Mã Ái đi rồi, Lý Y Nặc lại có chút hối hận.
Bởi vì cái tên Cổ Phong chết tiệt ấy vẫn chưa xuất hiện, bởi vì nếu có người nói chuyện để phân tán sự chú ý thì cô sẽ không cảm thấy khó chịu đến vậy, bởi vì thực ra cô cũng rất sợ cô đơn, nhất là vào lúc đang ốm đau thế này.
Thực sự không chịu nổi nữa, Lý Y Nặc bấm chuông, vì cô muốn gọi cô y tá nhỏ đến, bảo cô ta trói mình lại trên giường, rồi cầm roi quất thật mạnh vào người mình.
Đừng hiểu lầm, tiểu thư Lý Y Nặc không có xu hướng bị ngược đãi. Sở dĩ muốn bị quất, chỉ là vì khi bị quất, cơn ngứa này sẽ không mãnh liệt đến vậy.
Nhưng thật đáng tiếc, tối nay không những Cổ Phong không đến, mà ngay cả cô y tá nhỏ cũng chẳng đến.
Hầu Pha Cốc thì lại đến, vì tối nay anh ta trực.
Anh ta cũng rất sẵn lòng thay Lý Y Nặc giải ngứa, trói cô lại rồi quất, chỉ cần cô đồng ý, anh ta chẳng có vấn đề gì cả. Chườm ướt kem dưỡng da Calamine cho cô, chỉ cần cô chịu cởi quần áo, anh ta cũng sẵn lòng phục vụ.
Nhưng thật không may, Lý Y Nặc chỉ nhìn vào khuôn mặt đầy mụn đỏ của anh ta đã thấy mất hết cảm giác, đừng nói là để anh ta làm những việc chỉ dành cho một người đặc biệt nào đó, ngay cả để anh ta chạm vào mình cô cũng không chịu.
Vì vậy, khi thấy người bước vào là Hầu Pha Cốc, cô liền chửi ầm lên: "Ai cho anh vào? Cút ra ngoài, cút ra ngoài cho tôi!"
Hầu Pha Cốc chuốc lấy sự nhạt nhẽo, mặt mày đen sì đóng sầm cửa bỏ đi. Anh ta nghĩ: "Cô nghĩ tôi thực sự muốn lắm sao? Tôi chỉ hơi đói quá không kén chọn, dù chỉ là một con gà mái già, tôi cũng mong có đôi có cặp thôi!"
Lý Y Nặc cũng tức điên lên. Người đáng đến thì không đến, người không đáng đến thì cứ lần lượt kéo tới. Khi cơn ngứa kỳ lạ trên người cứ triền miên tấn công, quấy rầy, giày vò cô, trong lòng cô lại không khỏi ai oán rên rỉ: "Cổ Phong chết tiệt, rốt cuộc anh chết ở đâu rồi?"
Ý nghĩ này chưa dứt thì cửa bị gõ, lại có người đẩy cửa bước vào.
Lý Y Nặc chưa kịp ngẩng đầu đã há mồm quát: "Tôi bảo anh cút đi, cút xa bao nhiêu thì cút…"
Nói được một nửa thì đột nhiên im bặt, vì lúc này Lý Y Nặc mới nhìn rõ người bước vào chính là cái kẻ mà cô đã trông ngóng nghìn lần vạn lần, sắp hóa thành tảng đá vọng phu rồi – Cổ Phong.
Nhìn thấy anh, mọi uất ức trong lòng Lý Y Nặc bỗng trào dâng, đỏ hoe vành mắt, cô oán hận vô cùng mà mắng: "Không phải anh nói anh sẽ không đến muộn sao?"
"Xin lỗi!" Cổ Phong nhàn nhạt nói một câu, chẳng thèm giải thích thêm, rồi bước chân lảo đảo như sợ giẫm phải kiến mà từ từ tiến đến, đưa hai tay ra cởi cúc áo của cô.
Lý Y Nặc giật mình, vô thức co người lại, lắp bắp: "Anh, anh làm, làm gì vậy?"
"Em không ngứa à?" Cổ Phong hỏi.
"Ngứa chứ, ngứa đến muốn chết, nếu anh không đến thì tôi đã dùng tay gãi rồi, tôi thực sự không nhịn nổi nữa..."
"Vậy còn không mau lên? Tôi không có nhiều thời gian đâu!" Cổ Phong thúc giục.
Anh không có thời gian? Anh vội đi đầu thai à? Lý Y Nặc mắng thầm trong lòng, nhưng một cỗ hỏa khí nghẹn trong lòng thế nào cũng không phát tiết ra được, vì anh thúc giục cô cởi quần áo chỉ để giải ngứa cho cô thôi.
Nghĩ đến cái cách giải ngứa này, Lý Y Nặc dù không có trứng cũng thấy đau. Nhưng giải ngứa không phải là đánh rắm, không cởi quần áo thì thực sự không được!
Quần áo trên người đã bị Cổ Phong cởi hai cúc rồi, nhìn dáng vẻ luống cuống tay chân, hấp tấp vội vàng của anh, tưởng như không phải là giải ngứa cho cô, mà muốn làm cái gì đó với cô vậy.
Lý Y Nặc càng hoảng sợ, vội vàng nói: "Không, anh đừng như vậy, đừng như vậy, em sợ anh như vậy lắm!"
Câu cuối cùng, đương nhiên Lý Y Nặc chỉ nói trong lòng.
Cổ Phong buông tay ra: "Rốt cuộc em có muốn giải ngứa không?"
"Muốn!" Lý Y Nặc trả lời một cách chắc nịch, rồi yếu ớt hỏi: "Nhưng, anh có thể để em tự cởi được không?" "Mau lên!" Cổ Phong buông tay ra, chống tay vào mép giường đợi ở đó.
Lý Y Nặc liền sột soạt cởi quần áo, mặt đỏ bừng tai, mắt cũng không biết để vào đâu. Nhưng tình cờ liếc thấy thần sắc của Cổ Phong, cô phát hiện tinh thần anh rõ ràng có chút lơ mơ, người cũng như lắc lư. Cô không nhịn được hỏi: "Anh làm sao vậy?"
"Tôi sắp chết rồi!" Cổ Phong cáu kỉnh đáp lại cô một câu.
Lý Y Nặc lại bị giật mình một phen, đang định hỏi thì bất ngờ Cổ Phong quát vào mặt cô: "Em có thể cởi nhanh lên không!"
"Ồ ồ!" Lý Y Nặc không hiểu sao lại nghe lời, tăng tốc độ cởi quần áo, vì cô nhận ra dáng vẻ của Cổ Phong lúc này thực sự rất khác thường. Giữa lúc vội vã cởi, cô cũng thấy bên trong chiếc áo sơ mi mới tinh của anh dường như lờ mờ thấm máu.
Khi cởi chiếc áo cuối cùng trên người ra, sắc mặt cô không còn là sự thẹn thùng của tối qua nữa, mà là nỗi kinh hãi: "Anh bị thương à?"
"Nằm yên!" Cổ Phong không trả lời cô, chỉ quát một tiếng, rồi lôi hộp kim châm ra, cầm lấy kim bạc châm vào người Lý Y Nặc.
Khi cơn đau truyền đến từ người, Lý Y Nặc mới sực tỉnh, trong lòng đầy nghi hoặc: Hôm nay không cần khởi động nữa sao?
Nhưng nhìn sắc mặt u uất của Cổ Phong, cô lại không dám hỏi, vì cái gọi là khởi động đó, nói cho hay là khởi động, thực chất là sờ soạng. Nhắc một người đàn ông đến sờ mình, chẳng phải là dâm đãng thì là gì?
Hoặc giả, vì không có màn khởi động trước này nên hôm nay những mũi kim của Cổ Phong châm cô rất đau. Nhưng đau cũng tốt, vì khi đau lên, cơn ngứa kia sẽ bớt dữ dội hơn. Theo từng mũi kim bạc được anh cắm vào cơ thể, cơn ngứa càng lúc càng nhẹ, cuối cùng biến mất hoàn toàn.
Cảm giác nhẹ nhõm, tự tại, dễ chịu lại quay trở lại. Lý Y Nặc thở phào một hơi dài, cũng cảm thán biết bao: Hóa ra cuộc đời là như vậy, mỗi hơi thở chủ động, mỗi động tác tự do, mỗi cảm giác dễ chịu đều không phải là đương nhiên. Có tiền có thể mua rất nhiều thứ, nhưng có tiền chưa chắc đã mua được sức khỏe!
Những suy nghĩ này có phần lộn xộn, không phải Lý Y Nặc thích nghĩ, mà cô ép buộc mình nghĩ, bởi vì bây giờ Cổ Phong không giống như tối qua, sau khi châm kim xong thì ngồi sang một bên mặc kệ cô, mà anh đứng thẳng người ngay bên giường, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào cơ thể cô.
Đúng vậy, anh cứ như vậy nhìn chăm chú vào cơ thể trần trụi của cô.
Mặt Lý Y Nặc nóng ran như lửa đốt, hai chân cũng khép chặt cứng đờ. Chỉ có liên tục ép mình nghĩ lung tung nghĩ tầm bậy, cô mới khỏi nảy sinh ý định tự tử vì xấu hổ và khó chịu.
Mắt Cổ Phong tuy nhìn chằm chằm vào cơ thể Lý Y Nặc, nhưng trong lòng hoàn toàn không có tạp niệm, vì tinh lực của anh đã cạn kiệt rồi. Nếu không phải đã hứa với Lý Y Nặc, thực sự anh không thể gắng gượng chống đỡ để đến đây. Cho nên lúc này, anh không có ý nghĩ nào khác, chỉ có cùng một ý nghĩ với Lý Y Nặc, đó là hy vọng ca điều trị này mau kết thúc, vì anh thực sự không chịu nổi nữa.
Thực ra, đừng nói anh không có tinh lực, dù có, anh cũng sẽ không nghĩ lung tung, giống như tối qua, lúc anh còn sống động đối diện với Lý Y Nặc không mảnh vải trên người, chẳng phải cũng vô động vi trung sao?
Rốt cuộc, hơn mười phút lưu kim đã trôi qua, Cổ Phong vội vàng thừa lúc mình còn có tri giác để rút kim cho cô.
Khi anh rút cây kim bạc cuối cùng trên người Lý Y Nặc ra, thì người vẫn luôn lơ mơ lảo đảo của anh cuối cùng cũng ngã xuống, ngã ngay lên người Lý Y Nặc.
Lý Y Nặc sợ ngây người, đang định thốt lên những tiếng kêu liên hồi thì lại thấy kỳ lạ, vì Cổ Phong ngã lên người cô không giống trong phim truyền hình hay điện ảnh, vội vàng hôn và sờ soạng cô, mà cứ như thế bất động, mềm nhũn nằm bẹp trên người cô.
Một hồi lâu mới trấn tĩnh được tâm thần, Lý Y Nặc không nhịn được khẽ vỗ má anh: "Này, anh làm sao vậy?"
Cổ Phong không phản ứng.
Lý Y Nặc vỗ thêm vài cái, vẫn không phản ứng.
"Bốp!" một tiếng nhẹ, Lý Y Nặc dùng một chút lực, cuối cùng Cổ Phong cũng phản ứng, cố gắng hé mở một chút mắt, yếu ớt hỏi: "Làm gì?"
Lý Y Nặc thực sự không biết nên khóc hay nên cười: Anh hỏi tôi làm gì, tôi còn hỏi anh làm gì đây này?
Ngẩn ra một lúc, Cổ Phong dường như cũng nhận ra điều gì, nhưng anh thực sự quá mệt, không còn sức để nhấc chân rời khỏi phòng, nên anh lè nhè nói: "Cho tôi nghỉ một lát... được không?"
Nửa câu đầu, Lý Y Nặc không động lòng, nhưng khi nghe thấy hai chữ "được không" yếu ớt và vô lực ở phía sau, tim cô bỗng mềm ra, vô thức dịch người, nhường nửa giường cho anh. Nhưng không biết phải làm sao, dù vậy, tay anh vẫn đặt trên người cô, ngay eo cô, như đang ôm cô ngủ vậy.
Khoảnh khắc này, cảm giác của Lý Y Nặc vô cùng kỳ lạ.
Cô biết rất rõ, lúc này lẽ ra mình nên đẩy anh ra, rồi đứng dậy mặc quần áo vào. Nhưng... cô lại không hề làm vậy.
Có lẽ, trong thời gian nằm viện này, cô quá cô đơn quá trống trải, nên lúc này bên cạnh có người nằm, cô cảm thấy rất an toàn.
Có lẽ, trong thời gian khảo sát nội địa này, cô đã chịu quá nhiều đả kích và kích thích, thân tâm đều cực kỳ yếu đuối, nên lúc này bên cạnh có người, nhất lại là đàn ông, cô thấy chắc chắn và an toàn.
Có lẽ, chỉ đơn giản là thấy anh mệt đến nỗi không cử động nổi, dường như cả sức để nhúc nhích ngón tay cũng không còn, nên nổi lòng trắc ẩn chăng! Hơn nữa, sau khi nằm xuống, anh đã ngủ say, không chút hành vi vượt quá giới hạn nào.
Nhưng dù vậy cũng không thể để anh ngủ trên giường mình, còn ôm mình được... Ý nghĩ trong lòng Lý Y Nặc nhiều vô kể, nhưng hành động của cô cũng lạ lùng vô cùng.
Cô cứ nằm ở đó như vậy, mặc cho Cổ Phong ôm lấy mình, không vùng vẫy, không đứng dậy, không đẩy anh xuống gầm giường, thậm chí còn chẳng mặc quần áo vào, cứ như thể sợ chỉ một cử động nhỏ của mình cũng sẽ đánh thức anh.
Cuối cùng, cô còn làm một hành động khó hiểu, đưa tay với lên công tắc trên đầu giường, khẽ nhấn một cái!
"Tách" một tiếng, đèn tắt, căn phòng chìm vào bóng tối...