Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3176 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 518

❊ ❊ ❊

Là ông ta ra tay trước, là ông ta muốn giết mình trước...

Nguyễn Bảo Châu chợt nhặt cây thước rơi dưới đất lên, đầu nhọn chĩa thẳng vào Nguyễn Kháng Nhật, đôi môi vì kích động và sợ hãi mà run lên bần bật.

Ả nhắm mắt lại, hét lớn một tiếng “A”, dồn toàn bộ sức lực lao về phía Nguyễn Kháng Nhật.

Nước mắt chảy dài qua mí mắt nhắm nghiền: “Xin lỗi ông nội, xin lỗi...”

Nhưng cho đến khi bụng dưới đập mạnh vào bàn tròn, cảm giác vật sắc nhọn đâm thủng da thịt trong tưởng tượng vẫn chưa xuất hiện, ả cũng vì quán tính mà đập mạnh người lên bàn.

“Cháu muốn... giết ta?” Phía sau truyền đến một giọng nói run rẩy, dù yếu ớt nhưng không thể che giấu được sự lạnh lẽo và bàng hoàng trong đó.

Nguyễn Bảo Châu sợ hãi vứt cây thước đi, mở mắt ra, chỉ thấy Nguyễn Kháng Nhật mặt đầy máu đang đứng cách đó không xa, từ tư thế đứng đến con mắt độc nhất còn lại đều tràn ngập sự đề phòng.

Đầu óc Nguyễn Bảo Châu bỗng trở nên tỉnh táo chưa từng thấy. Đúng vậy, một đứa con gái trói gà không chặt như ả sao có thể vọng tưởng giết chết một vị Lữ đoàn trưởng?

Cho dù vị Lữ đoàn trưởng này đã mình đầy thương tích, trọng thương nặng nề.

Thương binh trên chiến trường, nếu gặp đồng đội, họ có thể an tâm giao phó tính mạng.

Nếu gặp kẻ thù, thương binh cũng có thể chiến đấu đến giọt máu cuối cùng.

Từ nhỏ ông nội đã kể cho ả nghe những câu chuyện chiến tranh, sao ả lại quên mất chứ.

“Không có cháu không có.” Ả gần như theo bản năng thốt lên lời phủ nhận.

Nguyễn Kháng Nhật đau đớn cũng không màng, lòng tràn đầy thất vọng, suy sụp và không thể hiểu nổi. Ông ta muốn gào lên hỏi tại sao, là ông ta đối xử với ả chưa đủ tốt ư?

Những đầu tư từ nhỏ, sự yêu thương chiều chuộng muốn sao hái sao muốn trăng hái trăng, đổi cho một con rệp dẹt, con rệp còn phải dập đầu cảm tạ.

Vậy mà đứa cháu gái ông ta yêu thương nhất, lại muốn tự tay giết ông ta?

Ả không biết mình non nớt đến mức nào, Nguyễn Hiện Hiện ít nhất nói đúng một câu, vừa độc ác vừa ngu xuẩn!

Ông ta thậm chí không biết sát ý trên người Bảo Châu từ đâu mà ra, nhìn dáng vẻ ả ra sức giải thích, sợ hãi đến mức run rẩy cả người, nỗi đau trong lòng lúc này còn lớn hơn cả nỗi đau trên thể xác.

Còn gì đau đớn hơn việc bị đứa cháu gái mình nâng niu như châu như ngọc tự tay đâm sau lưng?

Nguyễn Kháng Nhật bước lên một bước, Nguyễn Bảo Châu vịn bàn lùi sang một bước.

“Tại... sao?”

Hai chữ, ba bước chân, gần như rút cạn toàn bộ sức lực của Nguyễn Kháng Nhật. Mất máu quá nhiều cộng thêm khí huyết công tâm, khiến ông ta ngã gục xuống đất khi chỉ còn cách Nguyễn Bảo Châu đúng một bước chân.

Trước khi hôn mê, ông ta vẫn vươn tay ra, cố chấp muốn một câu trả lời.

Nguyễn Bảo Châu vừa thoát chết trong gang tấc thở hổn hển, phải mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại. Ả đứng chôn chân tại chỗ, kinh nghi bất định, tay nắm chặt cây thước rồi buông ra, lại nắm chặt rồi lại buông ra...

Trong mắt hiện lên từng cảnh tượng của cái gia đình này suốt mười tám năm qua...

Có cảnh ả hồi nhỏ véo tai ông nội ngồi trên vai Nguyễn Kháng Nhật, có cảnh ả cố tình giở trò vu oan cho Nguyễn Hiện Hiện, ông nội nở nụ cười cưng chiều dung túng...

Những hình ảnh này lướt qua trong đầu như đèn kéo quân, cuối cùng dừng lại ở cảnh ả muốn giết ông nội nhưng bị ông nội né được.

Cây thước trong tay cuối cùng cũng buông rơi, đừng nhìn Nguyễn Kháng Nhật có vẻ như đã hôn mê nhưng ả không dám đảm bảo lần ra tay tiếp theo đối phương có tỉnh lại hay không.

Nguyễn Bảo Châu bị giấc mơ tiên tri vừa rồi ảnh hưởng quá sâu cũng biết rõ Nguyễn Kháng Nhật tàn nhẫn đến mức nào. Quá tam ba bận, ông ta sẽ không cho ả cơ hội nữa đâu!

Nhìn phòng khách bừa bộn, Nguyễn Bảo Châu vớ lấy áo khoác bỏ đi không thèm ngoảnh lại.

Mắc bệnh giang mai lại bị thương nặng như vậy, cứ để ông nội... ở nhà tĩnh dưỡng một chút đi!

Tỉnh lại được thì ả có cách giải thích.

Không tỉnh lại được mà chết thì đó cũng là số mạng của ông ta.

Nguyễn Bảo Châu rất cẩn thận khóa cửa phòng rồi khóa luôn cổng sân.

Khoảnh khắc cổng sân bị khóa lại, Nguyễn Kháng Nhật vừa ngất đi vì đau đớn lại bị cái lạnh đánh thức, nhìn phòng khách trống huơ trống hoác, không biết nên khóc hay nên cười.

Hay lắm! Đúng là cháu gái ruột của ông ta.

Cổ họng phát ra tiếng cười khò khè, hồi sức một lúc lâu, ông ta dùng cả chân tay bò về phía ngoài sân.

Ông ta không thể chết, càng không muốn chết!

Ông ta còn một đứa cháu gái nữa, ông ta nhất định sẽ được cứu!

...

Nhà bên cạnh, Nguyễn Hiện Hiện đang vô tư cụng ly với hai ông cháu Thủ trưởng Lữ đến hết nửa chai rượu, đang say sưa theo dõi màn kịch náo nhiệt bên nhà hàng xóm qua hệ thống.

Trong lòng hơi thắc mắc, thuốc tạo giấc mơ có tác dụng phụ mạnh thế sao?

Hay là hai ông cháu này đã sớm có hiềm khích rồi?

Thấy Nguyễn Bảo Châu định giết Nguyễn Kháng Nhật, cô chặc lưỡi cổ vũ.

Chuyện Nguyễn Kháng Nhật có chết dưới tay Nguyễn Bảo Châu hay không cũng được.

Chết trong tay đứa cháu gái yêu thương nhất cũng coi như cầu được ước thấy rồi còn gì?

Người ta nói nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà, Nguyễn Kháng Nhật nuôi một con hàng vừa độc vừa ác lại vừa ngu xuẩn như thế cũng phải tự mình nếm thử trái đắng do mình vun trồng chứ?

Chỉ tiếc mối hôn sự tốt cô vừa mới làm mối cho ông nội Nguyễn, chậc, hơi tiếc!

Vừa nghĩ đến đó, ông nội Lữ không biết đã ngừng nói từ lúc nào, cứ liên tục ngó sang nhà bên cạnh.

“Nhóc con, cái bệnh ảo thanh của ông lại tái phát rồi, sao cứ nghe thấy tiếng Nguyễn Kháng Nhật kêu cứu thế nhỉ?”

Thủ trưởng Lữ xuất thân từ lính trinh sát, về già trong tai thỉnh thoảng lại văng vẳng tiếng kèn hiệu chiến trường, vừa nãy còn than vãn với cô.

Nguyễn Hiện Hiện cười híp mắt, tự tay rót đầy chén cho ông cụ, mượn động tác rót rượu che chắn, cô lén nhỏ một giọt linh tuyền vào chén của ông.

Nâng chén lên: “Dạ dày thiếu rượu đấy ạ, tình trạng này của ông cháu gặp rồi, uống thêm một chén là khỏi ngay.”

Ông cụ cười ha hả, nâng chén rượu nhỏ cụng ly với Nguyễn Hiện Hiện.

Hai ông cháu vừa đặt chén rượu xuống, bên tai vang lên tiếng “choang” tiếng vật nặng đập vỡ cửa sổ gỗ, kính vỡ tan tành rơi đầy đất.

Tiếp đó, tiếng kêu cứu kia càng rõ ràng hơn.

Nguyễn Hiện Hiện đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị lính trinh sát già lôi đi cứu ông nội, trong lòng đang vui như mở cờ thì bỗng nhiên một bàn tay già nua nhưng đầy lực ấn xuống vai cô.

Biểu cảm của Thủ trưởng Lữ đầy thâm ý: “Con gái con lứa, đừng có hóng hớt thế, nếm thử món lòng dê thím con tự tay làm đi, ăn không hết là ông Lữ cho con gói đem về đấy.”

Dứt lời, ông cụ gục đầu cái “cốp” xuống bàn, ngay giây sau, tiếng ngáy vang như sấm.

Nguyễn Hiện Hiện thông minh đột xuất cũng gục đầu xuống bàn theo, giả vờ ngáy khò khò.

Qua màn hình hệ thống, cô nhìn thấy Nguyễn Kháng Nhật ở nhà bên cạnh đang nằm sấp dưới đất, nhếch nhác bò như con giòi ra đến cửa.

Phát hiện cửa bị khóa trái từ bên ngoài, ông ta loạng choạng chống người dậy, vung cái ghế đập vỡ cửa sổ.

Nửa người kiệt sức mắc kẹt trên khung cửa sổ, miệng không ngừng kêu gào: “Cứu mạng!”

Phải nói là Nguyễn Bảo Châu làm rất “được”, cái ả khóa trái đâu phải là cửa, rõ ràng là đường sống của chính mình.

Sự việc vỡ lở, đừng nói Nguyễn Kháng Nhật có bảo vệ ả hay không, sau một màn “nước đi thần sầu” này, thuốc an thai cũng chẳng giữ nổi cô cháu gái quý hóa của ông nội đâu!

Nguyễn Hiện Hiện từ đầu đến cuối lạnh lùng đứng nhìn.

Nguyễn Kháng Nhật mà chết thật, cô còn phải lo liệu minh hôn cho ông ta, tóm lại là vi phạm pháp luật nhưng bảo cô đi cứu cái lão già bất tử đó thì tuyệt đối không có cửa.

Sống thì càng tốt, chết cũng chẳng sao, cô vừa không đi cứu Nguyễn Kháng Nhật cũng không ngăn cản người khác cứu ông ta.

Cô đã nói là sẽ về thủ đô đưa tiễn ông nội đoạn đường cuối cùng, mười tám loại cực hình chưa nếm đủ, chết dễ dàng trong tay Nguyễn Bảo Châu thì lại hời cho ông ta quá.

Có lẽ mạng Nguyễn Kháng Nhật lớn cũng có thể là sứ mệnh của ông ta chưa hoàn thành...

Ngay khi Nguyễn Kháng Nhật gào rách cả cổ họng, sức lực sắp cạn kiệt, cuối cùng, cuối cùng cũng có một quân nhân tan làm đi ngang qua nghe thấy tiếng động liền dừng xe đạp lại.

Vài ba động tác leo tường vào sân, truyền tin cầu cứu ra ngoài.

Tiếng nói vừa truyền ra, tiếng ngáy của Thủ trưởng Lữ đang cụng đầu uống say với cô càng to hơn.

Mười phút sau, trước cửa nhà họ Nguyễn đã đầy cảnh vệ, người đội trưởng cầm rìu cứu hỏa bổ một nhát đứt khóa, cảnh tượng đập vào mắt khiến các cảnh vệ sững sờ tại chỗ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »