Chớp mắt đã đến ngày diễn ra buổi hội thơ tại kinh thành.
Mặc dù anh em Triệu Nguyên Khải cũng tham gia buổi hội thơ, nhưng họ không đi cùng Kỷ Ninh. Kỷ Ninh phải đi cùng Đường Giải, Hàn Ngọc và những người khác. Với tư cách là một trong những "hạt giống" tiêu biểu của giới học trò Giang Nam, khi Kỷ Ninh cùng nhóm Đường Giải đến trà lâu, đã có không ít học trò tới chào hỏi.
Tuy nhiên cũng có kẻ bàn ra tán vào về Kỷ Ninh, âm thanh đó chẳng chút kiêng dè truyền thẳng vào tai chàng.
"Đó chính là Kỷ Ninh, Giải nguyên kỳ thi hương năm nay ở Kim Lăng, trước kia chỉ là một Tú tài thế tập, cũng coi như là hậu duệ danh gia vọng tộc, không ngờ giờ lại có thể lăn lộn đến mức này, đúng là lợi hại!"
"Có gì mà lợi hại? Cậu ta chẳng qua cũng chỉ là Cử nhân, để xem cậu ta thi Tiến sĩ thế nào! Giải nguyên kỳ thi hương Kim Lăng lần trước, đến giờ chẳng phải vẫn là Cử nhân sao?"
"Ha ha, nói cũng có lý, chỉ là Giải nguyên thi hương thôi mà, nói cứ như thể đỗ Trạng nguyên đến nơi rồi ấy, chẳng lẽ cậu ta còn muốn đạt luôn Tam nguyên cập đệ hay sao?"
---❊ ❖ ❊---
Đám người bàn tán rôm rả, nhóm Kỷ Ninh nghe rất rõ trên lầu. Đường Giải rót cho Kỷ Ninh chén rượu, nói: "Vĩnh Ninh đừng để bụng, những kẻ này chắc chắn là đố kỵ với tài học của huynh nên mới nói những lời đó!"
"Không sao." Kỷ Ninh mỉm cười. Điều chàng nghĩ trong lòng không phải là buổi hội thơ sắp diễn ra ở kinh thành, mà là về buổi hội thảo học thuật tối nay. Đối với chàng, buổi hội thảo này mới là mục đích chính trong ngày, bởi tại đó, chàng có thể gặp mặt không ít danh gia nho học đương thời, có thể diện kiến những nhân vật tầm cỡ thái đẩu của Lý học và Tâm học.
Những ngày này Kỷ Ninh luôn chuẩn bị cho buổi hội thảo học thuật, bản thân chàng cũng có cảm giác như bị nhập ma, suy nghĩ chuyện gì cũng vô thức liên tưởng đến Lý học.
Vì buổi hội thơ đến gần trưa mới bắt đầu, nên trước đó là thời gian tự do để các học trò tổ chức văn hội.
Hàn Ngọc nói: "Chúng ta chưa cần vội qua đó, trước tiên hãy đi dạo quanh khu vực cống viện kinh thành. Khổng Miếu ở đây chính là Văn Miếu lớn nhất Đại Vĩnh triều, qua đó đi dạo, thưởng ngoạn phong cảnh một chút cũng tốt. Đến kinh thành rồi mà vẫn chưa kịp đi tham quan kỹ lưỡng đây!"
Lời vừa dứt, bỗng nghe bàn bên cạnh có người cười nhạo: "Đến kinh thành ứng thí mà không đi thăm Phu Tử Miếu trước, thật hổ thẹn khi tự xưng là người đọc sách!"
"Ai nói đấy?" Vì liên quan đến vấn đề lòng tự trọng, Hàn Ngọc đứng phắt dậy, trừng mắt nhìn người đó.
Người đó chừng ba mươi tuổi, phong thái đầy vẻ thư sinh, trông cũng có chút phong lưu phóng khoáng. Chỉ là trong mắt những công tử trẻ tuổi như Kỷ Ninh, thư sinh dạng này trông hơi giống "ông chú".
Đàn ông thời này, sau ba mươi tuổi là bắt đầu có dấu hiệu lão hóa, đến tầm bốn mươi tuổi đã có thể coi là trung niên, thậm chí là lão niên rồi. Tuổi thọ trung bình của người thời này cũng chỉ tầm bốn năm mươi tuổi.
Hàn Ngọc rất tức giận đứng dậy chất vấn người đó, nhưng cậu cũng không động thủ, xét về lý thì người này cười nhạo cũng không sai.
Đến kinh thành ứng thí mà không ghé qua cống viện và Khổng Miếu thăm thú trước thì quả thực là không phải phép. Nhưng Hàn Ngọc thực ra đây đã là lần thứ hai đến kinh thành thi cử, nên cậu đã khá quen thuộc với cống viện và Khổng Miếu. Còn việc không qua đó cũng có lý do riêng, còn Kỷ Ninh, Tống Duệ và Tạ Thái thì thấy Hàn Ngọc và Đường Giải không đi mà mình tự ý chạy đi thì có vẻ hơi làm bộ quá, nên cũng không đi.
Kỷ Ninh không quá coi trọng mấy nghi thức rườm rà, nên trong nhiều việc chàng nhìn rất thoáng, làm việc không câu nệ lễ tiết.
"Nói các người sai chẳng lẽ không đúng sao?" Người thư sinh đó đứng dậy, tay vẫn cầm chiếc quạt xếp. Kỷ Ninh trong lòng cũng đang nghĩ, giữa mùa đông mà cầm quạt ra ngoài, đây là nóng hay lạnh nhỉ?
"Các hạ xưng hô thế nào?" Đường Giải thấy Hàn Ngọc như muốn nổi giận, đứng dậy ngăn cản. Người thư sinh đó uống cạn chén trà, dường như muốn xuống lầu.
Người đó nói: "Xưng hô cũng chỉ là một mật mã mà thôi, nói với các người cũng chẳng khác gì. Nhớ kỹ, phải bái lạy Phu Tử Miếu xong mới tính là sĩ tử đến kinh thành ứng thí. Cáo từ!"
"Khoan đã!" Hàn Ngọc không dễ dàng để người đắc tội với mình rời đi như vậy, cậu bước lên một bước chặn đường người kia, nói: "Các hạ đã nói tên tuổi chỉ là mật mã, vậy thì nghe cho kỹ đây, ta là Hàn Ngọc ở thành Kim Lăng, là thí sinh kỳ hội thi năm nay. Nếu các hạ muốn so tài cao thấp, chi bằng cứ so tài trong kỳ hội thi này đi!"
Người đó liếc nhìn Hàn Ngọc một cái, khẽ mỉm cười: "Được, người trẻ tuổi, có khí phách. Nhưng ta không thể so tài với cậu ở trường thi hội thi được. Chi bằng cứ ở buổi hội thơ hôm nay đi, ta rất muốn xem mấy người các cậu có thực tài thực học hay không!"
"Không dám sao?" Hàn Ngọc có chút lý lẽ không buông.
Người đó cười lắc đầu. Lúc này từ xa có người nói: "Đó chẳng phải là Hàn Hàn lâm sao?"
Nói xong, lập tức có thí sinh tới chào hỏi hành lễ: "Gặp qua Hàn Hàn lâm..."
"Miễn lễ, mấy vị cũng là tới ứng thí à?" Người được gọi là Hàn Hàn lâm không còn để ý đến Hàn Ngọc nữa, quay sang nói chuyện với những học trò tới chào hỏi.
Hàn Ngọc lúc này mặt đỏ bừng, lúc này cậu mới biết vị trước mắt mình vậy mà lại là một vị Hàn lâm.
Hàn lâm, tức là thành viên của Hàn Lâm Viện.
Trong quy định của kỳ hội thi Đại Vĩnh triều, phàm là những cống sĩ vượt qua kỳ hội thi sẽ tham gia điện thi. Sau điện thi là Tiến sĩ. Những Tiến sĩ lựa chọn phục vụ triều đình sẽ phải trải qua một kỳ thi tuyển chọn, lấy người ưu tú giữ lại một bộ phận vào Hàn Lâm Viện, bắt đầu từ những việc lặt vặt như Thứ cát sĩ.
Đừng coi thường những công việc lặt vặt tại Hàn Lâm Viện này. Những người ở trong đó có thể học được những học vấn thâm sâu nhất thiên hạ, bởi vì Tàng Thư Các của Hàn Lâm Viện có tàng thư đầy đủ nhất Đại Vĩnh triều, sách vở bên trong nhiều tới hàng vạn cuốn.
Hơn nữa người của Hàn Lâm Viện sau này có thể dần dần thăng tiến từ hệ thống Hàn lâm, nhậm chức tại Hàn Lâm Viện, Lễ Bộ, Hồng Lư Tự, Chiêm Sự Phủ, có thể trở thành người hầu cận của Đông cung, hoặc trở thành danh thần trong triều.
Làm người của Hàn lâm sẽ được người ta kính trọng. Ở Đại Vĩnh triều có câu nói, học vấn trong thiên hạ đều xuất phát từ Hàn lâm. Ý nói rằng bất cứ tư tưởng và chủ trương lớn nào, hay những bài văn bài thơ hay, phần lớn đều xuất phát từ tay những vị Hàn lâm này. Ai có thể vào được Hàn lâm còn dễ được người ta kính trọng hơn cả vào Văn Miếu, bởi vì việc tuyển chọn quan Hàn lâm của triều đình có khi tiêu chuẩn còn cao hơn cả tiêu chuẩn tuyển chọn học sĩ của Văn Miếu.
Nghe người khác xưng hô, Hàn Ngọc ngồi xuống, cậu cũng không phải là kẻ không biết tốt xấu. Đã biết đối phương là Hàn lâm, tức là người đã đỗ Tiến sĩ, cậu không dám lên tiếng nữa, kẻo lộ vẻ vô tri.
Nhìn Hàn Hàn lâm xuống lầu, Đường Giải an ủi: "Chúng ta phải hiểu rằng, đất kinh thành này, núi cao còn có núi cao hơn, sau này gặp người nói chuyện đều phải cẩn thận một chút."
Hàn Ngọc xấu hổ nói: "Thật là mất mặt quá đi!"
Kỷ Ninh lắc đầu nói: "Có gì mà mất mặt? Ai quy định đến kinh thành là bắt buộc phải đi bái yết Văn Miếu? Chúng ta chỉ tới thi khoa cử, chứ có phải tới du sơn ngoạn thủy đâu. Văn Miếu cũng chỉ là nơi thờ phụng Thánh nhân và tiên sư, ai rảnh rỗi mà cứ ở lì trong từ đường chứ?"
"Ha ha, vẫn là Vĩnh Ninh nói chuyện thẳng thắn." Hàn Ngọc nghe xong cảm thấy tâm trạng thoải mái hẳn, "Nào, ta kính Vĩnh Ninh một ly, chúc huynh hôm nay ở buổi hội thơ cờ khai thắng lợi!"