Hai ngày sau, vào thời điểm gần tan tầm buổi chiều, tại phòng bệnh của Tiểu Mạnh, Tiểu Lê và Tiểu Béo trong bệnh viện nhân dân.
Tiểu Béo đã tỉnh lại, điều này khiến Mã Trung và Đỗ Tử Đằng trong lòng mới thoáng nhẹ nhõm. Thế nhưng vì vết thương quá nặng, Tiểu Mạnh luôn trong tình trạng nguy kịch bất cứ lúc nào.
"Tử Đằng, gần đây cậu phải cực kỳ cẩn thận, lúc cần thiết thì cứ mang theo "đồ chơi" bên mình. Kẻ sát thủ có khả năng sẽ ra tay với cậu tiếp theo, chúng ta phải nghĩ cách tìm ra tên sát thủ này càng sớm càng tốt, trước khi hắn ra tay lần nữa, chúng ta phải xử lý hắn trước." Mã Trung nói rất nghiêm túc.
Đỗ Tử Đằng tiếp lời: "Anh Mã, anh cũng vậy. Tôi đoán tên sát thủ này ra tay với ba người Tiểu Mạnh, rất có thể có liên quan đến vũ trường Dạ Thượng Hải."
"Ý cậu là, chuyện này có khả năng do Giang Nhất Khôn sắp đặt người làm?" Mã Trung lông mày rậm mắt to nhìn Đỗ Tử Đằng hỏi.
Đỗ Tử Đằng thân hình gầy gò gật đầu nói: "Có khả năng này. Lần trước anh dẫn Tiểu Mạnh bọn họ đi giải cứu vợ con Đường Bưu, hơn nữa anh còn đánh bị thương Giang Nhất Khôn. Tên này là một kẻ từng ngồi tù, hắn có thể nuốt trôi cục tức này sao? Chúng ta đều cẩn thận một chút, đại ca không ở Kim Ngưu Trấn, đừng để người ta làm cho mấy anh em chúng ta gục ngã hết. Nhất là anh, hiện giờ công trình của bệnh viện Trung y Thần Long Sơn bận rộn như vậy, anh mà xảy ra chuyện gì thì ai giúp đại ca trông coi công trường đây? Chúng ta bảo vệ tốt bản thân chính là không gây thêm phiền phức cho đại ca. Chỉ cần bắt được tên sát thủ đó và Hoàng Mao, chúng ta tuyệt đối không được nương tay. Không giết được hắn thì cũng phải làm cho hai tên đó tàn phế."
"Anh... Mã, cảm ơn anh... đã đến thăm chúng em." Tiểu Béo vô cùng yếu ớt nói.
"Cảm ơn cái gì? Chúng ta đều là anh em, chuyện nên đến sớm muộn gì cũng tới. Cậu và Tiểu Lê cứ dưỡng thương cho tốt, vết thương do đạn bắn không có một tháng thì không xuất viện được đâu. Ba người các cậu nằm xuống rồi, nếu còn xảy ra chuyện gì nữa thì chỉ có tôi và Tử Đằng đích thân ra tay thôi. Tôi không biết có phải tên khốn Giang Nhất Khôn này muốn chỉnh chết chúng ta hay không, nhưng chúng ta không thể không phòng. Đặc biệt là ba người các cậu đều có vết thương do đạn, tốt nhất nên sắp xếp một nhân viên an ninh canh giữ ở cửa phòng bệnh, một khi có người lạ vào phòng bệnh cũng coi như có sự nhắc nhở và đề phòng. Xem ra lần này đối phương đến rất hung hãn, có khả năng muốn tiễn mấy anh em chúng ta đi hết."
Lời vừa dứt, Đỗ Tử Đằng từ trong túi mình lấy ra hai bức chân dung giao cho Mã Trung: "Anh Mã, đây là sau khi tôi cho một họa sĩ xem băng ghi hình giám sát trong vũ trường Dạ Thượng Hải, nhờ anh ta vẽ giúp chân dung của tên sát thủ và Hoàng Mao. Anh để trong xe để phòng hờ. Tôi cũng đã cho bạn gái của Tiểu Mạnh xem qua, cô ấy cũng cho rằng vẽ rất giống. Kim Ngưu Trấn không lớn lắm, chỉ cần có chân dung, tôi nghĩ sớm muộn gì chúng ta cũng tìm ra hai tên đó."
Lúc này Đinh Hương cũng bước vào phòng bệnh, mọi người đều đồng thanh gọi chị dâu. Đinh Hương thấy Tiểu Mạnh vẫn chưa tỉnh, liền nói với Mã Trung và Đỗ Tử Đằng: "Phải nhanh chóng tìm ra tên sát thủ, người ta vẫn nói phòng ngự tốt nhất chính là tấn công. Chúng ta không những phải tìm ra sát thủ, mà còn phải làm rõ kẻ nào đứng sau giật dây. Đại ca các cậu không ở Kim Ngưu Trấn, các cậu bây giờ đều phải nâng cao cảnh giác. Đề phòng sát thủ lại ra tay với hai người các cậu, gần đây tôi sẽ dồn hết tinh lực vào phòng bệnh này, các cậu nên làm gì thì cứ đi bận việc đi."
"Chị dâu, chị đi làm hay tan tầm, em sẽ lái xe đưa đón, trước khi em chưa đến bệnh viện nhân dân, chị đừng ra ngoài sân chờ, như vậy rất nguy hiểm. Đại ca không có ở đây, em phải đảm bảo an toàn cho chị." Mã Trung có chút lo lắng nhìn Đinh Hương nói, Đinh Hương lập tức đáp: "Biết rồi. Các cậu mau đi bận việc đi."
"Được, tôi và Tử Đằng đi trước đây." Nói xong Mã Trung và Đỗ Tử Đằng cùng nhau bước ra khỏi tòa nhà ngoại khoa của bệnh viện nhân dân. Đỗ Tử Đằng lái xe về vũ trường Dạ Thượng Hải, còn Mã Trung thì chuẩn bị về nhà lấy một phần tài liệu nên lái một chiếc xe việt dã của công ty về nhà. Khi Mã Trung gần về đến nhà, nhìn qua gương chiếu hậu phát hiện có một chiếc xe màu trắng dường như vẫn luôn bám theo phía sau mình. Trong lòng Mã Trung thót lên một cái, rồi tăng tốc đi về nhà.
Đợi Mã Trung về nhà lấy xong tài liệu, vừa từ trong nhà đi ra thì phát hiện ở khoảng cách năm mươi mét trước cửa nhà mình đỗ một chiếc xe. Hơn nữa người trong xe đeo kính râm không nhìn rõ mặt, nhưng Mã Trung vẫn nhìn thấy trên cổ người này có chiếc khăn quàng cổ bằng lụa màu đen điểm chấm trắng. Trong lòng Mã Trung bỗng kinh hãi: "Là sát thủ?"
Vì xung quanh có người qua đường nên tên sát thủ trong xe đối diện không ra tay với Mã Trung. Lúc này Mã Trung vội vàng lên xe, gọi điện thoại cho Đỗ Tử Đằng: "Tử Đằng, tôi vừa về đến nhà thì phát hiện bị người ta theo dõi, tôi thấy tên tài xế đeo kính râm này hình như là sát thủ, vì trên cổ hắn có chiếc khăn quàng cổ màu đen điểm chấm trắng."
"Anh Mã, anh đừng rời đi trước, giữ chân hắn lại, tôi sẽ đến gần cổng nhà anh ngay đây. Đến lúc đó tôi không lộ diện, tôi muốn theo dõi hắn, cuối cùng tìm ra nơi ẩn náu của hắn để báo thù cho ba người Tiểu Mạnh." Nói xong Đỗ Tử Đằng liền cúp máy. Mã Trung không khởi động xe mà hạ ghế xuống rồi nằm trên đó giả vờ ngủ.
Khoảng mười phút sau, trước cửa nhà Mã Trung cũng không còn mấy người. Mã Trung nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, tiếng bước chân này đang đi về phía xe của anh. Kính xe việt dã của Mã Trung có dán phim cách nhiệt, bên ngoài không nhìn rõ bên trong, nhưng bên trong lại có thể nhìn thấy bên ngoài. Mã Trung khom lưng nhìn, tên sát thủ đang chạy về phía xe của anh, anh cũng đã chuẩn bị sẵn sàng. Sát thủ Lâm Tiểu Quân không biết Mã Trung đang làm gì trong xe, nhưng hắn đã không còn nhiều thời gian để do dự, hắn muốn nhanh chóng bắn chết Mã Trung bằng một phát súng, rồi nhân lúc màn đêm buông xuống nhanh chóng trốn khỏi hiện trường giết người.
Ngay khi Lâm Tiểu Quân rút khẩu năm phát từ trong lòng ra, chuẩn bị bắn liên tiếp vào trong xe Mã Trung, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, cửa xe việt dã của Mã Trung "bình" một tiếng mở mạnh ra, cánh cửa xe đập thẳng vào tay cầm súng của Lâm Tiểu Quân. "Đoàng——" Lâm Tiểu Quân nhanh chóng bắn một phát nhưng không trúng Mã Trung, viên đạn găm vào cửa xe phát ra tiếng "bạch". Chưa đợi Lâm Tiểu Quân bóp cò lần nữa, Mã Trung từng là lính đặc chủng hai năm, tay cầm thanh xà beng "bốp" một cái đập mạnh vào cổ tay Lâm Tiểu Quân, khẩu năm phát lập tức rơi xuống đất. Thấy khẩu năm phát rơi xuống, Lâm Tiểu Quân không dám ham chiến, hoảng loạn chạy về phía xe của mình. Mã Trung cầm thanh xà beng đuổi theo sát nút, Lâm Tiểu Quân chạy bán sống bán chết phía trước. Rất nhanh Lâm Tiểu Quân đã chui vào chiếc xe vẫn chưa tắt máy của mình, đạp ga bỏ chạy.
Mã Trung không đuổi theo nữa mà quay lại chỗ xe việt dã của mình, nhặt khẩu năm phát dưới đất lên, bỏ vào một túi nhựa trắng kín, vì trên khẩu năm phát này có dấu vân tay của sát thủ. Thế là Mã Trung bình tâm lại một chút rồi đến bệnh viện nhân dân đón Đinh Hương tan làm, đảm bảo an toàn cho Đinh Hương mới là quan trọng nhất. Sát thủ Lâm Tiểu Quân bắn giết Mã Trung thất bại, hắn vội vàng chạy về một nơi bí mật. Điều hắn không ngờ tới là có một chiếc xe đang lặng lẽ bám theo phía sau hắn. Đỗ Tử Đằng đang theo sau hắn liệu có đợi được cơ hội ra tay không? Mời xem chương sau.