Thâm Thành là một đại đô thị, nơi vật dục hoành hành, xa hoa truỵ lạc, tràn ngập những con người thực dụng và hợm hĩnh.
Đối mặt với sinh tử của người khác, rất nhiều người đều giữ thái độ thờ ơ, vô cảm.
Giống như ngay lúc này, đám đông vây xem đông đúc là thế, tận mắt chứng kiến một cô gái xinh đẹp như hoa đột tử ngay trước mắt, phần lớn mọi người đều tê liệt, chẳng chút động lòng. Tuy nhiên, cũng không phải không có người mang lòng từ bi, chỉ là đối mặt với tình huống đột tử như vậy, nếu không phải bác sĩ chuyên nghiệp thì ai có thể làm gì được?
Sau cơn kinh ngạc tột độ, quản lý trực ban vội vàng đẩy đẩy đội trưởng bảo vệ đang ngẩn người bên cạnh: "Còn ngẩn ra đó làm gì, mau gọi 110 đi!"
"Quản lý, phải gọi 120 chứ ạ!" Đội trưởng bảo vệ tuy căng thẳng nhưng đầu óc vẫn chưa loạn.
"Mặc kệ là số nào, mau tìm người đến đây!" Quản lý trực ban thẹn quá hoá giận gào lên.
Đội trưởng bảo vệ đáp một tiếng rồi vội vàng gọi điện thoại, một lát sau mới xong: "Bệnh viện Nhân dân thành phố sẽ phái bác sĩ đến ngay, nhanh nhất là hai mươi phút nữa sẽ tới nơi!"
Hai mươi phút? Đợi bác sĩ đến, cô gái này e là đã chết hẳn rồi!
Cuộc đối thoại của hai người đã nhắc nhở Cổ Phong đang đứng ngẩn ngơ bên cạnh. Cậu vội vàng chen qua đám đông, ngồi xổm xuống bên cạnh cô gái: "Để tôi xem sao."
"Cậu là ai?" Quản lý trực ban thấy một gã thanh niên mới đôi mươi liền không khỏi bực bội hỏi, đã đến nước này rồi còn tới góp vui cái gì.
Cổ Phong liếc nhìn quản lý trực ban, thầm nghĩ mình trông không giống bác sĩ đến thế sao? Vì vậy cậu không thèm để ý đến ông ta nữa, tự mình kiểm tra tình trạng của cô gái.
"Này này này, cậu đừng có làm bậy, xảy ra chuyện gì là cậu phải chịu trách nhiệm đấy!" Quản lý trực ban kêu lên.
Cổ Phong biết gã này sợ phải chịu trách nhiệm, cười lạnh một tiếng, không thèm nhìn ông ta lấy một cái.
Gã quản lý thấy cậu phớt lờ mình, định tiến lên ngăn cản Cổ Phong, nào ngờ một chiếc túi xách từ phía sau đập mạnh vào đầu ông ta. Mỹ nữ Tô xông lên trước, chỉ vào mặt quản lý trực ban nói: "Ông lắm lời thế làm gì, mau tránh ra, anh ấy là bác sĩ!"
Mọi người nghe là bác sĩ, trong lòng nhất thời nhẹ nhõm đôi chút, nhưng nhìn độ tuổi của vị bác sĩ kia lại không khỏi thở dài. Một gã "miệng còn hôi sữa" như vậy liệu có cứu được người không?
Lúc này, Cổ Phong không còn tâm trí đâu mà quan tâm người khác nói gì nghĩ gì. Sau khi kiểm tra một lượt, cậu phát hiện cô gái bị ngất xỉu đột ngột do nguyên nhân từ tim và đã xuất hiện dấu hiệu đột tử!
Sờ vào mạch cổ tay và động mạch cổ, mạch đập đã mất, tim cũng đã ngừng đập. Với tình trạng này, trong trạng thái thiếu oxy kéo dài, tế bào não sẽ nhanh chóng hoại tử. Sau bốn phút sẽ bắt đầu gây tổn thương não, trên mười phút sẽ gây ra tổn thương não không thể phục hồi. Tình huống nguy cấp như vậy, đừng nói là hai mươi phút, một giây cũng không thể đợi, phải cấp cứu ngay lập tức, nếu không hậu quả sẽ khôn lường.
Đến nước này, Cổ Phong cũng chẳng màng gì đến chuyện nam nữ thụ thụ bất thân, vội vàng vén áo cô gái lên, để lộ phần bụng nhỏ trắng nõn mềm mại, rồi đưa tay tháo nút quần jean đang cài chặt và kéo khoá kéo xuống.
Đám đông kinh ngạc nhìn cảnh này, làm trò gì vậy, cấp cứu mà phải cởi quần sao?
Đồ cầm thú, thật là cầm thú, đến lúc này rồi mà còn không có chút lương tâm nào, còn tệ hơn cả tên cặn bã Cổ Phong nữa.
Tuy nhiên, cuối cùng họ không được như ý nguyện nhìn thấy toàn cảnh, bởi vì Cổ Phong vừa mở nút quần của cô gái liền không cởi tiếp, mà ngược lại lấy chiếc áo khoác trùm lên trên, sau đó cởi nút cổ áo. Tiếp đó, cậu nâng cằm cô gái lên, bóp mũi, rồi ngay trước bàn dân thiên hạ, áp đôi môi mình lên, mạnh mẽ thổi hơi vào miệng cô.
Thổi khoảng hai giây, cậu lập tức chuyển xuống trước ngực cô, hai tay đan vào nhau, ấn mạnh lên tim, hai tay giữ thẳng, bắt đầu thực hiện ép tim ngoài lồng ngực theo phương pháp hồi sức tim phổi mà Nghiêm Tân Nguyệt đã dạy.
Đám đông vây xem tuy đông nhưng dưới kỹ thuật cấp cứu chuyên nghiệp của Cổ Phong, tất cả đều trở nên im lặng. Mấy gã "cầm thú" muốn xem cảnh xuân lúc nãy cũng không còn xì xào nữa, đều nhìn Cổ Phong với ánh mắt ghen tị. Làm bác sĩ sướng thật, có thể quang minh chính đại chiếm tiện nghi, người ta không những không kiện mình mà còn cảm kích đến rơi nước mắt nữa chứ!
Cổ Phong bận rộn trên dưới, người nhễ nhại mồ hôi. Tô Mạn Nhi chỉ biết đứng bên cạnh sốt ruột, muốn giúp nhưng lực bất tòng tâm, kỹ thuật hồi sức tim phổi này thực sự quá chuyên nghiệp.
Cổ Phong bận đến mức ướt đẫm mồ hôi, tình cờ ngẩng đầu lên, phát hiện trong đám đông có một bóng dáng quen thuộc đang ôm một đống đồ đứng đó ngẩn người nhìn mình. Cậu liền không nhịn được quát: "Cô còn đứng đó xem kịch à? Còn không mau lại đây giúp một tay?"
Đó là một người phụ nữ, trông chưa đến ba mươi tuổi, dáng người cực kỳ cao ráo, xinh đẹp, nhất là vóc dáng kia, dùng từ "thân hình ma quỷ" để hình dung cũng không quá chút nào. Sau khi bị Cổ Phong quát, cô mới như tỉnh mộng, lập tức vứt đồ xuống chạy lên giúp đỡ.
Người phụ nữ này không ai khác chính là chủ nhiệm lớp của Cổ Phong - Nghiêm Tân Nguyệt.
Tuy nhiên lúc này, Cổ Phong không quan tâm cô là chủ nhiệm hay là ai nữa, thấy cô vừa lại gần liền chỉ huy ngay: "Cô làm hô hấp nhân tạo cho cô ấy, tôi làm ép tim ngoài lồng ngực."
Nghiêm Tân Nguyệt không hề tức giận mà gật đầu, lập tức đưa tay bóp mũi cô gái, nâng nhẹ đầu cô ấy lên, tách môi ra rồi áp đôi môi đỏ mọng của mình lên, còn Cổ Phong thì chuyển xuống trước ngực cô gái, thực hiện ép tim với tần suất khoảng 80 đến 100 lần mỗi phút.
Cặp thầy trò vốn luôn "bằng mặt không bằng lòng", hay cãi vã này lần đầu tiên hợp tác, thế nhưng sự phối hợp lại ăn ý đến bất ngờ!
Trời không phụ lòng người, Cổ Phong và Nghiêm Tân Nguyệt đến kịp thời, thêm vào đó tim vốn là một cơ quan đơn giản nhất, chỉ cần duy trì tần suất hoạt động như bình thường, nó rất có cơ hội khôi phục nhịp đập.
Sau gần sáu bảy phút phối hợp cứu chữa không ngừng nghỉ, nhịp tim của cô gái cuối cùng cũng khôi phục.
Hai người thở phào nhẹ nhõm. Cổ Phong nhìn dãy kệ bày sữa bột, bột yến mạch, bột óc chó các loại, giơ tay chỉ: "Mau đi lấy bịch bột đường glucose pha một cốc nước nóng lại đây!"
"Được, tôi đi ngay!" Tô Mạn Nhi cuối cùng cũng có cơ hội thể hiện, không đợi người khác phản ứng, cô đã nhanh nhẹn lấy một túi bột đường glucose, chạy như bay đến khu vực nước uống, một lát sau đã bưng đến một cốc lớn nước đường glucose.
Cổ Phong nhận lấy rồi đút cho cô gái uống, cô gái cuối cùng cũng từ từ tỉnh lại, mở đôi mắt xinh đẹp ra.
Nhất thời, cả hiện trường vang dội tiếng vỗ tay. Ai có điện thoại thì lập tức lấy ra chụp ảnh. Thực ra từ nãy đã có người ghi hình lại hiện trường cấp cứu, nếu đưa tin kịp thời, tối nay bản tin thời sự chắc chắn sẽ chiếu cảnh tượng này.
Sau khi tỉnh lại, cô gái tự nhiên cảm ơn hai ân nhân cứu mạng rối rít. Cổ Phong xua xua tay, chỉ vào Nghiêm Tân Nguyệt nói: "Cô em, muốn cảm ơn thì cảm ơn cô ấy đi, cô ấy là giáo viên của tôi, chính cô ấy đã dạy tôi cách cấp cứu bệnh nhân."
Cô gái nghi hoặc nhìn Nghiêm Tân Nguyệt, Nghiêm Tân Nguyệt thì vẻ mặt đầy hổ thẹn, đối với cậu học trò này, cô chưa từng thực sự quan tâm đến bao giờ.
Cổ Phong nói xong liền kéo Tô Mạn Nhi đang đứng bên cạnh làm dáng trước đèn flash, quay lại quầy thanh toán, khiêm tốn chuẩn bị trả tiền rồi rời đi.
Lúc này, xe cấp cứu cuối cùng cũng đến muộn, cô gái cũng nghe theo lời khuyên của mọi người, đi theo bác sĩ đến bệnh viện kiểm tra.