Cổ Phong cúp điện thoại, đi từ ban công vào trong nhà.
Nhìn thấy hai chị em đang trông chờ mình với ánh mắt đầy nôn nóng, anh gật đầu, báo cho hai cô biết rằng anh đồng ý thực hiện ca phẫu thuật này, nhưng với điều kiện là cuộc giao dịch mà họ đã đề xuất trước đó vẫn không thay đổi.
Hai chị em nhà họ Tôn lập tức reo hò, Tôn Ngọc Lan thậm chí không kìm được nước mắt vui mừng.
Cổ Phong vốn định bảo hai cô gái về bệnh viện trước, lát nữa anh mới đến, nhưng hai cô nhất quyết không chịu, sợ rằng anh sẽ trở mặt, nên nhất định phải đi cùng anh một lúc.
Cổ Phong bị hai người phụ nữ mặt dày này làm cho không còn cách nào đành phải thu dọn đồ đạc, rồi cùng họ đi đến Bệnh viện trực thuộc tỉnh.
Chiếc Hummer của Cổ Phong hôm đó lái đến bệnh viện, sau khi xảy ra sự cố thì anh đi theo xe buýt, chiếc xe cũng chưa được lái về, cho nên lần này anh không lái xe mà lên xe BMW của Tôn Hải Hinh.
Trên đường đến bệnh viện, Tôn Hải Hinh lái xe, Cổ Phong và Tôn Ngọc Lan ngồi ở hàng ghế sau.
Trong tình cảnh này, Cổ Phong có chút ngượng ngùng, Tôn Ngọc Lan thì mặt hơi đỏ lên, còn Tôn Hải Hinh thì im lặng lái xe cắm cúi.
Cổ Phong vốn định không lên tiếng, nhưng nhìn thấy Tôn Ngọc Lan ngồi bên cạnh cứ lục tung đồ đạc trên xe một cách không yên, anh thực sự không chịu nổi, liền hỏi: "Đại tiểu thư Tôn, cô đang tìm gì thế?"
Tôn Ngọc Lan khẽ đáp: "Nước! Tôi nhớ trong xe có để."
Cổ Phong đưa tay mò dưới ghế, nhặt được một chai nước suối, đưa cho cô, lúc vô tình nhìn thấy đôi chân trắng nõn dài thon thả của Tôn Ngọc Lan trong chiếc váy ngắn, cùng với chiếc quần lót trắng thoắt ẩn thoắt hiện, thoáng chốc anh không khỏi lơ đãng.
Nước suối thì ngon thật, nhưng nào bằng chân của thiếu phụ!
Vừa nãy ở trên giường, phản ứng của mình hình như hơi quá đà, thực ra nếu đổi sang một hoàn cảnh khác, thời gian khác, họ có thể báo trước hoặc ám chỉ một chút, chưa chắc mình đã giả vờ ngơ ngác mà miễn cưỡng chấp nhận, dù sao cũng không ăn thì phí, ăn rồi cũng bằng không không phải sao?
Nhưng vừa nãy lúc không có sự chuẩn bị, quả thực đã bị dọa sợ! Bây giờ hối hận cũng vô ích, hơn nữa nếu thời gian quay ngược lại thêm một lần nữa, e rằng anh vẫn sẽ chọn như vậy. Lúc đó mà thuận theo, e là Tiểu Triệu cũng sẽ khinh thường mình mất!
Nghĩ như vậy, anh phát hiện Tôn Ngọc Lan cầm chai nước suối không phải uống mà là súc miệng.
Tôn Hải Hinh đang lái xe thấy Tôn Ngọc Lan hạ cửa kính xuống, không ngừng nhổ nước ra ngoài, không nhịn được tò mò hỏi: "Chị, chị ăn gì thế?"
Tôn Ngọc Lan mặt đỏ lên, vội lắc đầu ấp úng: "Không ăn gì cả!"
Tôn Hải Hinh nghi ngờ hỏi: "Thế sao chị cứ súc miệng mãi thế?"
Tôn Ngọc Lan lén nhìn Cổ Phong một cái, phát hiện anh cũng đang nhìn mình, mặt lập tức đỏ bừng đến tận mang tai, có chút xấu hổ mà mắng: "Con nhỏ chết tiệt, hỏi nhiều thế làm gì, mau lái xe của mày đi!"
Nghe câu này, lại nhìn thấy biểu cảm đó của cô trong gương chiếu hậu, Tôn Hải Hinh có phần hiểu ra, trên mặt nở một nụ cười gian xảo.
Trái lại Cổ Phong vẫn vẻ mặt ngây ngô, hoàn toàn mơ hồ không hiểu gì.
Tôn Hải Hinh thấy anh bộ dạng vô tội như vậy, trong lòng có nỗi khổ mà không nói ra được, thấy anh còn đang nhìn mình, cuối cùng không nhịn nổi, liếc xéo anh một cái.
Cổ Phong hoang mang, cảm thấy thật vô lý, nhìn Tôn Hải Hinh phía trước, cuối cùng khẽ giọng hỏi: "Cô liếc tôi làm gì?"
Tôn Ngọc Lan há miệng, nhưng nhìn em gái đang lái xe phía trước, cuối cùng không nói ra lời muốn nói, chỉ cầm chiếc điện thoại đang cầm trên tay, gõ nhanh một dòng chữ.
Khi cô đưa màn hình về phía Cổ Phong, cuối cùng anh cũng nhìn rõ, trên đó viết: Anh tắm từ bao giờ thế?
Cổ Phong cũng làm y như vậy, lấy điện thoại ra viết: Tối qua mới tắm xong đấy, sao thế?
Tôn Ngọc Lan lại liếc anh một cái, rồi viết trên điện thoại của mình: Mùi nặng quá!!!!!!!
Nhìn thấy câu này, Cổ Phong lúc đầu còn không hiểu là cái gì nặng mùi, nhưng nhìn thấy sau đó là một chuỗi dấu chấm than, lòng anh chợt giật mình, cuối cùng hoàn toàn hiểu ra.
Tối hôm qua quả thực anh đã tắm rất sớm, nhưng sau khi tắm xong lại đánh một trận ác liệt với chị dâu, sau đó vẫn chưa kịp tắm lại, mùi đó mà tốt mới lạ, không nặng mới lạ!
Nếu trong tình huống trước đây, Cổ Phong chắc chắn sẽ ngượng chín mặt, nhưng cách giao lưu như thế này thật kín đáo, cũng rất thú vị mà còn gây kích thích, vì thế anh không nhịn được mà trở nên vô sỉ, hết sức trơ trẽn đánh trên điện thoại: Đó là mùi của đàn ông!
Tôn Ngọc Lan lườm anh một cái thật sắc, viết: Rác rưởi, ngoài mùi đàn ông ra còn có mùi của phụ nữ nữa.
Cổ Phong sửng sốt, sau đó lại viết: Thoạt nhìn Đại tiểu thư Tôn quả là giàu kinh nghiệm, như thế cũng nếm ra được!
Tôn Ngọc Lan mặt đỏ bừng, liếc anh một cái đầy phẫn nộ, quay mặt đi không thèm để ý anh.
Cổ Phong thì cười vô sỉ, ngoảnh đầu nhìn phong cảnh bên ngoài, chỉ là được một lát lại phát hiện Tôn Ngọc Lan đang lấy ngón tay chọc chọc vào mình, rồi nhìn thấy trên màn hình điện thoại trong tay kia của cô có dòng chữ: Anh là người đàn ông đầu tiên khiến tôi phải dùng miệng!
Cổ Phong chợt tỉnh ngộ, ngón tay nhanh nhẹn đánh trên màn hình: Khó trách chẳng có chút kỹ thuật gì.
Tôn Ngọc Lan tức đến phát điên, thật chưa thấy người đàn ông nào như vậy, được nước lấn tới, trên điện thoại viết một câu châm biếm: Không có kỹ thuật mà anh vẫn có phản ứng? Mà phản ứng còn lớn như vậy.
Cổ Phong đáp lại nhanh như chớp: Tôi có phải khúc gỗ đâu, mà không có phản ứng thì còn ra cái quái gì nữa.
Tôn Ngọc Lan mặt đỏ tai hồng, quyết định không thèm để ý đến anh nữa.
Thấy cô hồi lâu không nhắn tin, Cổ Phong lại gửi thêm một tin, rồi khẽ khàng lấy ngón trỏ chạm vào chân cô, ra hiệu cho cô xem.
Tôn Ngọc Lan nhìn lướt qua, thấy trên đó viết: Kỹ thuật của cô thực sự cần cải thiện đấy!
Tôn Ngọc Lan thẹn thùng đến cực điểm, liếc anh một cái đầy oán trách, trên điện thoại viết: Dù có cải thiện cũng chẳng còn cơ hội cho anh nữa. Anh là một thằng đàn ông thối tha.
Cổ Phong cười hì hì, vô cùng vô sỉ viết: Giao dịch của tôi với bố cô bao gồm cả hai chị em cô. Tôi thì chẳng hứng thú gì với em gái cô, còn với cô ... hề hề!
Tôn Ngọc Lan mặt đỏ bừng, nhưng vẫn không nhịn được hỏi: Em gái tôi trẻ hơn tôi, có kinh nghiệm hơn tôi, lại chưa lập gia đình, tại sao anh lại không có cảm giác với cô ấy?
Cổ Phong suy nghĩ một hồi: Tôi không thích những người phụ nữ phóng đãng, dâm đãng mà còn nham hiểm.
Tôn Ngọc Lan không vui: Em gái tôi thực sự xấu xa đến thế sao?
Cổ Phong viết thẳng thừng: Không có xấu xa nhất, chỉ có xấu xa hơn. Nếu vừa nãy ở phía dưới tôi là cô ấy, nói không chừng tôi đã đạp cho một cước.
Nghĩ đến cảnh vừa rồi, mặt Tôn Ngọc Lan không kìm được lại đỏ lên, hồi lâu mới viết trên điện thoại: Chỉ cần anh chịu cứu bố tôi, tôi có thể làm bất cứ điều gì anh muốn, bất kể anh có tắm hay không, bất kể anh có mùi gì.
Sau khi Cổ Phong nhìn thấy, mày hơi nhíu lại, nhìn thấy ánh mắt đầy mong đợi của cô, chỉ có thể lặng lẽ nói một câu xin lỗi.
Sau đó, hai người không còn dùng tin nhắn để liếc mắt đưa tình nữa. Cho đến khi đến bệnh viện, cũng không còn cuộc giao lưu dâm đãng nào nữa.
Ps: Bận chuyện gia đình nhiều, mấy hôm nay đầu óc quay mòng mòng, cập nhật cũng không đúng giờ, nhìn thấy đánh giá của các anh chị em trong khu bình luận sách, cảm ơn mọi người. Cũng chính vì biết các bạn đều đang chờ cập nhật, nên dù thế nào đi nữa, tôi vẫn không ngừng cắt. Lát nữa sắp xếp lại sẽ có thêm một chương.