Cổ Phong vẫn luôn theo dõi Dương Địch, vậy nên mấy động tác nhỏ nhặt của hắn làm sao qua mắt được anh!
Tay Dương Địch còn chưa kịp chạm xuống dưới gối, liền nghe thấy một tiếng "vút" cực kỳ nhỏ, chẳng mấy chốc một cơn đau nhức thấu xương lập tức truyền đến từ bàn tay hắn.
Hắn đưa lên xem thử, phát hiện một cây ngân châm dài chừng một tấc vừa xuyên thủng cổ tay mình!
"A!" Dương Địch ôm cổ tay kêu thảm thiết, mặt mày vì đau đớn dữ dội mà méo mó, đỏ bầm.
"Ôi chà, thật ngại quá, màn trình diễn vừa rồi của anh quá đỉnh, tôi xem nhập tâm quá quên mất phải nhắc anh đừng có làm loạn!" Cổ Phong giả bộ kinh ngạc và tiếc nuối, cái vẻ mèo khóc chuột giả tạo.
Nỗi sợ hãi khổng lồ bao trùm lấy Dương Địch, thứ sợ hãi này thậm chí khiến hắn nhanh chóng quên đi cơn đau trên tay, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm người, chân tay lạnh ngắt.
Hắn đã biết từ lâu Cổ Phong không phải loại vừa, nhưng nằm mơ cũng không ngờ tên khốn này lại lợi hại đến mức này, thậm chí một mình từ trong quan xông ra ngoài quan, còn lặng lẽ lẻn vào tận nhà hắn.
Đến giả không có ý tốt, kẻ có ý tốt chẳng đến làm gì, Dương Địch biết đêm nay e rằng hung đa cát thiếu, không khỏi run rẩy hỏi: "Anh muốn thế nào?"
Cổ Phong chỉ cười, đáp chẳng đúng câu hỏi: "Anh bạn này, chẳng lẽ anh không thấy trần truồng nói chuyện với người khác là một hành vi rất bất lịch sự sao?"
Mẹ kiếp, nửa đêm canh ba anh xông vào nhà tôi thế là lịch sự chắc? Dương Địch phẫn nộ bất bình, có điều có giận chẳng dám nói.
Cổ Phong thấy Dương Địch còn ngồi ngây ra đó, liền nhắc nhở: "Sao, còn làm nữa không, tôi cũng chẳng ngại xem tiếp hiệp hai đâu."
Cổ đại quan nhân đúng là thích nói đùa, tới lúc này ai còn tâm trạng làm cái trò ấy nữa! Lại nói có muốn cũng chẳng làm được, cái của nợ của Dương Địch sợ tới co rúm cả lại, sau này còn dùng được hay không cũng chưa biết!
"Được rồi, nếu anh không muốn chơi nữa, thì nghỉ tạm đi! Tôi cũng gọi một cú điện thoại đã!" Giọng Cổ Phong rộng lượng, vừa nói vừa móc điện thoại ra, bấm một dãy số!
Quá trình này dù chỉ vài ba giây, mắt Cổ Phong cũng chỉ nhìn bàn phím điện thoại, chẳng nhìn Dương Địch, nhưng một châm vừa rồi đã dọa vỡ mật hắn, khiến hắn chẳng còn gan làm bậy nữa.
Chẳng mấy chốc, điện thoại trong đống quần áo Dương Địch vứt bên giường liền vang lên.
Tuy nhiên mới reo hai tiếng, chuông đã tắt, bởi Cổ Phong đã cúp máy, nụ cười cũng hiện trên mặt: "Tốt, tôi không tìm nhầm người!"
Lúc này Dương Địch mới bừng tỉnh, hóa ra cuộc gọi là do Cổ Phong gọi tới.
Cổ Phong đứng dậy khỏi ghế, lại gần giường, người phụ nữ kia sợ tới mức mặt tái mét, hoảng hốt kêu to: "Đừng giết tôi, đừng giết tôi, tôi chỉ là một kẻ vô can thôi!"
Rõ ràng, người phụ nữ này thích lướt mạng, lúc sợ hãi, cả thuật ngữ mạng cũng buột miệng ra.
Cổ Phong bật cười, từ ngữ này mới nghe thật đấy, tay anh điểm nhanh mấy cái lên người cô ta: "Em cũng mệt rồi, tối nay nghỉ sớm đi!"
Mấy ngón điểm xuống, người phụ nữ liền lịm đi trên giường, chẳng còn tri giác!
Dương Địch mắt thấy người đàn bà ngã xuống, tiếng kêu thảm cũng chẳng phát ra, chẳng biết sống chết thế nào, trong lòng càng thêm lạnh ngắt!
"Sao? Tới giờ này anh vẫn chưa chịu mặc quần áo à?" Cổ Phong nhíu mày nhìn Dương Địch.
Dương Địch nhìn cặp mắt âm u của Cổ Phong, đâu dám nói gì, vội vàng cuống quýt mặc lại quần áo.
Cổ Phong kiên nhẫn chờ hắn mặc xong, mới nói: "Đi thôi?"
"Đi đâu? Đi đâu vậy?" Dương Địch run rẩy hỏi.
"Đến chỗ anh nên đến!" Cổ Phong lãnh đạm đáp, ngước mắt đánh giá Dương Địch: "Anh là người có thể diện, nên tôi muốn anh ra đi cũng thể diện một chút."
Nghe câu này, mặt Dương Địch liền trắng bệch: "Đừng giết tôi, đừng giết tôi, tôi..."
"Anh cũng là kẻ vô can?" Cổ Phong cười hỏi.
"Không, không phải, tôi bị người ta sai bảo thôi, tôi chỉ là kẻ chạy vặt!" Dương Địch hốt hoảng nói.
Cổ Phong đưa tay sờ mũi: "Tôi đã tìm được anh, anh là vai vế nào chẳng lẽ tôi không biết sao?"
"..." Dương Địch ấp úng chẳng trả lời nổi.
"Hì hì!" Cổ Phong cười lạnh, thực ra anh có biết đâu.
Qua công cuộc chỉnh đốn, trên dưới Nghĩa Hợp Bang giờ đều nghe lời Đinh Hàn Hàm, nhưng Đinh Hàn Hàm đã được chỉnh đốn lại ưa nghe lời Cổ Phong, bởi phần lớn thời gian, Cổ Phong đều đúng.
Trước khi trừ khử đám đường chủ phản nghịch, nàng cảm thấy thế cô sức yếu, lực bất tòng tâm, Cổ Phong nói không sao, anh chống em. Kết quả là đám đường chủ kia toàn bộ toi mạng.
Trước khi ngồi lên vị trí bang chủ, nàng chẳng có chút tự tin nào, Cổ Phong nói nàng làm được, quả nhiên nàng vững vàng ngồi ở chiếc ghế ấy.
Trước khi làm đàn bà, nàng vừa sợ lại vừa căng thẳng, Cổ Phong bảo không sao, một lần lạ hai lần quen ba lần sẽ rất thoải mái, và quả thực, đúng là như vậy.
Trong... Dần dần, hình tượng Cổ Phong trong lòng Đinh Hàn Hàm càng ngày càng cao lớn, sự tin cậy và ỷ lại vào anh cũng càng sâu đậm, dù sau khi lên chức, họ gặp nhau ít đi, nhưng tình cảm chẳng vì thế mà vơi bớt.
Khoảng cách sinh ra cái đẹp, Đinh Hàn Hàm tin rằng, nếu tình đã lâu bền, đâu cần ngày ngày bên nhau, huống hồ thân phận địa vị hiện tại của nàng cũng không cho phép nàng như một tiểu nữ nhân suốt ngày quấn quýt lấy Cổ Phong. Vậy nên, có vài chuyện phải buông tay, nàng chỉ cần không thấy không khó chịu, ví dụ như Cổ Phong không chỉ có mỗi nàng.
Tối nay, Cổ Phong tới tìm nàng, nàng tưởng anh muốn cùng nàng vượt qua đêm tốt lành, không ngờ lại là muốn ra ngoài quan bắt người, nếu biết trước là thế, nàng nhất định mang theo nhiều nhân mã hơn, ít nhất cũng dẫn theo đội hộ vệ của mình.
Tên oan gia này của nàng, thực sự quá lớn mật, quá điên cuồng, quá liều lĩnh, thế mà cứ thế đưa nàng ra ngoài quan, vào lõi địa bàn của Hồi Long Xã, một mình xông vào!
Đinh Hàn Hàm cảm thấy mình nhất định là điên rồi, mới có thể đáp ứng Cổ Phong đưa hắn tới đây, nhưng rất nhiều lần, trước yêu cầu của Cổ Phong, nàng cứ như có ma sai quỷ khiến mà gật đầu, thậm chí chưa từng nảy sinh ý niệm từ chối.
Ví như bây giờ, Cổ Phong bảo nàng ngồi trong xe, nàng liền ngồi, chẳng dám nổ máy, cũng chẳng dám xuống xe.
Cổ Phong bảo nàng nghỉ một lát trong xe, nàng liền nhắm mắt, nhưng tâm trạng nàng lại rất hỗn loạn! Sợ hãi, thì cũng chẳng đến mức, Đinh Hàn Hàm thời nay đã sớm không còn là cô bé nhút nhát sợ sệt ngày xưa, nàng là bang chủ Nghĩa Hợp Bang, người đứng đầu một bang hội quy tụ mấy vạn người, sợ hãi, là thứ tình cảm tuyệt đối nàng không được có.
Về thân thủ của Cổ Phong, nàng tin tưởng, nhưng nàng vẫn lo lắng và ưu tư, bởi anh bị thương.
Thời gian, từng giây từng phút trôi qua, và Cổ Phong đã đi gần một tiếng đồng hồ, vẫn chưa thấy quay về, Đinh Hàn Hàm liền không kìm được muốn gọi điện, muốn để Sư Gia thổi kèn tập hợp Nghĩa Hợp Bang, vì Cổ Phong, nàng có thể làm ra bất cứ chuyện gì.
Khi Đinh Hàn Hàm móc điện thoại ra, phía trước vọt tới một chiếc ô tô, ánh đèn chói lóa làm nàng không mở nổi mắt, nhưng tay nàng không hề giơ lên che mắt như những người phụ nữ khác, mà là mò xuống dưới ghế lấy một khẩu súng lục, nếu tới là người của Hồi Long Xã, nàng sẽ nổ súng không chút do dự.
Ánh đèn xe từ từ đến gần, dây tình thần của nàng cũng càng căng cứng, nàng thậm chí nghe thấy tim mình đập như trống trận vang dội.
Cuối cùng, xe chạy tới gần, Đinh Hàn Hàm nhìn thấy người ngồi ghế lái, đó là một người đàn ông xa lạ, nàng lập tức giương súng, nhắm vào hắn chuẩn bị bóp cò, thì thấy một người bỗng nhiên ngồi dậy từ ghế phụ vốn trống rỗng, mà người này, chính là Cổ Phong.
Xe dừng lại, Cổ Phong đưa một tay chém mạnh, làm Dương Địch ngất xỉu, rồi mới mở cửa bước xuống.
Đinh Hàn Hàm vừa mừng vừa ngạc nhiên, vội vàng cất súng, mở cửa xe bước xuống, xác nhận anh thực sự bình an vô sự, mới không kìm được lao vào lòng anh, chụp lấy đôi môi mỏng hồng phấn hôn nhau.
Cổ Phong tận hưởng hôn nồng nhiệt của nàng, nhấm nháp cái lưỡi thơm nhỏ đầy hỏa nhiệt nhu tình của nàng.
Một lúc lâu, hai người mới lưu luyến không rời tách ra.
"Anh không sao chứ?" Đinh Hàn Hàm hỏi.
"Không sao!" Cổ Phong lắc đầu.
"Người này là ai?" Đinh Hàn Hàm chỉ tên đã ngất trên ghế lái.
"Chẳng biết!" Cổ Phong lắc đầu.
Đinh Hàn Hàm trợn to mắt, không biết là ai, vậy mà anh còn bắt đến?
"Không sao, chỉ cần xác nhận hắn là kẻ sai khiến tên chụp lén kia là được, về nhà giao cho Hoa Thiên, hỏi gì chẳng ra!" Cổ Phong nói ra câu này, lại cảm thấy hơi tàn nhẫn, giao tên trắng trẻo mịn màng này cho đường chủ ám đường Hoa Thiên, phỏng chừng không chết cũng tàn, giữ lại bí mật gì nữa?
"Được!" Đinh Hàn Hàm gật đầu, biết rõ nơi này tuyệt không thể ở lâu, liền nói: "Vậy chúng ta mau quay về thôi!"
Hai người hợp sức giải quyết Dương Địch nhét vào cốp sau chiếc xe họ lái tới, rồi phóng xe đi mất.