Có câu nói thế này: "Y giả bất tự y" (người làm nghề y không tự chữa bệnh cho mình).
Người ta thường cho rằng, sở dĩ thầy thuốc không thể tự chữa bệnh là vì họ quá hiểu, quá thấu đáo về bệnh tật, y lý và dược lý. Khi khám cho người khác, họ có thể căn cứ vào tình trạng bệnh để biện chứng luận trị khách quan, kê đơn bốc thuốc theo bệnh mà không chút kiêng dè, nên thường đem lại hiệu quả cao.
Thế nhưng khi tự chữa cho mình hoặc người nhà, họ thường liên tưởng quá nhiều, lo lắng quá nhiều. Sợ vị thuốc này nóng, vị thuốc kia lạnh, sợ vị này có hại, vị kia có độc. Cứ đắn đo qua lại như vậy nên chẳng thể hạ quyết tâm. Đến lúc kê đơn thì thận trọng thay thuốc này đổi thuốc kia, điều chỉnh tới điều chỉnh lui. Kết quả là đơn thuốc tuy tương đối an toàn nhưng dược lực lại giảm sút trầm trọng, hiệu quả điều trị tự nhiên kém đi!
Quý Kiến Phi cũng là một thầy thuốc, là Viện trưởng Bệnh viện 198 Lục quân, quân hàm thiếu tướng văn chức. Cấp bậc và danh vọng của ông ta cao hơn Cổ Phong không biết bao nhiêu lần!
Chỉ là hiện tại ông ta đang bị thương, dù biết bệnh ở trong lồng ngực nhưng cũng không thể tự chữa cho mình.
Khi Cổ Phong, Tiêu Doanh Kha và Anthony bước vào phòng bệnh, Quý Kiến Phi vẫn đang chịu đựng sự dày vò của cơn đau dữ dội. Gã đàn ông hung bạo, mạnh mẽ này quả nhiên rất bản lĩnh, dù trong tình cảnh đó mà vẫn không hề kêu ca, thậm chí lông mày cũng chẳng nhíu lấy một cái.
Nếu không phải vì sắc mặt trắng bệch, mồ hôi đầm đìa cùng lồng ngực phập phồng dữ dội, thì bất cứ ai cũng sẽ nghi ngờ ông ta đang giả vờ.
Khi Quý Kiến Phi nhìn thấy Cổ Phong bước vào, trong đôi mắt u ám lập tức lóe lên hung quang, nghiến răng nghiến lợi như thể hận không thể ăn tươi nuốt sống Cổ Phong.
Cổ Phong chỉ giữ vẻ mặt bình thản, khi nhìn ông ta, trong mắt thậm chí còn thoáng hiện ý trêu chọc. Ánh mắt đó rõ ràng đang nói: "Muốn ra oai với tôi sao? Giờ xem ông ra oai thế nào?"
Quý Kiến Phi hiện tại đau đến mức không thể cử động, thì làm sao mà ra oai nổi? Thế nên ông ta chỉ đành quay mặt đi chỗ khác để tránh bị gã này chọc tức mà chết.
Khi nhìn thấy Anthony, trên mặt ông ta mới lộ vẻ mừng rỡ, khó khăn mở miệng nói: "Giáo sư Anthony, ông đến rồi!"
Anthony gật đầu, đi tới bên giường hỏi: "Thiếu tướng Quý, ông bị làm sao vậy?"
"Không cẩn thận bị ngã một cái!" Quý Kiến Phi ấp úng nói, rồi tiếp lời: "Tôi nghi là bị gãy xương sườn hoặc tổn thương thần kinh liên sườn, giờ đau không chịu nổi!"
"Để tôi xem cho ông!" Anthony vội vàng đặt chiếc vali bạc mang theo lên bàn.
Chỉ là trong lúc ông ta mở vali, Cổ Phong lại cố ý vô tình chắn trước mặt Tiêu Doanh Kha. Đồ đệ của Thánh giáo toàn là lũ điên, chuyện gì mà chẳng làm ra? Ngộ nhỡ gã này rút từ trong vali ra một khẩu súng tiểu liên rồi xả đạn vào phòng thì chẳng phải tiêu đời rồi sao?
Tuy nhiên, Cổ đại quan nhân rõ ràng đã quá lo lắng. Trong vali không có súng đạn, chỉ có ống nghe, máy đo huyết áp, đèn pin nhỏ, đè lưỡi, băng cầm máu, găng tay y tế... và các dụng cụ y tế thông dụng khác.
Sau khi lấy ống nghe ra, Anthony vén áo Quý Kiến Phi lên và áp vào lồng ngực ông ta nghe ngóng. Một lúc sau, ông ta bỏ ống nghe xuống, dùng tay trần gõ lên lồng ngực đối phương, vừa gõ vừa hỏi chỗ này đau không, chỗ kia có đau không!
Cổ Phong đứng lặng lẽ bên cạnh, lạnh lùng quan sát cảnh này, trong lòng thầm gật đầu, gã này làm ra vẻ cũng khá giống thật đấy!
Sau khi kiểm tra đủ kiểu, Anthony cuối cùng cũng đưa ra kết luận: "Thiếu tướng Quý, lồng ngực của ông quả thực bị thương, nhưng xương sườn không sao, thần kinh liên sườn cũng không vấn đề gì. Tôi cân nhắc khả năng tổn thương tổ chức phổi, dù muốn chẩn đoán xác định thì phải chụp X-quang, nhưng chẩn đoán sơ bộ của tôi là ông có thể bị tràn khí màng phổi do chấn thương."
Tràn khí màng phổi là tình trạng không khí lọt vào khoang màng phổi gây tích khí, chia làm ba loại: tự phát, chấn thương và tràn khí nhân tạo. Khi tràn khí màng phổi xảy ra, biểu hiện điển hình nhất là đau ngực đột ngột, kèm theo tức ngực, khó thở, tím tái, vã mồ hôi, thở gấp dữ dội...
Chuyên gia ra tay là biết ngay có thực lực hay không!
Đối với chẩn đoán này, Cổ Phong cũng không khỏi thầm gật đầu, vì đây là chẩn đoán gần với sự thật nhất. Nhưng cũng chỉ là gần mà thôi.
Tiêu Doanh Kha nghe vậy, vội vàng hỏi Anthony: "Giáo sư Anthony, tình trạng của chồng tôi hiện tại có nghiêm trọng không? Cần điều trị thế nào?"
Anthony nói: "Nghiêm trọng thì không hẳn, vì khi gõ khám, tôi không nghe thấy tiếng vang rõ rệt, tiếng thở suy giảm hay biến mất cũng không quá rõ ràng. Tuy nhiên, tôi khuyên nên đưa đến bệnh viện chụp X-quang ngay lập tức!"
Lời này vừa thốt ra, trong lòng mọi người tự nhiên thở dài một tiếng, vì gã giáo sư ngoại quốc này làm trò nãy giờ, nói nửa ngày trời, cuối cùng vẫn phải đưa đi bệnh viện!
Đã vậy thì còn bày đặt làm trò con bò gì nữa!
Thế nhưng khi Quý Kiến Phi nghe đến việc phải đi bệnh viện, lập tức kiên quyết nói: "Tôi không đi bệnh viện! Có đánh chết cũng không đi!"
Tiêu Doanh Kha vẫn còn cục tức trong lòng vì Quý Kiến Phi làm cô mất mặt trước mặt khách khứa, khiến cô vô cùng khó xử. Nhưng lúc này biết ông ta thực sự bị thương, dù sao cũng là vợ chồng, cô bèn dịu giọng khuyên nhủ: "Đã đến mức này rồi, anh còn cố chấp làm gì nữa?"
Quý Kiến Phi quát: "Càm ràm cái gì, tao nói không đi là không đi!"
Lòng tốt bị coi như gió thoảng, môi Tiêu Doanh Kha mấp máy, cuối cùng đành im lặng.
Anthony nói: "Thiếu tướng Quý, ông là bác sĩ, ông cũng biết nếu tràn khí màng phổi không được điều trị kịp thời, tình trạng phổi bị chèn ép sẽ càng mở rộng hơn. Đến lúc đó mới điều trị thì sẽ phải chịu đau đớn nhiều hơn và lâu hơn!"
Quý Kiến Phi khó nhọc xua tay: "Giáo sư Anthony, ông không cần khuyên nữa, vẫn nên phiền ông đi khám cho bố vợ tôi thì hơn!"
Tiêu Doanh Kha thấy ông ta đã ra nông nỗi này mà vẫn còn lo lắng cho bệnh tình của cha mình, trong lòng không khỏi cảm động, giọng nói dịu dàng: "Kiến Phi, anh nghe em một lần đi, đến bệnh viện khám xem sao, chữa cho khỏi sớm, có được không?"
Quý Kiến Phi nhìn cô, lạnh lùng nói: "Đường đường là một viện trưởng bệnh viện hạng 3, tôi lại đi bệnh viện khác khám bệnh, cô không phải cố tình làm tôi mất mặt sao?"
Tiêu Doanh Kha: "Anh..."
Quý Kiến Phi nói: "Cô đừng quản tôi nữa. Cô đến Thâm Thành chẳng phải chỉ muốn xem bố còn cơ hội phẫu thuật hay không thôi sao? Này, vị Anthony đây là giáo sư của Bệnh viện Trung - Mỹ, chuyên về ngoại tiêu hóa, có danh tiếng lẫy lừng trong giới y tế quốc tế. Nếu ông ấy nói được thì chắc là được, nếu ông ấy nói không được thì cô sớm chết tâm đi, ngoan ngoãn theo tôi về kinh thành, nâng cao chất lượng cuộc sống cho bố, an hưởng... khụ khụ... khụ khụ..."
Tiêu Doanh Kha cuối cùng cũng bị cảm động, tiến lại đỡ ông ta: "Anh đừng nói nữa, mau đi bệnh viện đi có được không? Đừng có chết vì sĩ diện mà chịu khổ nữa. Viện trưởng bệnh viện hạng 3 thì sao chứ? Viện trưởng chẳng phải cũng là người à? Ở kinh thành anh có thể là nhân vật này nọ, nhưng ở đây ai biết anh là ai!"
Quý Kiến Phi lại cáu, lớn tiếng quát: "Tôi đã nói là không đi!"
Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên trong phòng: "Hay là, để tôi xem cho ông nhé!"
Mọi người quay đầu nhìn lại, phát hiện người vừa nói lại chính là kẻ khởi xướng mọi chuyện - Cổ Phong!
Nhất thời, ai nấy đều tưởng mình nghe nhầm. Vừa mới bị người ta đánh cho một trận tơi bời, giờ lại chủ động đòi chữa bệnh cho kẻ đánh mình, đây là lòng dạ rộng rãi lấy đức báo oán, hay là chồn chúc tết gà không có ý tốt đây?
Quý Kiến Phi nghe vậy, phản ứng cực kỳ gay gắt: "Đừng có giả nhân giả nghĩa ở đây mà mèo khóc chuột, tao không cần mày xem, mày cũng không xứng để xem cho tao!"
Tiêu Doanh Kha lại sốt ruột: "Kiến Phi!"
Cổ Phong không giận mà cười: "Thiếu tướng Quý, không phải ông không muốn tôi xem, mà là sợ không dám đúng không?"
Quý Kiến Phi giận dữ: "Tao có gì mà không dám?"
Cổ Phong nói: "Đã không phải không dám, vậy ông còn sợ cái gì?"
Quý Kiến Phi khinh bỉ nói: "Tao sợ à? Là tao chê mày không đủ tư cách, không đủ tư cách hiểu không?"
Cổ Phong cười nhạt: "Nói đi nói lại vẫn là sợ thôi!"
Quý Kiến Phi tuy tính tình nóng nảy nhưng không phải kẻ ngốc, biết rõ Cổ Phong đang dùng kế khích tướng, chỉ là... cuối cùng ông ta vẫn trúng kế: "Tao sợ cái con khỉ khô, được được được, mày muốn xem thì tao cho mày xem. Nhưng tao nói cho mày biết, nếu mày không chữa được, thì tối nay đừng hòng rời khỏi đây, tao nhất định phải treo mày lên đánh cả đêm, mẹ kiếp, dám cả gan đào góc tường của tao..."
Cổ Phong cảm thấy quá nực cười, hỏi ngược lại: "Nếu tôi chữa khỏi thì sao?"
Quý Kiến Phi đanh thép quát: "Nếu mày chữa khỏi tại chỗ cho tao, mày đi bao xa, tao quỳ bấy xa!"
Cổ Phong cười lớn: "Được, đây là lời ông nói đấy nhé!"