Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3176 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 540

❊ ❊ ❊

Hiểu rồi, Nguyễn Hiện Hiện khẽ gật đầu.

“Đây chính là ẩn mình chờ thời để bảo toàn lực lượng sau khi bị đánh.”

Nhìn ra được Cục 507 muốn nghiên cứu thúc đẩy một hướng tiến hóa khác của loài người, ví dụ như niệm lực, ví dụ như khí công, đẩy mạnh những năng lực đặc biệt ra trước công chúng.

Nhưng người dân Trung Quốc hàng trăm triệu người, mấy ai thật sự sở hữu năng lực đặc biệt?

Ếch ngồi đáy giếng, bản thân không có thì sẽ không tin nó thật sự tồn tại.

Còn một trường hợp nữa, cái gì mà niệm lực khí công, quá dễ bị kẻ xấu lợi dụng sơ hở để gây chuyện trong dân gian.

Do đó hướng đi của Cục 507 không được cấp trên chấp nhận.

Lão Tiền đã nếm mùi thất bại đau đớn, chắc cũng có phần nản lòng. Vốn muốn tạo phúc cho đại đa số mọi người, được thôi, đã không công nhận thì tôi thu mình lại.

Thu gọn thành vài đội quân tinh nhuệ, không làm cái gì gọi là “tiến hóa học” nữa, giống như quân đội thay quốc gia giải quyết những sự kiện siêu nhiên mà người thường không giải quyết được.

Nếu, cô nói là nếu, Cục 507 không bị chìm vào dòng chảy lịch sử thì trong tương lai ngoài kiếp làm trâu ngựa công sở, liệu có còn một con đường lớn nào khác để đi không?

Nghĩ đến đây, Nguyễn Hiện Hiện tự bật cười trước.

Nghĩ cũng thấy không thể nào.

Nước nghiên cứu khoa học cơ thể người không chỉ có Trung Quốc, trên thế giới đến nay vẫn chưa có thành công nào, chưa nói đến khó khăn trong đó có thể vượt qua hay không, chỉ nói đến việc người cầm quyền tuyệt đối không cho phép bất kỳ sức mạnh nào đứng trên quyền lực.

“Bà ơi, thế cái ông Trương mỗ mỗ kia là kẻ lừa đảo thật ạ?”

“Không phải.” Giọng bà nội rất kiên định: “Sự biến mất của ông ta là tất yếu.”

Hiểu rồi.

Trong lúc nói chuyện, xe đạp dừng lại trước một tòa nhà nhỏ khá tồi tàn, trên tường phủ đầy dây leo khô héo, xung quanh cây cối um tùm.

Mùa đông vạn vật héo úa còn khó phát hiện ra tòa nhà này, nói gì đến khi vạn vật hồi sinh, Cục 749 chắc chắn sẽ bị màu xanh che phủ hoàn toàn.

“Dẫn cháu đi nhận cửa, chúng ta thường không đi đường trên mặt đất.”

Không đi đường trên mặt đất nghĩa là dưới đất có lối đi ư?

Xe đạp dựng đại ở tầng một, nhìn quanh thì thấy đây như một nhà xưởng bỏ hoang, ngoài những cột xi măng vuông vức chống đỡ tòa nhà, khắp nơi rải rác những linh kiện máy móc kỳ lạ không hiểu nổi.

Nghiêm Phượng Hoa dẫn cô rẽ qua mấy khúc cua, đi đến trước một cầu thang lớn nằm ở phía sau đủ cho mười người đi song song. Xung quanh tối tăm, một ngọn đèn dầu treo hờ hững trên tay vịn bằng gỗ.

Một ông cụ mặc chiếc áo bông rách vá chằng vá đụp đang dựa vào tay vịn ngủ gật, nghe tiếng bước chân liền nhướng đôi mi già nua nhìn sang.

Cái nhìn này không chứa sự giận dữ hay sắc bén nhưng Nguyễn Hiện Hiện lại như bị ai đó niệm chú định thân đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân cứng đờ lạnh toát, máu như chảy ngược.

Dường như trước mắt không phải là một ông già gần đất xa trời, mà cô đang đối mặt với một con thú dữ thời tiền sử, không đánh lại được cũng không chạy thoát được.

“Chú Chung.” Nghiêm Phượng Hoa tự nhiên chào hỏi ông cụ: “Tết nhất thế nào rồi ạ, đổi chỗ ở rồi, cơm nước không bị giảm sút chứ?”

Ông cụ cuối cùng cũng không nhìn chằm chằm vào Nguyễn Hiện Hiện nữa, khoảnh khắc ánh mắt ông dời đi, cô chỉ thấy toàn thân mất hết sức lực, lưng áo len đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, hệt như muốn ngã quỵ ngay tại chỗ.

Nhưng cô vốn tính bướng bỉnh, chẳng những không để lộ chút thất thố nào, mà còn thẳng lưng, trừng mắt lườm lão già quái gở một cái.

Ông cụ Chung cười, không biết là đáp lại sự quan tâm của Nghiêm Phượng Hoa, hay cười cô nghé con không sợ hổ.

Ông không trả lời mấy câu xã giao về chuyện cơm nước, chỉ hỏi: “Đây là con bé nhà cô có thể giao tiếp với động vật đấy hả?”

“Lại đây!” Ông cụ vẫy tay, Nguyễn Hiện Hiện còn tưởng ông gọi mình, ai ngờ cầu thang gỗ vang lên tiếng rầm rầm.

Một con chó ngao đen to như con bê con lao xuống.

Cả kiếp trước lẫn kiếp này Nguyễn Hiện Hiện chưa từng thấy con chó nào to như vậy, mắt không khỏi sáng lên.

Ông cụ vuốt ve bộ lông đen bóng mượt của con chó ngao, cười nói: “Nó tên là Thiết Ngưu, nó đồng ý thì cháu mới được vào.”

Nghiêm Phượng Hoa cẩn thận kéo cháu gái lùi lại một bước, sắc mặt nghiêm trọng. Con chó này bà từng gặp, rất ít khi xuất hiện trước mặt người khác nhưng lại bảo vệ khu vực này không cho người lạ bước vào.

Bà từng thấy Thiết Ngưu ăn, một con gà sống bị nó cắn đứt cổ trong một nhát, ba miếng là nuốt trọn vào bụng. Bà không hề nghi ngờ sức chiến đấu của con chó này có thể sánh ngang với hổ.

Biết cháu gái có điểm khác thường so với người ta nhưng dù sao bà cũng chưa từng tận mắt chứng kiến.

Nhận được lệnh, Thiết Ngưu hạ thấp người, bước đi không tiếng động tiến về phía trước với tư thế của kẻ đi săn.

Bà nội nuốt nước bọt nhưng vẫn cố chấp chắn trước mặt cháu gái, bà sợ chó, càng sợ cháu gái bị thương.

Nguyễn Hiện Hiện đặt một tay lên vai bà nội vỗ nhẹ, đứng yên không nhúc nhích nhìn Thiết Ngưu bỗng nhiên tăng tốc vòng qua bà nội nhảy lên, lao thẳng về phía mình.

Chú Chung nhướng mày, bàn tay già nua giấu trong ống tay áo kia khẽ đưa ra, dường như sẵn sàng cứu người bất cứ lúc nào.

Nguyễn Hiện Hiện nghiêng người, đảm bảo Thiết Ngưu vồ trúng mình mà không chạm vào bà nội.

Giây tiếp theo, con chó ngao đen nặng cả trăm cân rơi vào một vòng tay mềm mại.

Hai cái chân to tướng đặt lên vai Nguyễn Hiện Hiện, con chó lớn đứng lên cao ngang người cô phát ra một tràng tiếng ư ử đầy tủi thân...

“Ư ư ư, ư ư ư!”

Tiếp đó, chẳng hề báo trước, bốn chân nó nằm rạp xuống đất, lăn đùng ra một cái, phơi cái bụng mềm mại lên.

Nguyễn Hiện Hiện bật cười, Lão Chung thì kinh ngạc!

Con chó của Lão Tiền này ngoài việc thể năng biến dị, tính khí còn xấu không để đâu cho hết. Đừng nói đến chuyện lại gần vuốt ve nó, chỉ cần có người đi ngang qua lúc nó đang ăn thôi, nó cũng có thể đuổi người ta chạy tóe khói hai dặm đất.

Trừ Lão Tiền và cô ra, lời ai nó cũng chẳng thèm nghe.

Ngay cả với cô, bình thường nó cũng tỏ vẻ chảnh chọe không thèm để ý, nếu không phải bị cô đánh cho mấy trận đến mức tâm phục khẩu phục thì khéo nó còn mọc cánh bay lên trời mất rồi.

Từ bao giờ mà nó lại để lộ ra cái dáng vẻ nũng nịu cầu xin vuốt ve thế này chứ?

Nguyễn Hiện Hiện ngồi xổm xuống xoa đầu con chó lớn.

Lão Chung đứng bật dậy: “Nó nói cái gì?”

Nguyễn Hiện Hiện cười mỉm chi, ánh mắt lấp lánh: “Nó bảo kể từ khi nó cắn rách cái quần đùi đỏ yêu thích nhất của ông, ông thù dai nhớ lâu, ăn gà quay đến xương cũng chẳng thèm cho nó. Chuyện đó làm nó buồn lòng mãi, đã thế ông còn cầm cái quần rách đi nhờ thím dưới lầu khâu lại, bị người ta mắng là đồ lưu manh già, vác chổi đuổi đánh chạy suốt hai tầng lầu.”

Bà nội nghe xong thì kinh ngạc đến há hốc mồm!

Khuôn mặt già nua của Trương Lập Chung lập tức đen sì như đít nồi, ánh mắt nhìn Thiết Ngưu cứ như nhìn kẻ thù giết cha. Con chó ư ử một tiếng, vội trốn ra sau lưng Nguyễn Hiện Hiện.

“Nó còn nói...”

“Đủ rồi!” Lão Chung như con mèo bị giẫm phải đuôi, suýt thì nhảy dựng lên quát lớn cắt ngang, khí chất “tảo địa tăng” (cao tăng quét lá) biến mất sạch sẽ, thay vào đó là vẻ tiên phong đạo cốt nghiêm nghị.

“Lên lầu đi, lão Triệu đang đợi ở tầng hai.”

Nguyễn Hiện Hiện bước lên cầu thang rồi quay đầu lại: “Lão Chung à, quần đùi rách rồi thì đừng khâu nữa, mua cái mới đi.”

Vừa dứt lời, sau lưng liền truyền đến tiếng thở hổn hển nặng nề.

Nguyễn Hiện Hiện không dám nán lại thêm giây nào.

Mãi cho đến khi hai bà cháu khuất bóng sau khúc quanh cầu thang, Trương Lập Chung mới ngồi phịch xuống chỗ cũ lẩm bẩm: “Con ranh con biết cái gì, mua mới không cần phiếu chắc? Mới ba năm cũ ba năm, vá vá víu víu lại ba năm. Lão Tiền nghèo đến mức sắp không có cái đổ vào mồm rồi, lấy đâu ra tiền với phiếu mà mua quần đùi cho ông?”

Thiết Ngưu thính tai, quay đầu lại mách lẻo ngay với Nguyễn Hiện Hiện: “Ông ấy nói xấu cô kìa.”

Cô xoa đầu chó: “Chó ngoan!”

Bố cục tầng hai khác hẳn tầng một, một hành lang dài hun hút dẫn thẳng đến cuối tầm mắt, hai bên là những văn phòng nằm so le nhau, cửa nẻo mở toang hoác.

Một nhóm các cụ già, người đứng người ngồi, thi thoảng có người đập bàn tranh luận rôm rả, khiến Nguyễn Hiện Hiện suýt tưởng mình đi lạc vào văn phòng giáo viên của trường đại học nào đó.

Bà nội mỉm cười vén lọn tóc mai ra sau tai: “Không cần nghi ngờ đâu, trong số họ rất nhiều người trước đây đều là giáo sư đại học đấy, nghe thấy cái ông giọng to nhất kia không? Giáo sư khoa Lịch sử Đại học Thanh Hoa đấy.”

Sự xuất hiện của hai bà cháu không thu hút sự chú ý của bất kỳ ai, bà nội dẫn cô đến gõ cửa một văn phòng nằm ở vị trí trung tâm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »