Khi Cổ Phong trở lại phòng khám, anh phát hiện một người phụ nữ đang ngồi ở đó.
Người phụ nữ này trông khoảng bốn mươi tuổi, ăn mặc không sang trọng cũng chẳng bình thường, chỉ có thể nói là tạm được. Dù sao cũng đã là bà thím rồi, mặc gì cũng chẳng khác nhau là mấy.
Cổ Phong quan sát kỹ gương mặt người phụ nữ, phát hiện mình không quen, bèn nói: "Dì, dì đợi cháu à?"
Người phụ nữ quay đầu lại, có chút không vui: "Tôi chờ cậu làm gì? Tôi chờ bác sĩ cơ!"
Cổ Phong hơi đổ mồ hôi, thầm nghĩ bà nhìn tôi không giống bác sĩ sao? "Dì, xin hỏi..."
Người phụ nữ liên tục xua tay, mặt mày ảm đạm ngắt lời: "Cậu thấy tôi giống dì à?"
Cổ Phong gật đầu: "Giống ạ!"
Mặt người phụ nữ càng khó chịu hơn, im lặng một lúc rồi đột nhiên nói: "Dù có giống, thì cậu không thể gọi tôi một tiếng chị à? Cậu không biết đàn ông phải miệng ngọt mới lấy lòng được phụ nữ sao?"
Cổ Phong toát mồ hôi hột, bà già này còn lớn tuổi hơn mẹ tôi, còn bảo tôi gọi là chị? Còn bảo tôi lấy lòng bà? Có nhầm không đây?
Nhưng đối với bệnh viện, bệnh nhân là khách hàng. Đối với Cổ Phong, khách hàng là thượng đế, chỉ cần thượng đế vui, chị thì chị, miễn đừng bảo gọi là mẹ là được!
Cổ Phong bèn đổi giọng: "Chị!"
Người đàn bà hay đòi hỏi và lắm lời lập tức tươi cười rạng rỡ, vui vẻ đáp: "Ừ!"
Cổ Phong hỏi: "Chị đợi bác sĩ tên gì ạ?"
Người đàn bà nói: "Anh ấy họ Cổ, tên gì thì tôi không nhớ. Tôi nghe người ta nói y thuật của anh ấy rất giỏi, nên tới đây nhờ khám."
Cổ Phong nói: "Tôi họ Cổ."
Người đàn bà nhìn anh từ trên xuống dưới, lắc đầu: "Anh ấy là thầy thuốc Đông y!"
Cổ Phong nói: "Tôi cũng là Đông y!"
"Nhưng..."
Người đàn bà định nói "tôi nghe nói vị thầy thuốc Đông y họ Cổ đó tuổi đã lớn", nhưng vấn đề tuổi tác cô ta thực sự chưa nghe nói, không thể bịa đặt được, nên đành hỏi: "Ở đây còn bác sĩ nào khác họ Cổ, cũng là Đông y, lớn tuổi hơn cậu không?"
Cổ Phong lắc đầu: "Không chỉ khoa này, mà cả bệnh viện, cũng chỉ có mình tôi họ Cổ thôi!"
Người đàn bà như thể hơi ngạc nhiên: "Chẳng lẽ thật sự là cậu?"
Cổ Phong khóc dở mếu dở, bà đây là đến khám bệnh hay tra hộ khẩu vậy?
"Chị à, có chí thì nên, gừng già thì cay, nhưng ớt nhỏ mới cay. Y thuật của một bác sĩ không thể đo bằng tuổi tác."
Người đàn bà lắc đầu: "Cậu nói cũng đúng, nhưng tôi cũng nghe nói "miệng còn lông, làm việc chẳng xong". Bác sĩ già ăn muối nhiều hơn thầy thuốc trẻ ăn cơm, đi cầu nhiều hơn người trẻ đi đường. Cậu bảo bệnh nhân nào tới lại không muốn tìm bác sĩ già có kinh nghiệm?"
Cổ Phong tuy thích cãi nhau với Lâm Tử Tuyền, nhưng không hứng thú cãi nhau với một bà thím. Thế nên cuối cùng, anh quả quyết nhận thua: "Chị, chúng ta đừng tranh cãi nữa. Chị xem thế này có được không: tôi khám cho chị, nếu khám được thì khám ở đây, không được thì tôi mới tìm một thầy thuốc già cho chị, chị thấy sao?"
Người đàn bà nghi hoặc hỏi: "Cậu không lấy tiền của tôi à?"
Cổ Phong chính tông nói: "Đương nhiên tôi không lấy tiền của chị!"
Người đàn bà mừng rỡ, định nói tiếp.
Thì nửa câu sau của Cổ Phong đã nối tiếp: "Nhưng bệnh viện thì phải thu tiền đấy!"
Người đàn bà lại nhăn mày: "Thế thì tôi không khám nữa!"
Cổ Phong hơi bực, đã tới đây rồi, muốn khám hay không là do chị sao? Suýt chút nữa đã cưỡng chế ấn bà ta lên giường khám bệnh. Nhưng nhìn tài ăn nói của bà này, rõ ràng không phải dạng vừa. Chưa nổi cáu đã bắt mình ngoan ngoãn gọi là chị, nếu nổi cáu chẳng phải phải gọi là mẹ sao?
Suy nghĩ một lát, anh móc ra năm đồng nói: "Thế này đi, chị, tôi trả lại tiền khám bệnh cho chị, chị để tôi khám một chút, được không?"
Người đàn bà ngẩn ra, ngơ ngác nhìn Cổ Phong.
Cổ Phong cũng không hiểu mình bị điên hay ngốc nữa, lại còn lấy tiền ra để người khác cho mình khám! Nhưng anh đã đánh cả buổi sáng không có việc gì, nếu không kiếm chút việc thì buổi sáng này chắc chắn sẽ rảnh rỗi vô sự, thế nên anh nhấn mạnh lại: "Sẽ không mất nhiều thời gian của chị đâu, tôi chỉ nhìn một cái là xong!"
Sau khi tỉnh hồn, người đàn bà không nhận tiền, ngược lại rất phẫn nộ: "Năm đồng mà đòi xem già của bà, cậu coi già là cái gì?"
Năm mươi đồng, có lẽ ta sẽ cân nhắc!
Cổ Phong mặt đỏ bừng, vừa khóc vừa cười giải thích: "Chị, không phải tôi xem chị, tôi muốn nói là khám bệnh cho chị."
Người đàn bà mới thở phào, lau mồ hôi trán: "Bác sĩ, cậu nói rõ ràng một chút, tôi suýt bị cậu dọa chết. Tôi còn tưởng cậu mắc bệnh tình mẫu tử truyền thuyết chứ!"
Cổ Phong toát mồ hôi, mềm nhũn trong lòng thầm nói: Là tôi bị chị dọa chết mới đúng!
Người đàn bà ngồi lại, đẩy năm đồng trở lại: "Chàng trai, năm đồng bây giờ chẳng mua được gì ăn đâu, cậu cứ giữ lại mua khăn giấy đi!"
Cổ Phong nghi hoặc hỏi: "Sao lại phải mua khăn giấy?"
Người đàn bà cười, không giải thích.
Cổ Phong lại cảm thấy nụ cười của bà ta rất thâm thúy, mà còn khiến anh sinh ra một cảm giác thô bỉ nào đó.
"Thôi, đừng giả vờ ngây ngô với chị nữa. Cậu muốn xem thì cho cậu xem vậy!"
Cổ Phong đành thu hồi tâm tư, nghiêm túc hỏi: "Chị, chị thấy không khỏe chỗ nào?"
Người đàn bà có vẻ hơi ngượng ngùng, ấp úng nói: "Cái này..."
Thấy bộ dạng này, Cổ Phong không khỏi thầm kêu không ổn, bà thím này chẳng lẽ đến khám bệnh phụ khoa?
Một lúc lâu sau, người đàn bà mới nói: "Chàng trai, thế này nhé, chị là chủ nhiệm phường Tứ Điền gần đây. Cậu biết đấy, chức quan này tuy nhỏ, nhưng việc phải làm thì rất nhiều, đi từng nhà, gặp gỡ cũng đông người..."
Cổ Phong nghe một hồi, nhưng cho tới khi bà ta nói xong, anh vẫn không hiểu rốt cuộc bà muốn nói gì. Chỉ biết bà là một quan nhỏ bé, suốt ngày phải gặp người.
"Chị, chị cứ nói thẳng chị không khỏe chỗ nào đi? Em bị chị làm cho xoay vòng hơi hoa mắt rồi."
Người đàn bà ấp úng nói: "Thực ra... cũng chẳng có gì, chỉ là... cái mùi cơ thể, lúc nào cũng... dù sao cũng rất ảnh hưởng công việc, khó tiếp xúc với người khác."
Cổ Phong nhẹ nhàng hít một cái, cuối cùng chợt hiểu: Hôi nách!
Vấn đề này tuy không lớn, nhưng thường mang lại nhiều bất tiện cho người bệnh, bởi mùi hôi nách khó chịu khiến người ta đặc biệt khó chịu, đa phần ngửi thấy mùi này đều bịt mũi tránh xa. Điều này tạo thành gánh nặng tâm lý và tự ti cho người bị hôi nách, từ đó ảnh hưởng tới công việc, học tập và giao tiếp.
Loại bệnh này chia làm bốn cấp: nhẹ, trung bình, nặng và rất nặng. Nhưng bà thím này dường như thuộc cấp nhẹ nhất, nếu không phải Cổ Phong khứu giác nhạy bén, chắc chẳng ngửi thấy.
Thấy vẻ nghi hoặc của Cổ Phong, người đàn bà vội giải thích: "Trước khi tới đây tôi đã tắm rửa, lại dùng thuốc chống mồ hôi, tới đây cũng không dám vận động mạnh, chỉ sợ ra mồ hôi, hễ ra mồ hôi là có mùi. Mà mùi còn không phải nhẹ đâu."
Cổ Phong hỏi: "Trước đây đã từng điều trị chưa?"
Người đàn bà nói: "Có thể nói là vẫn luôn điều trị. Có bác sĩ nói bệnh này muốn khỏi hẳn chỉ có thể phẫu thuật, ngoài ra không còn cách nào khác. Nhưng tôi bị chứng sợ máu, hễ thấy máu là ngất. Tôi cũng sợ phẫu thuật, nên chỉ dùng thuốc bôi. Gần đây tôi nghe bà Lý ở bên cạnh nói, bệnh nấm da đầu dai dẳng của bà ấy được cậu chữa khỏi. Thế nên tôi mới tới tìm cậu khám."
Cổ Phong cười khổ, khoa của tôi là khoa Trung Tây y, không phải chuyên khoa da liễu! Nhưng bệnh nhân đã tới, không thể từ chối. Suy nghĩ một lát, anh hỏi: "Chị sợ phẫu thuật?"
Người đàn bà gật đầu lia lịa: "Sợ, sợ lắm. Nếu cậu phải động dao kéo thì tôi không chữa nữa."
Cổ Phong hỏi: "Thế chị sợ tiêm không?"
Người đàn bà nói: "Tiêm tuy cũng sợ, nhưng miễn cưỡng chịu được."
Cổ Phong gật đầu: "Vậy được. Bệnh của chị sẽ khỏi ngay thôi."
Người đàn bà lo lắng hỏi: "Có phải mổ không?"
Cổ Phong lắc đầu: "Không!"
Người đàn bà lại hỏi: "Sau này có tái phát không?"
Cổ Phong đáp: "Không!"
Người đàn bà nghi hoặc hỏi: "Có thật không?"
Cổ Phong cười: "Thật hay không, chị thử thì biết."
Nói xong, Cổ Phong gọi Lưu Thi Nhã vào, bảo cô dẫn người đàn bà vào phòng kiểm tra bên cạnh.
Cổ Phong rửa tay, đeo găng tay, bước vào, bảo người đàn bà đã thay quần áo chỉ mặc áo lót và áo khoác trong giơ hai tay lên.
Người đàn bà hơi chần chừ, nhưng khi thấy bên cạnh còn có y tá đứng, trong lòng vững dạ hơn, cuối cùng cũng giơ tay lên.
Cổ Phong phất tay lên, hai cây kim bạc trong tay đồng thời đâm vào hai nách của người đàn bà.
Người đàn bà chỉ cảm thấy hai nách cùng lúc truyền tới một trận đau nhẹ, như bị kiến cắn, chưa kịp kêu lên thì Cổ Phong đã rút kim.
"Xong rồi!"
Nghe Cổ Phong nói, người đàn bà còn chưa kịp phản ứng, cúi xuống nhìn nách mình, không thấy vết đứt, cũng không chảy máu, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Người đàn bà khó tin hỏi: "Như vậy là hết rồi à?"
Cổ Phong gật đầu: "Vâng, hết rồi. Sau này chị không còn phải ngượng ngùng vì chuyện này nữa."
Người đàn bà nửa tin nửa ngờ: "Chàng trai, chị đã mấy chục tuổi rồi, cậu đừng có đùa chị đấy nhé. Đừng thấy chị chỉ là phụ nữ mà coi thường, uy hiếp của chị rất mạnh đấy. Mấy khu cộng đồng này, phụ nữ trung lão niên đều nghe chị. Chỉ cần chị buông một câu, bảo đảm chỗ này của cậu sẽ còn vắng vẻ hơn bây giờ, mà cậu bác sĩ sẽ chẳng còn ma nào tới."
Cổ Phong cười khổ: "Chị ơi, em đùa ai cũng dám, chứ đâu dám đùa chị. Chị yên tâm, nếu có vấn đề, cứ quay lại tìm em là được."
Người đàn bà sảng khoái nói: "Được, cậu ra đơn đi!"
Cổ Phong hỏi: "Ra đơn gì?"
Người đàn bà nói: "Ra đơn đóng tiền chứ!"
Cổ Phong lắc đầu: "Không cần đóng tiền đâu!"
Người đàn bà ngẩn người, rồi gật đầu: "Tốt, nếu y thuật của cậu thật sự cao minh, tôi sẽ cảm tạ cậu thật tốt."
Cổ Phong cười khổ trong lòng: Miễn cảm tạ, đừng kiếm chuyện với tôi là tạ ơn trời đất rồi!