Tiếng súng vang lên, máu tươi bắn ra.
Căn phòng bệnh trong phút chốc trở nên tĩnh mịch hoàn toàn, rồi chừng một hai giây sau, mới có một người "bịch" một tiếng ngã mềm xuống đất.
Thế nhưng, người ngã xuống không phải là Tôn Kiến Quang với khuôn mặt đẫm máu trông vô cùng thê thảm, mà là Hách liên trưởng đang đứng trước mặt hắn, kẻ vừa định bóp cò súng.
Tiếng súng vừa rồi không phải phát ra từ súng của Hách liên trưởng, mà đến từ ngoài cửa sổ, chính xác hơn là từ văn phòng lớn nhất nằm giữa khoa Trung y và Tây y của tòa nhà phòng khám đối diện.
Viên đạn xuyên qua khe hở của khung cửa kính chéo, găm thẳng vào xương bả vai tay cầm súng của Hách liên trưởng, để lại một lỗ máu rồi tiếp tục bay tới, sượt qua da đầu Tôn Kiến Quang trước khi găm vào tường.
Máu trên mặt Tôn Kiến Quang chính là từ vết thương của Hách liên trưởng bắn ra.
Giờ phút này, tại văn phòng khoa Trung y - Tây y ở tòa nhà phòng khám đối diện, Cổ Phong đang chậm rãi thu súng bắn tỉa lại, huýt sáo một tiếng đầy đắc ý.
Đứng bên cạnh hắn lại là Phong Hậu với vẻ mặt đầy u uất.
Kể từ khi Tôn Kiến Quang chuyển vào phòng bệnh khoa Ngoại tổng quát, cô đã dẫn hai đội viên mai phục, theo dõi phòng bệnh của Tôn Kiến Quang ở tòa nhà nội trú đối diện suốt ngày đêm.
Ngoài việc giám sát và nghe lén, để tránh Tôn Kiến Quang xảy ra bất trắc, Phong Hậu còn đích thân cầm súng bắn tỉa có hệ thống camera điện tử.
Khoảng mười phút trước, sau khi giải quyết xong công việc, Cổ Phong đi vào thì thấy cô vừa ngồi nhìn màn hình ngắm điện tử, vừa xoa cổ.
Cổ Phong thấy xót xa nên đã chủ động tiến lại thay cô làm việc, để cô nghỉ ngơi một lát.
Phong Hậu đã mệt rã rời, thấy Cổ Phong đồng ý tiếp quản thì còn gì bằng.
Ai ngờ, chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi này, tình huống đã xảy ra, kẻ sát thủ chờ mãi không thấy đâu lại xuất hiện!
Cổ đại quan nhân vốn đã lâu không chơi trò bắn súng, đương nhiên không bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy. Ngay khoảnh khắc Hách liên trưởng cầm gối định tiễn Tôn Kiến Quang lên đường, hắn đã không chút do dự bóp cò.
Với kỹ năng bắn súng điêu luyện của hắn, đương nhiên không thể có chuyện bắn trượt, viên đạn găm trúng xương bả vai Hách liên trưởng. Thật ra nếu có thể, bắn vào đầu sẽ sướng hơn, nhưng vì Phong Hậu cứ nhắc nhở phải để lại người sống, nên hắn chỉ đành chọn vị trí đó.
Thấy cảnh sát và nhân viên y tế đã ùa vào phòng bệnh đối diện, Phong Hậu vội vàng kéo rèm cửa, quay người lại lo lắng hỏi: "Cổ Phong, tên đó không bị anh bắn chết đấy chứ?"
Cổ Phong lắc đầu: "Việc tôi làm, cô cứ yên tâm, hắn tuyệt đối không chết được. Nhưng uy lực của đạn súng bắn tỉa quá mạnh, tên này dù có chữa khỏi thì sau này e là cũng thành phế nhân thôi."
Phong Hậu chẳng buồn quan tâm tên đó có thành phế nhân hay không, chỉ cần chưa chết hẳn, còn có thể lấy lời khai là được.
Cô đưa chiếc hộp da đựng vĩ cầm trống rỗng cho Cổ Phong, hối thúc: "Mau tháo súng cất đi, tôi phải đi thẩm vấn hắn ngay để tìm tung tích Hàn Minh Châu. Nếu để ả chạy về Hàn Quốc thì việc bắt giữ sẽ rất khó khăn."
Cổ Phong nhún vai, vẻ mặt vô tư lự. Hắn vốn là một trạch nam, đối với chuyện xuất ngoại, du lịch hay mấy cô nàng ngoại quốc đều không chút hứng thú, nên việc bắt Hàn Minh Châu khó khăn thế nào cũng chẳng liên quan gì đến hắn.
Phong Hậu tức đến phát điên vì gã này, hừ lạnh: "Đừng tưởng không liên quan đến anh. Bây giờ tôi là cấp trên của anh, rắc rối của tôi cũng là rắc rối của anh. Suy cho cùng vẫn là rắc rối của anh thôi, vì tôi ở trên anh, có việc gì đương nhiên người dưới là anh phải làm."
Cổ Phong nghe vậy cười cười: "Nhi Sa muội muội, ở dưới cô, tôi làm việc là lẽ đương nhiên, nhưng cô phải biết, đè lên người tôi rất mệt đấy."
Phong Hậu bị giọng điệu lưu manh của hắn làm cho đỏ bừng mặt, quát mắng: "Ai là muội của anh, tôi là cấp trên của anh! Giờ là giờ làm việc, không được phép cà lơ phất phơ."
Cổ Phong thở dài: "Được rồi, tôi biết mà, dù có mệt thì cô vẫn phải đè lên người tôi thôi."
Phong Hậu càng tức đến mức không nói nên lời: "Bớt lảm nhảm đi, mau tháo súng cất vào cho tôi."
Cổ Phong nhìn khẩu súng bắn tỉa bán tự động sắc bén trong tay đầy luyến tiếc, dùng giọng thương lượng: "Sếp, khẩu súng này không để lại cho tôi chơi được sao?"
"Để cho anh chơi?" Phong Hậu nhíu mày, nhìn hắn: "Đây là thứ để chơi sao? Ngộ nhỡ anh mang đi giết người phóng hỏa, làm điều xằng bậy thì tôi phải làm sao?"
Cổ Phong đáp: "Sếp, nhân phẩm của tôi mà cô còn không tin sao? Vả lại, nếu tôi thực sự muốn giết người phóng hỏa làm điều xằng bậy, tôi còn cần phải dùng đến súng bắn tỉa sao?"
Phong Hậu nghe vậy lại gật đầu: "Cũng đúng, nếu anh muốn làm kẻ hái hoa tặc thì chẳng cần gì cả, chỉ cần dùng cái miệng đó là đủ rồi."
Cổ Phong lại nghiêm túc lắc đầu: "Nhi Sa muội muội, cô sai rồi, chỉ dùng miệng thôi là không được, còn phải dùng một thứ khác nữa."
Phong Hậu vốn định hỏi là thứ gì, nhưng chợt nghĩ lại liền hiểu ngay. Muốn hái hoa đương nhiên phải dùng dụng cụ chuyên dụng, mặt cô lập tức đỏ bừng, nhổ vào hắn một cái: "Phỉ nhổ!"
Cổ Phong mặt dày tiến sát lại gần cô: "Nhi Sa muội muội, thôi mà, đưa súng cho tôi đi. Tôi nghe sư tỷ nói trên núi ở Huệ Thành có nhiều lợn rừng lắm, muốn tranh thủ thời gian đi săn lợn rừng."
Phong Hậu nổi hết da gà, vội vàng tránh xa hắn: "Dùng súng bắn tỉa đi săn lợn rừng? Anh đúng là dám nghĩ thật đấy. Chuyện trước kia anh ăn trộm bao nhiêu thứ ở căn cứ tôi còn chưa tính sổ với anh đâu. À đúng rồi, không nhắc thì tôi quên mất, lần trước anh đến Huệ Thành, tôi nhớ là..."
Cổ Phong vội vàng ngắt lời cô, chỉ vào khẩu súng trên bàn: "Sếp, tôi nhớ lúc huấn luyện ít dùng khẩu súng này, cô nói cái nòng này tháo thế nào ấy nhỉ? Là vặn xuôi hay vặn ngược?"
Phong Hậu nhìn vào chỗ hắn chỉ rồi lườm hắn một cái: "Vặn cái gì mà vặn, cái này là lắp vào thôi. Anh thấy không, ở đây có một cái chốt, mở ra thì có thể nới lỏng, đóng lại là khóa chặt."
Cổ Phong tỏ vẻ bừng tỉnh: "Thì ra là vậy, được rồi, tôi tháo ra cất đi đây, lát nữa đưa cho đám Bản Chuyên là xong. Cô mau qua đó xem đi."
Phong Hậu lắc đầu: "Không được, nếu anh mà biển thủ thì đám Bản Chuyên cũng chẳng dám hỏi anh đâu, anh tháo súng cất vào cho tôi trước đã."
Cổ Phong nhanh thoăn thoắt tháo súng bỏ vào hộp đựng vĩ cầm rồi đưa cho cô.
Mãi đến khi Phong Hậu đeo hộp vĩ cầm ra khỏi cửa, đi trên hành lang cô vẫn còn thấy băn khoăn, không biết mình có quên chuyện gì không?
Cho đến khi cuộc phẫu thuật cấp cứu cho Hách liên trưởng kết thúc và bắt đầu thẩm vấn, cô mới chợt nhớ ra mình đã bị Cổ Phong lừa, quên đòi lại khẩu súng bắn tỉa tạm cấp cho hắn. Nhưng giờ tỉnh ngộ thì đã quá muộn, vì cuộc thẩm vấn Hách liên trưởng đã bắt đầu.
Đối mặt với sự thẩm vấn của Quốc an, Hách liên trưởng không hề che giấu, dù sao cũng không giấu được, hơn nữa hắn không vợ không con không vướng bận, khi bước lên con đường này đã sớm chuẩn bị sẵn kết cục. Cùng lắm thì mười tám năm sau lại là một hảo hán, nên hắn khai rất nhanh. Không chỉ khai ra mọi việc làm cho Tôn Kiến Quang những năm qua, mà cả vụ việc lần này do Hàn Minh Châu sai khiến đến ám sát Tôn Kiến Quang cũng khai sạch, thậm chí còn khai ra thời gian và địa điểm gặp mặt Hàn Minh Châu tối nay.
Nhận được manh mối quan trọng như vậy, Phong Hậu cảm thấy không thể chậm trễ, lập tức thông báo cho Cổ Phong và kể lại mọi chuyện. Đồng thời cô ra lệnh cho tất cả cấp dưới xung quanh tập hợp khẩn cấp.
Đến khi mọi người đều có mặt đông đủ, Cổ Phong mới xách theo một chiếc túi du lịch khá lớn đến.
Phong Hậu không nhịn được lườm hắn một cái cháy mặt. Đây là đi làm nhiệm vụ, anh tưởng đi du lịch tham quan đấy à?
Tập hợp xong, Phong Hậu tóm tắt tình hình một lượt, rồi cùng Cổ Phong dẫn một đội người lao về phía địa điểm.
Khoảng hơn một tiếng sau, Cổ Phong và Phong Hậu cùng mọi người đã đến nơi Hách liên trưởng và Hàn Minh Châu hẹn gặp.
Đó là một bến tàu hoang vắng đã bỏ hoang gần mười năm, xung quanh không có người ở, tuyệt đối là địa điểm tốt nhất để vượt biên và buôn lậu. Tất nhiên, "dã chiến" cũng rất tuyệt!
Bến tàu tối đen như mực, ngoài vài ánh đèn đánh cá le lói trên mặt biển và những dãy núi mờ ảo xa xa, thì không còn gì khác, xung quanh tĩnh mịch đến chết chóc.
Thời gian Hách liên trưởng và Hàn Minh Châu hẹn là hai giờ sáng, giờ mới hơn chín giờ, nghĩa là họ phải đối mặt với hơn bốn tiếng mai phục dài đằng đẵng.
Thế nhưng nếu có thể bắt sống Hàn Minh Châu, thì bốn tiếng chờ đợi này vẫn rất đáng giá.
Trên chiếc iPad 4 đã được Kê Tinh cải tiến tỉ mỉ, mọi người nhìn thấy rõ bản đồ vệ tinh của bến tàu này.
Sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng, Phong Hậu nhanh chóng bố trí công tác mai phục. Hai đội quân, tổng cộng mười bốn người, mỗi nhóm hai người, lấy bến tàu làm trung tâm, bán kính khoảng bảy trăm mét, phân tán thành bảy điểm hình quạt là A, B, C, D, E, F, G để ẩn nấp.
Là thủ lĩnh của hai đội, Cổ Phong và Phong Hậu đương nhiên ở cùng nhau, có tình huống gì cũng dễ trao đổi.
Rất nhanh, mọi người đã ẩn nấp dưới màn đêm bao phủ...