Cát Nhân dẫn đầu một đám người khí thế hung hăng xông vào, lập tức vây chặt lấy bàn của Cổ Phong!
Cổ Phong vẫn ngồi đó vững như bàn thạch, thần sắc thong dong bình thản, dáng vẻ như núi Thái Sơn đổ trước mắt cũng không hề biến sắc.
Khí thế này, ngay cả Mã Phấn đứng đầu nhóm công tử đảng cũng tự thấy không bằng.
"Thằng nhóc, chiếc xe đó là của mày à?" Cát Nhân chỉ vào chiếc Hummer bên ngoài hỏi Cổ Phong.
Đối với Cổ Phong, xe của anh cũng giống như phụ nữ của anh vậy, tuy không quá biết cách bảo dưỡng nhưng anh vẫn rất yêu quý. Thế nhưng điều anh không ngờ tới là, trong mắt người khác, chiếc xe của anh lại được hoan nghênh đến thế.
"Là của tôi!" Cổ Phong gật đầu, có một chiếc xe đẹp cũng chẳng phải chuyện gì không thể cho ai biết, anh có gì mà phải ngại ngùng không thừa nhận.
"Là của mày thì tốt! Tao còn sợ mày không dám nhận đấy!" Cát Nhân hừ lạnh, vung tay lớn tiếng nói: "Anh em, cho tao đánh tên khốn dám mạo danh người của bộ tư lệnh chúng ta ra bã!"
"Khoan đã!" Cổ Phong đột ngột đứng dậy, đưa tay lật mạnh cái bàn trước mặt!
"Rầm" một tiếng, cả cái bàn bị anh hất tung, đám quan binh đang vây quanh anh và Thi Ngọc Nhu chuẩn bị động thủ cũng phải đồng loạt lùi lại mấy bước.
"Đánh nhau thì tôi tiếp, nhưng đừng có đổ vỏ lung tung! Tôi mạo danh người của bộ tư lệnh các anh lúc nào?" Cổ Phong giận dữ chất vấn.
"Đừng nói nhảm với nó, đánh, đánh chết nó cho tao!" Cát Nhân vừa nói vừa đi đầu xông lên, vung nắm đấm lao về phía Cổ Phong.
Cổ Phong chộp lấy chiếc ghế bên cạnh ném về phía hắn. Cát Nhân vội vàng né sang một bên, sau khi tránh được chiếc ghế, hắn định lao tới lần nữa thì thấy Cổ Phong đã chộp lấy một chiếc ghế khác, chắn trước mặt mình và Thi Ngọc Nhu.
"Nếu các anh đã vô lý như vậy, tôi cũng không muốn nói nhảm nữa. Nhưng đánh đấm là chuyện của đàn ông, nếu các anh là đấng nam nhi thì hãy để phụ nữ của tôi đứng vào nơi an toàn!" Cổ Phong thấy đám binh lính được huấn luyện bài bản này ai nấy đều thân thủ linh hoạt, không giống đám ô hợp như Mã Phấn lúc nãy, tuy anh không sợ nhưng lại sợ quyền cước không mắt làm bị thương Thi Ngọc Nhu, nên mới dùng lời khích tướng.
Người làm lính đều là anh hùng, người dân bình thường đều nghĩ như vậy!
Bản thân các anh lính cũng có lòng tự trọng rất cao, chuyện bắt nạt người già phụ nữ trẻ em là họ không làm. Thế nên đề nghị để phụ nữ tránh sang một bên của Cổ Phong đã nhận được sự đồng tình của mọi người.
Cổ Phong nắm tay Thi Ngọc Nhu dẫn cô sang bên cạnh, rồi cười bảo: "Em cứ ở đây, anh giải quyết bọn họ ngay thôi!"
Thi Ngọc Nhu lộ vẻ lo lắng, những người cao lớn vạm vỡ này đều là lính chuyên nghiệp, không phải hạng xoàng, hơn nữa họ lại đông như vậy. Đúng là hai nắm đấm khó địch lại bốn tay, cô sao có thể không lo cho được? Nhưng cuối cùng, cô chỉ nói một câu: "Anh cẩn thận chút nhé!"
Đàn ông làm việc, dù thành hay bại, người phụ nữ đều nên âm thầm ủng hộ phía sau.
"Không sao!" Cổ Phong cười lộ răng, rồi quay trở lại giữa phòng, thong thả xắn tay áo, chỉ vào đám lính ngạo nghễ nói: "Đến đây, chẳng phải muốn đánh nhau sao? Đơn đả độc đấu hay hội đồng, tùy các anh chọn!"
Mẹ kiếp! Đám lính chửi bới ầm ĩ. Trên đời này người cuồng vọng thì không ít, nhưng cuồng vọng đến mức vô tri như tên trước mắt này thì đúng là hiếm thấy.
"Để tao!" Một gã lính đầy cơ bắp nhảy ra từ đám đông.
Mọi người nhìn thấy vậy thì biết sắp có kịch hay để xem. Gã vừa nhảy ra được gọi là Mãnh Nam, là kẻ nổi tiếng đánh đấm giỏi trong đại đội. Hắn có công phu cứng, mình đồng da sắt, một tay có thể đập vỡ hơn chục viên gạch, năm sáu lính thường trong đội cũng không hạ nổi hắn. Còn gã thanh niên đang khiêu khích họ trông gầy gò yếu ớt kia, liệu có chịu nổi một đấm của Mãnh Nam không? Đám lính ai nấy đều nghi ngờ.
Lính đánh nhau không giống đám ô hợp, hở tí là hội đồng. Họ rất chú trọng công bằng, nên khi Mãnh Nam nhảy ra, những người khác đều khoanh tay đứng xem kịch hay.
"Ừm! Không tệ, tứ chi khá phát triển đấy!" Cổ Phong chống cằm đánh giá Mãnh Nam từ trên xuống dưới, tặc lưỡi khen ngợi.
"Tứ chi phát triển" thường đi kèm với "đầu óc đơn giản". Mãnh Nam tuy là gã cơ bắp nhưng đầu óc không hề chậm chạp, lập tức nhận ra tên này đang sỉ nhục mình. Hắn gầm lên một tiếng rồi lao tới như bay, tung một đấm về phía ngực Cổ Phong.
Cổ Phong đứng đó, nhìn nắm đấm lao đến mà vẫn bất động. Trong mắt người khác, cứ ngỡ anh sợ đến mức quên cả né tránh, đám lính đều cười khoái chí, chỉ có chút bản lĩnh đó mà dám cuồng, đúng là không biết sống chết.
Ai ngờ, khi nắm đấm của Mãnh Nam chỉ còn cách ngực Cổ Phong một chút, anh đột nhiên cử động. Nhanh như chớp, tĩnh như trinh nữ, động như vũ nam, chỉ thấy thân hình anh lách đi một cách thanh thoát, rồi lập tức nhấc chân đá ra!
Cú đá đầu tiên, Mãnh Nam tránh được, trong lòng đang mừng thầm thì không ngờ cú đá thứ hai của Cổ Phong đã ập tới. Hai cú đá nối tiếp nhau, nhanh đến mức không có lấy một kẽ hở. Mãnh Nam thấy không thể tránh được nữa, đành dùng hai tay bắt chéo trước ngực để đỡ.
"Bộp" một tiếng trầm đục vang lên, Mãnh Nam cảm thấy hai tay mình như bị búa tạ đập vào, vừa tê vừa đau vừa khó chịu. Sau cú đá này, đừng nói là phản kích, ngay cả thở hắn cũng không kịp, cú đá thứ ba của Cổ Phong đã ập đến. Mãnh Nam đành phải đỡ tiếp... Ba cú, bốn cú, năm cú, sáu cú... Mãnh Nam chưa từng thấy tốc độ nào đáng sợ như vậy, cũng chưa từng thấy sức mạnh nào kinh khủng đến thế!
Chân của Cổ Phong, cú sau nối tiếp cú trước, cú sau nhanh hơn cú trước, lực đá vào người Mãnh Nam nặng như gỗ húc cửa công thành, nhưng tốc độ lại như mũi khoan, ở giữa hoàn toàn không có một chút kẽ hở!
Mãnh Nam dựa vào công phu cứng của mình cố gắng chịu đựng sáu cú đá của Cổ Phong, bước tấn vững chãi bị kéo lê trên mặt đất lùi lại hai mét, cuối cùng hắn không trụ nổi nữa!
Đây đâu phải là người, đây căn bản là một con quái vật, hoàn toàn không phải sức người có thể chống đỡ. Đến cú đá thứ bảy, cả người hắn bị đá bay ra ngoài!
Thế nhưng, dù đã bị đá bay lên không trung, Cổ Phong vẫn không định buông tha, anh bám sát theo như hình với bóng, hai chân cùng xuất chiêu, liên tiếp đá vào người Mãnh Nam... Đây chẳng phải là "Đoạt mệnh tiễn đao cước" trong truyền thuyết sao?
Mọi người trố mắt nhìn, đợi đến khi hoàn hồn lại, gã Mãnh Nam số một trong đại đội đã như đống phân rơi xuống góc tường, không thể gượng dậy được nữa.
Mọi người đều hít sâu một hơi lạnh.
Tàn nhẫn, thực sự quá tàn nhẫn!
Lợi hại, lợi hại đến mức quỷ dị!
Cổ Phong chính là muốn hiệu quả "giết gà dọa khỉ" này.
Tuy nhiên rất tiếc, người làm lính đều có chút máu nóng, hành động của anh không gây ra hoảng sợ mà ngược lại còn khơi dậy công phẫn. Hàng chục anh lính thấy anh em mình bị đánh sưng vù mặt mũi như đầu heo, không còn màng đến công bằng hay không, cũng chẳng quan tâm lấy đông hiếp ít nữa, tất cả cùng xông lên, tung hết tuyệt chiêu, quyền cước như mưa rào ập về phía Cổ Phong.
Cổ Phong hoàn toàn không chút sợ hãi, dám đánh dám xông, khi đứng ra anh đã dự liệu được cảnh tượng này rồi. Lúc này tuy bị đám lính xông lên ép phải lùi lại liên tục, nhưng anh thực chất không hề bị thương chút nào. Ngược lại, đám người họ chen chúc dày đặc với nhau, căn bản không thi triển được quyền cước. Cổ Phong vừa đánh vừa lùi, né tránh, đỡ đòn, phản công, không ra chiêu thì thôi, đã ra chiêu là không bao giờ trượt.
Khi anh lùi từ đầu này sang đầu kia, những binh lính còn có thể vây đánh anh chỉ còn lại một nửa, nửa còn lại đã kêu la thảm thiết nằm rạp dưới đất.
Số người bị thương không ngừng tăng lên, số người xông lên ngày càng ít đi!
Cuối cùng, Cổ Phong lùi vào góc tường, khí thế bá vương bùng phát, anh không những không bị vây đánh mà ngược lại còn lấy ít địch nhiều. Đột ngột xoay người, anh không lùi nữa mà phản công ngược lại. Đám lính bị ép phải lùi lại liên tục, trong lúc lùi lại, tiếng kêu la không ngừng vang lên, người cũng liên tục ngã xuống.
Trận đánh từ đầu này sang đầu kia, rồi từ đầu kia trở về đầu này. Chỉ trong một lượt, Cổ Phong hung mãnh vô địch đã hạ gục toàn bộ năm sáu mươi tên lính. Trong tửu lâu, những kẻ kêu la thảm thiết nằm ngổn ngang, không một ai có thể đứng dậy nổi, ngay cả Cát Nhân cũng ôm một chân ngồi đó kêu đau không dứt.
Thi Ngọc Nhu với ánh mắt dịu dàng như nước, tràn đầy sự sùng bái và ngưỡng mộ nhìn người đàn ông mạnh mẽ như thần linh giáng thế đang trở lại bên cạnh bảo vệ mình. Cô ngây người, đờ đẫn, ngẩn ngơ... Đây mới chính là người đàn ông cô hằng mong đợi, người đàn ông cô mong chờ trong kiếp này, thậm chí là kiếp sau!