Nguyễn Hiện Hiện nhìn thấy gân xanh trên trán Triệu Lập giật giật rồi.
Bên cạnh bỗng có một luồng gió mạnh quét qua, Hách Viện chịu đựng hết nổi đã tung nắm đấm. Dù Phục Tam Thính tránh nhanh, đuôi mắt vẫn bị tím một mảng.
Bà và Triệu Lập cùng lúc thở phào một hơi trọc khí, đáng đời!
Lộ trình, phương tiện ra khơi, vũ khí nhiệt hạch đều phải thương lượng với quân bộ.
Còn lại là nhân sự.
Triệu Lập nói sơ qua: “Những cao thủ mà Cục 749 huy động thì không cần lo, chỉ có đám nhóc con thôi. Còn một khoảng thời gian nữa mới xuất phát, đề nghị của ta là cháu đánh cho chúng phục, để sau này dễ bề giao tiếp.”
Nguyễn Hiện Hiện cảm thấy đây là một đề nghị hay, bèn nói:
“Đề nghị rất tốt nhưng cháu cần gọi bạn gọi bè, còn phải đến thành phố Hải sớm để chuẩn bị. Lão Triệu có thể cấp cho cháu một chiếc trực thăng không?”
Triệu Lập: “???”
Có cái mạng già hơn trăm tuổi đây, lấy không?
Cuối cùng trực thăng không xin được nhưng nhận được chỉ thị đi máy bay dân dụng thoải mái.
Máy bay thời này không phải muốn đi là đi, cần phải có cấp bậc nhất định.
Bước ra khỏi phòng họp, cửa ba phòng Thiên Địa Hoàng vẫn đóng chặt, chỉ có cửa phòng chữ Huyền là mở toang.
Mấy người mặc đồ bảo hộ lao động, mấy người mặc áo blouse trắng, thậm chí còn có một ông già quấn áo bông rách, cả nhóm đang vây quanh bàn thì thầm to nhỏ.
Khi bóng dáng Nguyễn Hiện Hiện xuất hiện ngoài cửa, mười mấy người cộng lại đồng loạt im bặt.
Nguyễn Hiện Hiện mắt nhìn thẳng đi lướt qua.
Cô vừa đi, Kim Hâm nhìn theo bóng lưng cô, tiếc nuối than thở: “Chính là cô ấy, nữ đồng chí xinh đẹp thế kia mà gặp người không tốt, chẳng sống được mấy năm nữa đâu.”
Có giọng nữ thì thầm: “Đáng thương quá, chúng ta giúp cô ấy đi?”
Kim Hâm đập bàn giận dữ: “Người mà Cung Dã - cái gã điên đực rựa kia muốn giết, trong các người ai dám giúp?”
Nguyễn Hiện Hiện: “...”
Từ khi bước vào cái bệnh viện tâm thần đội lốt huyền học này, trạng thái tinh thần của cô có vẻ không theo kịp bước tiến thời đại.
Trong lòng càng nghĩ càng thấy khó chịu, phía trước Phục Tam Thính và Hách Viện vẫn đang kẻ tung người hứng, đa phần là Phục Tam Thính nói, Hách Viện động thủ...
Nguyễn Hiện Hiện bỗng dưng dừng bước, không hề báo trước quay người tại chỗ, sải bước xông vào phòng chữ Huyền.
Khoảnh khắc chân cô bước qua cửa, bỗng cảm thấy một lực cản nhưng cô mặc kệ.
Đưa mắt quét qua, chiếc bàn dài bị hơn mười người chiếm cứ, Kim Hâm ngồi ngay chính giữa phía đối diện. Cô cười lạnh một tiếng, bật nhảy tại chỗ, hai chân đáp vững vàng lên bàn dài.
Dưới ánh mắt trố mắt ngoác mồm của tất cả mọi người, cô túm lấy cổ áo Kim Hâm.
Bàn tay tội lỗi không chỉ thò vào túi đối phương, móc đi một hào tiền quẻ của mình, mà lúc rút tay ra, còn tiện tay lấy thêm một hào nữa.
Cô mỉm cười dịu dàng đặt cậu ta về chỗ cũ: “Bói hay lắm, lần sau đừng bói nữa nhé!”
Cho đến khi người đã bước đi với dáng đi “lục thân bất nhận”, trong phòng vẫn tĩnh lặng như tờ.
Có người lắp bắp: “Kim Tử, không phải bảo dán bùa gì ở cửa, dù có nhảy múa trên ranh giới đạo đức của cô ta thì người cũng không xông vào được sao?”
Kim Hâm nhìn lá bùa rơi dưới đất đã cháy thành tro tàn, nhếch môi không nói.
Lại một lần nữa đi trên những bậc thang nhìn như đi lên mà thật ra là đi xuống, Nguyễn Hiện Hiện chỉ thấy hoa mắt chóng mặt, kèm theo cảm giác buồn nôn choáng váng.
Hách Viện nói: “Cảm giác không gian quá mạnh, nhắm mắt lại đi theo cảm giác.”
Nguyễn Hiện Hiện nhắm mắt loại bỏ tạp niệm, à không, tự ám thị mình đang leo cầu thang, cảm giác sai lệch không gian quả nhiên biến mất, cô nhẹ nhàng trở lại mặt đất.
Bà nội không biết đang nghiên cứu ở đâu, Nguyễn Hiện Hiện không chào hỏi mà đi thẳng qua mật đạo rời khỏi Cục 749.
Cô đặt vé máy bay tối nay bay thẳng đến tỉnh Cát, sau đó đi thẳng đến thành phố Hải.
Phạm Thái Thái lái chiếc xe Jeep của đơn vị đợi cách đó không xa. Nguyễn Hiện Hiện mở cửa xe, hai con mắt nhìn không xuể...
Thùng, những chiếc thùng gỗ lớn chất đầy cả một chiếc xe việt dã!!!
Trên mặt biển bao la bát ngát, trời và biển đều mang một màu xanh thẳm, chẳng thể phân biệt đâu là điểm cuối của bầu trời, đâu là khởi đầu của đại dương.
Một chiếc tàu cá đang trôi dạt trên mặt biển, thân tàu cũng màu xanh lam, lớp sơn có phần loang lổ. Trên boong tàu phơi những tấm lưới đánh cá bán khô, khẽ lay động theo gió biển.
Nguyễn Hiện Hiện đưa tay gạt nhẹ vài chiếc lông chim hải âu vừa đánh rơi xuống người mình, mùi tanh mặn hòa quyện với mùi nắng lan tỏa trong không khí. Khóe môi cô nở nụ cười, chiếc mũ rơm che khuất nửa khuôn mặt.
Dưới đáy biển xanh thẳm vô tận, thi thoảng lại vang lên vài câu đối thoại với hàm lượng từ “mẹ” cực cao, khiến mặt nước gợn lên từng vòng sóng.
Đúng lúc này, bảy chiếc chiến hạm xé toạc mặt nước, âm thầm tiến lại gần theo thế bao vây. Thuyền trưởng phát hiện sự bất thường, kinh hãi quay đầu lại.
Một giọt mồ hôi lạnh trượt dài trên khuôn mặt đen nhẻm xuống cổ áo, ông nuốt nước bọt cái ực, suýt thì khóc thét, hai chân run như bị Parkinson.
“Tôi kiếm chút tiền lẻ làm thêm đâu có hại thiên hại lý gì đâu, chi... chiến hạm?”
Ngư dân trên tàu cũng hoảng loạn, đợi đến khi nhìn rõ lá cờ đỏ tung bay trong gió trên chiến hạm mới an tâm phần nào.
“Nhanh nhanh nhanh, mau dừng tàu giơ hai tay lên, lát nữa dù xảy ra chuyện gì cũng không được phản kháng, đừng có ý định nhảy xuống biển chạy trốn.”
Trong lúc thuyền trưởng đang luống cuống không biết làm sao, Nguyễn Hiện Hiện lười biếng ngồi dậy, đội lại chiếc mũ rơm đang che mặt lên đầu.
“Không cần hoảng, người đến đón tôi đấy.”
Thuyền trưởng và cả đám ngư dân đều dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc để cố ngăn cản cô tìm chết.
Chuyện là dạo trước thôn chài có một nữ đồng chí ra tay hào phóng, nói cái gì mà muốn ra biển thăm bạn. Đại đội trưởng coi cô như kẻ thần kinh đuổi đi.
Nhưng nữ đồng chí này đưa nhiều tiền quá, lại bảo sinh ra ở nội địa chưa từng thấy biển nên vẫn có người nể mặt đồng tiền mà đưa cô theo ra khơi đánh cá.
Qua mấy lần, nữ đồng chí này rất yên lặng, suốt hành trình chẳng gây ra chuyện gì rắc rối, ngư dân cũng dần yên tâm.
Trước khi xuất phát lần này, cô cũng nói là lần cuối cùng, không ngờ lần cuối cùng này lại là...
Thuyền trưởng líu lo một tràng dài, tiếng địa phương nói quá nhanh, Nguyễn Hiện Hiện chỉ nghe hiểu được vài chữ.
Khi chiến hạm ngày càng đến gần, trên mặt ngư dân hiện rõ vẻ kinh hoàng thậm chí là tuyệt vọng thì sáu chiếc trong số đó lướt nhanh qua mặt nước phía xa, chỉ có một chiếc dẫn đầu giảm tốc độ.
Từ loa phóng thanh truyền ra giọng nam phát âm chuẩn xác: “Đồng chí Nguyễn có ở trên tàu cá phía trước không? Nhắc lại, đây là Nam Hạm 051, đồng chí Nguyễn có ở trên tàu cá không?”
Đương nhiên Nguyễn Hiện Hiện không thể gân cổ lên hét với chiến hạm được, cô lấy từ trong túi ra lá cờ đỏ được gấp gọn gàng buộc vào cây sào tre, vẫy vẫy ra hiệu.
Trên mũi chiến hạm, Mộc Hạ đứng đón gió, từ trên cao nhìn xuống cái chấm nhỏ đang nhảy nhót không ngừng trên tàu cá, khóe môi cong lên một nụ cười rạng rỡ.
“Chuẩn bị thả dây thừng.”
Chuyện này...
Các lính hải quân xung quanh không đồng tình. Họ hiểu rõ tốc độ của chiến hạm khi di chuyển, dù đã giảm xuống mức thấp nhất nhưng muốn dựa vào một sợi dây thừng để lên tàu vẫn là chuyện nghìn lẻ một đêm.
Chỉ cần lơ là một chút là rất dễ bị kéo chết.
Phương án tốt nhất là dừng tàu để đón người lên nhưng chiến hạm chạy bằng động cơ hơi nước mỗi lần dừng tàu cái giá phải trả quá lớn.
Phương án thứ hai là bắc cầu thang an toàn nối giữa chiến hạm và tàu cá nhưng nhìn con tàu cá rách nát như sắp rệu rã kia, các quân nhân đều im lặng.
Có người tỏ vẻ không vui nói: “Không thể tập trung trên bờ theo đúng quy định sao? Cứ nhất thiết phải chạy ra giữa biển đón người, cô ta muốn làm màu à?”
Ánh mắt lạnh lùng của Mộc Hạ quét qua người vừa lên tiếng, trầm giọng ra lệnh: “Thả dây thừng.”
Người chỉ huy nhìn thẳng vào mắt cô: “Chắc chắn chứ?”
Nhận được câu trả lời khẳng định, người đàn ông lặp lại mệnh lệnh.
Khi hai con tàu một lớn một nhỏ lướt qua nhau, một sợi dây thừng nối liền hai tàu được ném từ chiến hạm xuống, kèm theo một bộ thiết bị leo trèo an toàn.
Nguyễn Hiện Hiện chẳng thèm nhìn đến bộ ròng rọc, hai tay nắm chặt dây thừng. Dưới sự thúc giục bằng tay liên tục của Mộc Hạ trên đầu, cô khẽ gật đầu với thuyền trưởng chú Chu đang há hốc mồm kinh hãi.
“Tạm biệt nhé, lần này mọi người nhất định sẽ thắng lớn trở về.”
Dây thừng truyền đến lực kéo, dứt lời cô không chần chừ nữa, mượn lực đu người một cái, hai chân rời khỏi tàu cá. Gió biển như dao cắt vào mặt, cô vững vàng đạp lên thân tàu, bắt đầu leo lên trên.