Hai chữ “lăng trì” vừa thốt ra, nữ chính lập tức ngã quỵ xuống đất.
Trở lại hoàng cung, người đàn ông hóa thân thành chú cún lớn với đôi mắt đầy ủy khuất: “Thần phi, Hiện Hiện, chị gái nàng lớn lên bằng phân hay sao mà hễ ả lại gần là trẫm lại thấy buồn nôn thế này!”
Nguyễn Hiện Hiện cười tủm tỉm, kiếp trước ngài đâu có nói thế, chẳng phải trò chơi cầm tù chơi rất vui vẻ sao?
Bỗng nhiên, cô nghĩ đến một khả năng...
Cô không ngửi thấy mùi hôi nào trên người nữ chính, chỉ có Hoàng đế ngửi thấy và mùi này có thể áp chế cơn đau đầu của ngài?
Cũng vì lẽ đó mà kiếp trước hai người mới giày vò lẫn nhau sao?
Ánh mắt cô nhìn Hoàng đế bất giác mang theo vài phần đồng cảm.
Nữ chính thiên mệnh đương nhiên không thể chết dễ dàng như vậy, cô ta được nam chính cứu đi. Cảnh tượng chuyển tiếp, nam chính dấy binh đánh vào hoàng thành.
Một mũi tên xé gió lao vun vút nhắm thẳng vào yếu hại của Hoàng đế. Giữa muôn trùng binh mã, Nguyễn Hiện Hiện lao ra, mũi tên găm thẳng vào tim cô.
Cô nhìn thấy, nhìn thấy hàng vạn quân Ngự lâm từ khắp nơi trong hoàng cung ùa ra, nhìn thấy vị Hoàng đế luôn nắm mọi thứ trong tay lần đầu tiên lộ vẻ kinh hoàng thất sắc.
Hắn run rẩy ôm lấy Nguyễn Hiện Hiện đang từ từ rỉ máu nơi khóe miệng, trên mặt hiện lên vẻ điên cuồng: “Nàng rõ ràng...”
Nguyễn Hiện Hiện đưa tay che miệng ngài lại: “Thời gian của thiếp không còn nhiều, nghe thiếp nói. Thiếp... thiếp tìm Vu y cấy Âm cổ, cố ý tiếp cận quyến rũ chàng, lợi... lợi dụng quyền thế của chàng để âm thầm diệt trừ kẻ thù. Thiếp... thiếp rất xấu xa!”
“Đừng nói nữa!” Người đàn ông siết chặt lấy cô: “Ta biết, trẫm biết tất cả. Nàng tưởng không có sự đồng ý của ta, nàng có thể một tay che trời ở hậu cung sao?”
Nguyễn Hiện Hiện mở to mắt rồi mỉm cười, máu bên môi trào ra càng lúc càng nhiều: “Mũi tên định mệnh này... chỉ... chỉ có thiếp mới có thể đỡ thay chàng.”
Cô dùng chút sức lực cuối cùng nắm lấy vạt áo trước ngực người đàn ông: “Thiếp biết, thiếp vẫn luôn biết, chàng muốn hủy diệt đất nước này, bao gồm cả chính bản thân chàng. Nhưng... nhưng nếu muốn gặp lại nhau, hãy hứa với thiếp, đừng tạo thêm sát nghiệp nữa, hãy cai trị đất nước thật tốt, đối... đối xử tốt với bách tính. Thiếp... thiếp đến tương lai đợi chàng.”
Chữ cuối cùng vừa dứt, tay cô vô lực buông thõng.
Đế vương ôm lấy cơ thể đang dần mất đi hơi ấm của cô, ngửa mặt lên trời bi ai gào thét: “Hiện Hiện!”
“Bệ hạ!” Thống lĩnh Ngự lâm quân toàn thân đẫm máu chạy tới bẩm báo: “Mười vạn đại quân ngoài thành đã bị tiêu diệt, hai vạn phản quân trong cung đã được dọn sạch, thống lĩnh phản quân đã bị bắt, xin bệ hạ chỉ thị.”
Ánh mắt tê dại của người đàn ông khẽ động, hắn dịu dàng vuốt lại những lọn tóc lòa xòa cho người con gái trong lòng, giọng nói lạnh lùng đầy sát khí: “Trẫm đích thân xử lý.”
Sau khi dẹp yên cuộc chiến loạn lạc này, một nửa quan lại triều đình không bị giết thì cũng bị lưu đày cả nhà.
Dần dần, những thần tử sống sót qua cuộc đại thanh trừng phát hiện ra, vị bệ hạ bạo ngược đã không còn bạo chính nữa. Tuy vẫn không nể tình với bá quan văn võ nhưng từng chính sách ngài ban hành đều mang lại phúc lợi cho dân.
Hậu cung giải tán.
Hắn nhận nuôi một đứa trẻ có tư chất tốt trong tông tộc, giữ bên mình tự tay dạy dỗ.
Năm này qua năm khác.
Vào một ngày cuối thu khi Thái tử làm lễ cập quan (lễ trưởng thành), vị Hoàng đế đã bước sang tuổi trung niên lại một lần nữa bước vào cung điện chứa đầy ký ức của hắn và Thần phi.
Hắn ngồi dựa vào cỗ quan tài băng, từ từ nâng bầu rượu lên: “Nàng biết không? Thái tử hôm nay cập quan rồi, Đại Dung dưới sự cai trị của trẫm đã biển yên sông lặng.”
Vừa dứt lời, hắn khẽ ho, phun ra một ngụm máu.
Hắn chẳng hề bận tâm lau vết máu bên môi, vẻ mặt bình thản không che giấu được sự điên cuồng trong giọng nói: “Hiện Hiện, trẫm đợi ngày này... quá lâu rồi!”
Đêm hôm đó, chuông tang hoàng thành vang lên chín tiếng.
Vị quân vương từng giết cha giết anh, thời kỳ đầu bạo ngược nhưng về sau lại dốc lòng cai trị, vị minh quân trong mắt bách tính... Băng hà!
Cả nước để tang!
Cũng lúc này, quần thần kinh hoàng phát hiện ra bệ hạ của họ từ rất lâu trước đây đã điên rồi!
Hắn trộm long tráo phụ, âm thầm xây dựng một hầm băng, vẫn luôn giấu quan tài của Thần Quý phi trong đó, ngày ngày ngủ cùng.
Chính giữa đại điện bày biện rõ ràng hai đạo thánh chỉ.
Một đạo là sắc phong Hoàng hậu cho Thần Quý phi chưa kịp công bố trước khi nàng gặp nạn.
Một đạo truyền ngôi cho Thái tử làm Tân đế, đăng cơ ngay trong ngày. Sau khi hắn chết, Tân đế phải hợp táng thi thể hắn cùng Chiêu Đức Hoàng hậu.
...
Tận thế. Tiên giới. Thế giới quỷ dị.
Ký ức của từng tiểu thế giới lần lượt được đánh thức, hình ảnh cuối cùng dừng lại ở kiếp trước của Nguyễn Hiện Hiện, kiếp trước không có Cung Dã, kiếp trước cô bị Nguyễn Kháng Nhật hại chết từng bước một.
Góc nhìn bắt đầu từ sau khi cô chết, nấm mồ hoang không người chăm sóc chẳng biết từ bao giờ xuất hiện một bó hoa bách hợp trắng.
Máu... Khắp nơi đều là máu!
Trong nhà cổ họ Nguyễn nằm la liệt bốn cái xác chết thảm thương.
Nhà họ Lục... Rồi đến nhà họ Cố...
Bao gồm cả những thế lực liên quan đứng sau các gia tộc này, không một ai sống sót.
Thủ đoạn tàn nhẫn đến mức cuối cùng kinh động đến cả Cục 749.
Cung Dã đứng canh ở nhà mới của Nguyễn Bảo Châu, nhìn vào hư không. Anh rất chắc chắn, hai kẻ chủ mưu thật sự hại chết tiểu tiên nữ của anh đã biến mất khỏi nơi này.
Anh chỉ cần đợi ở đây, đợi hai kẻ đó hiện thân là có thể báo mối thù cuối cùng cho Hiện Hiện.
Đợt công an đầu tiên đến bắt giữ bị anh giết sạch. Rồi đến quân nhân, sau đó là Cục 749...
Bất cứ ai muốn bắt giữ hoặc giết chết anh tại chỗ, Cung Dã đều không tha.
Chất độc bị phòng thí nghiệm cấy vào cơ thể anh hoàn toàn bùng phát, trên mặt không còn chút cảm xúc nào của con người. Dù là người quen hay người lạ đều bị tiêu diệt dưới sức mạnh tinh thần lực khủng khiếp.
Nguyễn Hiện Hiện trong hình hài linh thể gào thét khản giọng.
Đừng giết nữa, đừng giết nữa, cứ thế này anh ấy sẽ chết mất!
Nhưng cung đã giương sao có thể thu tên về?
Cung Dã cuối cùng chết trong tay Triệu Lập, người đang nhìn anh với ánh mắt đầy đau xót.
Ma quỷ không có nước mắt, mặc cho cô van xin, gào thét, tuyệt vọng, hết lần này đến lần khác xuyên qua thi thể lạnh lẽo của Cung Dã, dùng hết mọi cách cũng vô ích.
Nguyễn Hiện Hiện phẫn nộ ngửa mặt lên trời: “Ông trời khốn kiếp, ông bất công, ông bất công!”
Mây đen trên bầu trời tụ lại, một tia sét tím giáng xuống, ngay khi sắp nhấn chìm linh thể của Nguyễn Hiện Hiện thì một luồng bạch quang lóe lên, tại chỗ không còn bóng dáng cô nữa.
Nguyễn Hiện Hiện tỉnh lại trong một không gian màu xanh lam thuần khiết, trước mặt là một con robot mặt vuông ngũ sắc, trông như được lắp ghép từ sắt vụn.
Robot cất tiếng người: “Xin chào ký chủ, tôi là hệ thống nghịch tập pháo hôi. Cô có muốn ký khế ước với tôi, đi đến các tiểu thế giới hoàn thành tâm nguyện cho những ký chủ chết không nhắm mắt không?”
Nguyễn Hiện Hiện chẳng buồn để ý, trước mắt cô toàn là ánh mắt cuối cùng Cung Dã nhìn cô khi chết không nhắm mắt. Cô cảm giác vào khoảnh khắc đó, anh đã nhìn thấy cô.
Tại sao cô có thể hóa thành linh thể, còn Cung Dã thì không?
Nghĩ đến một khả năng nào đó, cô hận Nguyễn Bảo Châu, hận tất cả mọi người, thậm chí hận cả chính mình. Nếu có kiếp sau...
Không biết qua bao lâu, trong tiếng lặp lại không biết mệt mỏi của con robot nhỏ, cô cười tự giễu.
“Pháo hôi? Báo thù? Một phế vật như tôi thì làm được gì?”
Con robot nhỏ sán lại gần: “Không phải đâu ký chủ, có người đã dùng đời đời kiếp kiếp để đổi lấy cơ hội làm lại một lần cho cô.”
Thấy ký chủ đột ngột nhìn sang, trong đáy mắt tràn ngập một sự điên cuồng tĩnh lặng, robot sợ hãi lùi lại, vội bịt miệng sửa lời:
“Mọi thứ đều có cái giá của nó, cho dù có người đã trả thù lao thay cô thì ký chủ cũng bắt buộc phải hoàn thành chín tiểu thế giới mới đổi được một cơ hội bắt đầu lại. Cô không muốn gặp lại người đàn ông đã hy sinh tính mạng vì cô sao?”
Tí tách! Tí tách!
Nước tuyết tan chảy nhỏ giọt vào trong hang. Đoàn người bao gồm cả ba đại yêu, dưới một kiếm không nương tay của lão điên võ thuật (Võ Phong Tử), xui xẻo rơi xuống hang động.
Cũng may mắn là rơi vào trong hang, không bị tuyết phủ quanh năm của núi Côn Luân chôn vùi.
Ba người ba thú bị thương không nhẹ tối sầm mặt mũi. Cung Dã được đánh thức bởi tiếng gọi của Mộc Hạ: “Hiện Hiện, Cung Dã, có ai không? Khụ khụ khụ!”
Cung Dã bật dậy, nhanh chóng kiểm tra tình hình người con gái trong lòng. Bên trong hang tối om nhưng tinh thần lực có thể nhìn thấu bóng tối.