Trận chiến trên giường này quả thực vô cùng kịch liệt.
Chiếc giường gỗ thịt như sắp bị lắc cho tan tành, Thi Ngọc Nhu cũng cảm thấy toàn thân mình như bị hành hạ đến mức rã rời, thân hình mềm nhũn nằm phục trên lồng ngực anh vẫn còn không tự chủ được mà khẽ run rẩy.
Cổ Phong nâng khuôn mặt xinh đẹp, lười biếng đầy quyến rũ với mái tóc rối bời của cô lên, không nhịn được mà hôn tới hôn lui.
Thi Ngọc Nhu cũng không nhịn được mà khẽ đáp lại anh, đôi môi mềm mại, chiếc lưỡi ngọt ngào quấn quýt đầy thâm tình cùng anh.
Sau nụ hôn dài, Thi Ngọc Nhu nằm phục trên người anh, ánh mắt mơ màng si mê nhìn người đàn ông của mình.
"Sao thế?" Cổ Phong khẽ vuốt ve tấm lưng và bờ vai mịn màng như lụa của cô rồi hỏi.
"Cảm giác như vừa mới chết đi sống lại một lần vậy!" Thi Ngọc Nhu lẩm bẩm, đưa tay khẽ nhéo vào vai anh, "Tại sao lần nào anh làm chuyện đó cũng như muốn giết chết người ta vậy!"
"Lần nào?" Cổ Phong nghi hoặc hỏi, "Hình như đây mới là lần đầu tiên của chúng ta mà!"
"Không phải đâu, đây là lần thứ hai rồi!" Thi Ngọc Nhu lắc đầu.
"Anh nhớ rất rõ, là lần đầu tiên mà! Lần trước tuy chúng ta ngủ cùng nhau, nhưng hình như đâu có làm gì đâu!" Cổ Phong ngơ ngác nói.
"Đừng nói từ 'làm' được không, nghe khó nghe quá!" Thi Ngọc Nhu trách anh một câu, rồi mới nói: "Lần trước thì không, nhưng lần trước nữa chẳng phải anh đã... làm người ta rồi sao?"
Cổ Phong thắc mắc, chẳng phải chính cô cũng dùng từ "làm" đó sao? Nhưng điều khiến anh thắc mắc hơn chính là, lần trước nữa rốt cuộc là lần nào?
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của anh, Thi Ngọc Nhu không khỏi bật cười: "Chính là lần anh uống say đó, nhớ không? Cái đêm em ký hợp đồng mảnh đất nhà xưởng ấy, chẳng phải anh đã uống rượu sao, sau khi về nhà, anh liền bá vương ngạnh thượng cung với em, người ta không muốn mà anh cứ ép buộc, làm người ta một lần, nếu chỉ một lần thì em cũng không nói, nhưng cái đêm đó, anh thật sự đáng sợ chết đi được, suốt cả đêm giống như con bò điên vậy, em thật sự bị anh hành hạ chết mất!"
"Ừm..." Cổ Phong ngượng ngùng gãi đầu, cũng không dám giải thích, say rượu loạn tính, đây cũng đâu phải điều anh muốn!
Nhìn vẻ mặt lúng túng của anh, Thi Ngọc Nhu lại không khỏi khẽ cười: "Được rồi, đều đã qua cả rồi, hơn nữa em cũng không trách anh, vả lại lần này anh biểu hiện rất xuất sắc và dịu dàng, coi như lấy công chuộc tội nhé!"
Cổ Phong ngượng ngùng nói: "Xin lỗi nhé, Nhu tỷ, đêm đó uống say quá, thật sự không biết mình đã làm những gì nữa!"
"Thế còn lần này? Anh có say không?" Thi Ngọc Nhu hỏi.
"Lần này không có!" Cổ Phong lắc đầu nói.
"Không có là tốt rồi!" Thi Ngọc Nhu mỉm cười dịu dàng, khẽ hôn lên lồng ngực săn chắc của anh rồi nói: "Em chỉ sợ anh lần này lại say, rồi tỉnh dậy lại quên sạch sành sanh em thôi!"
"Sao có thể chứ!" Cổ Phong khẽ ôm lấy cô, kéo chăn đắp lên đôi vai trần mịn màng của cô, "Nhu tỷ, cho dù chúng ta không phát sinh quan hệ, anh cũng hiểu được tâm ý của chị."
"Vậy là anh hối hận vì đã làm chuyện này với em sao?" Thi Ngọc Nhu hỏi.
"Đương nhiên là không rồi!" Cổ Phong vội vàng phủ nhận, "Ý của anh là, có quan hệ này thì như gấm thêm hoa, không có thì cũng không quá quan trọng, giữa hai chúng ta, quan trọng là tình cảm, chứ không phải dục vọng, đúng không?"
"Ừm!" Thi Ngọc Nhu gật đầu, khuôn mặt xinh đẹp lại dụi dụi vào cổ anh, "Thật ra em cũng không dám mong cầu gì cả, chỉ cần được ở bên anh, thế là đã tốt lắm rồi! Nhưng em cũng không phải Hạ Vũ, thỉnh thoảng cũng phải ăn chút thịt chứ!"
Trong lúc nói chuyện, bàn tay khéo léo của Thi Ngọc Nhu đã đặt lên nơi nhạy cảm của Cổ Phong.
Tim Cổ Phong đập thình thịch: "Nhu tỷ, không phải chị nói thỉnh thoảng mới... sao?"
"Đúng vậy!" Thi Ngọc Nhu ngước mắt nhìn anh, tay không hề thu về, ngược lại còn trêu chọc: "Chính vì thỉnh thoảng nên mới phải ăn cho no chứ!"
"..."
Tại tập đoàn Điền Trung.
Ma Do Phi Mỹ nhìn mặt tiền và văn phòng bừa bãi tan hoang, khuôn mặt lạnh lùng xinh đẹp nhíu chặt đầy vẻ giận dữ.
Chuyện như thế này, nếu xảy ra ở Nhật Bản, không quá nửa tiếng, cô ta đã có thể tìm ra đám người dám đến đập phá, bẻ tay bẻ chân chúng rồi.
Gia tộc Ma Do ở Nhật Bản là một sự tồn tại không thể lay chuyển. Thế nhưng đây là Thâm Quyến, không phải lãnh địa của gia tộc Ma Do, xảy ra chuyện, họ ngoài báo cảnh sát ra thì không còn cách nào khác, bởi vì cho đến tận bây giờ, trụ sở tập đoàn Điền Trung bị đập nát bét, người cũng bị đánh trọng thương, nhưng đừng nói đến việc làm rõ lai lịch đối phương, ngay cả mặt mũi đám người đó ra sao cô ta cũng không nhìn rõ.
Cảnh sát đến rất nhanh, nhưng sau khi đến lại chỉ làm thủ tục lấy lệ, chụp vài tấm ảnh tại hiện trường, ghi chép lại lời khai, rồi để lại một câu sẽ nhanh chóng phá án là thu quân rời đi, trước sau chưa đầy hai mươi phút.
Điều này vẫn chưa phải là đáng giận nhất, điều khiến Ma Do Phi Mỹ tức đến nổ phổi là, đám cảnh sát và đám côn đồ kia giống như đã thông đồng với nhau vậy, cảnh sát vừa đi khỏi, đám người trùm tất da chân, tay cầm đại đao kia lại ngang nhiên quay lại, một lần nữa đập phá tập đoàn Điền Trung tan hoang, ngay cả văn phòng tổng giám đốc của Ma Do Phi Mỹ cũng không tránh khỏi, bị đập phá thảm thương.
Nếu không phải đám người này còn chút nhân tính, chỉ ra tay đánh đám nhân viên nam, không đụng đến phụ nữ, e là Ma Do Phi Mỹ cũng không thoát khỏi.
"Lưu manh, toàn là lưu manh!" Ma Do Phi Mỹ mặt mày tối sầm đi lại trong văn phòng bừa bộn, ngay cả sào huyệt của mình cũng không giữ được, còn bàn chuyện thu mua độc quyền cái nỗi gì nữa!
Lúc này, Du Thái cũng nghe tin chạy đến, sau khi biết được sự việc, cô ta cũng tạm thời gác lại ân oán cá nhân với Ma Do Phi Mỹ, dù sao tập đoàn Điền Trung cũng là doanh nghiệp gia tộc, không phải của riêng Ma Do Phi Mỹ, nếu làm hỏng thì chẳng ai được lợi cả.
Để đề phòng đám người kia quay lại lần thứ ba, Du Thái trước mặt Ma Do Phi Mỹ đã gọi điện cho nhị cữu Ma Do Bản Nhị.
Trong sự kiện "Cường Ký", tuy Ma Do Bản Nhị tổn thất nặng nề, thậm chí có thể nói là tổn thương nguyên khí, nhưng "Ám Môn" không vì thế mà sụp đổ, thuộc hạ của ông ta vẫn còn sống sót khoảng hai ba trăm người, hiện đang ẩn náu chỉnh đốn lại lực lượng, chuẩn bị quay trở lại!
Du Thái hiếm khi mở miệng, hơn nữa cũng không phải làm không công, Ma Do Bản Nhị đã cử cho cô ta hơn ba mươi môn đồ cấp ba, đám môn đồ cấp ba này cộng lại tuy không đủ cho Cổ đại quan nhân nhét kẽ răng, nhưng so với người bình thường thì họ đã không phải là dạng vừa, không dám nói lấy một địch trăm, nhưng lấy một địch mười là chuyện nhỏ, đối phó với đám lưu manh côn đồ bình thường là dư sức.
Sau khi đám môn đồ cấp ba vào vị trí, chịu trách nhiệm công tác bảo vệ tập đoàn Điền Trung, Ma Do Phi Mỹ và Du Thái mới thở phào nhẹ nhõm, đáng ghét là đám côn đồ kia lúc này lại không đến nữa!
Du Thái đến Thâm Quyến không phải ngày một ngày hai, không những quen thuộc Thâm Quyến hơn Ma Do Phi Mỹ, mà còn nuôi vài tai mắt riêng của mình, vì vậy trong khi xử lý công việc hậu quả, cô ta cũng phân tán người đi thăm dò tin tức.
Đến tối, cuối cùng cũng có người truyền về tin tức xác thực, đám côn đồ là một nhóm côn đồ trên phố Tỉnh Đông ngoài quan, đại ca của chúng tên là Ải Tử Tiêu.
Ải Tử Tiêu chỉ là một tên lưu manh nhỏ có chút thế lực, không đáng lo, nhưng vấn đề là sau lưng hắn còn có người, người đứng trên hắn gọi là Đông Pha ca.
Danh hiệu của Đông Pha ca ở ngoài quan mới nổi lên trong thời gian gần đây, người không biết chỉ tưởng hắn là đại ca mới nổi, nhưng những người hiểu chuyện đều biết rõ, Đông Pha ca chỉ là một trong những đàn em của Hà Quản Điền.
Hà Quản Điền là ai, còn cần phải hỏi sao? Một quản lý của tập đoàn Hoa Di chứ ai.
Từng bước bóc tách, Du Thái mới nhận ra, chuyện này rất có thể liên quan đến tập đoàn Hoa Di, mà tập đoàn Hoa Di nghe nói có quan hệ dây mơ rễ má với tập đoàn Tân Duệ Phong, còn vị tiểu thư Đinh Hàn Hàm, chủ tịch kiêm tổng giám đốc của Tân Duệ Phong, không những có bối cảnh hắc đạo, mà còn có tin đồn cô ta là hôn thê của Cổ Phong!
Vậy chuyện này, có liên quan đến Cổ Phong không? Khi Du Thái kể lại tình hình mình thăm dò được cho Ma Do Phi Mỹ, trong lòng cô ta cũng đang thắc mắc như vậy.
Tuy nhiên, dù chuyện này có liên quan đến Cổ Phong hay không, thì lời tiên đoán của cô ta tại cuộc họp hội đồng quản trị đã đến sớm hơn dự kiến, hành vi thu mua rầm rộ của tập đoàn Điền Trung quả thực đã khiến một số người bất mãn.
Những công ty đó từ chối hợp tác, doanh nghiệp không muốn bị thu mua, thậm chí việc tập đoàn Điền Trung bị đập phá cũng chỉ là một lời cảnh cáo mà thôi, nếu tập đoàn Điền Trung không biết điều, e là cuộc chiến thực sự mới bắt đầu.
Khi Ma Do Phi Mỹ nhận ra chuyện này không đơn giản như vẻ ngoài, chứng đau nửa đầu của cô ta dường như lại càng dữ dội hơn...