị tung chiêu cuối rồi sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »