Tiết Vĩnh nghe thấy Tiêu Vân Tú nói hắn như thằng ngốc, trong lòng có chút không vui, mặt đen thùi lùi nói: "Đàn bà xấu xí, vừa rồi cô mắng ai là thằng ngốc, cái gì mà hợp đồng bồi thường hủy ước?"
Đàn bà xấu xí, ha ha…
Bản thân mình chỉ làn da có hơi vàng một chút, tay có một ít vết chai, cũng chẳng đến nỗi xấu xí gì. Không phải là tuyệt sắc giai nhân nghiêng nước nghiêng thành, ít ra cũng là một cô gái thanh tú xinh xắn! Chờ mình trắng trở lại, trời ơi! Trời ơi! Trời ơi! Tiêu Vân Tú cảm thấy trong lòng có cả vạn con "cỏ tha mã" đang chạy qua.
"Không khéo rồi, cô nương tôi trông thế này, anh không vừa mắt thì đừng nhìn, cũng chẳng ai bắt anh phải nhìn cả."
Khóe miệng Tiết Vĩnh giật giật, đúng là lấy xấu làm vinh, quả thật là một con nhỏ quê mùa không lên được mặt bàn. Cái hợp đồng phá hoại kia cũng chẳng phải ký với mình, mình cũng chẳng cần phải chịu trách nhiệm vì nó.
"Nếu không còn chuyện gì nữa, thời gian của bản công tử rất quý báu, không có thời gian rảnh để tám chuyện với các người ở đây."
Tiết Vĩnh nói xong định đi vào, lại bị Tiêu Vân Tú túm chặt lấy: "Muốn đi, đâu có dễ dàng vậy."
Tiết Vĩnh bị Tiêu Vân Tú kéo lại, sắc mặt khó coi vô cùng, hắn lại bị một con đàn bà xấu xí nắm chặt không buông.
"Nam nữ thụ thụ bất thân, cô nương có say mê bản công tử đến đâu cũng không đến nỗi sốt ruột thế này đâu! Huống hồ, với cái dáng vẻ này của cô, bản công tử chẳng có hứng thú gì mấy. Nếu đổi lại là cô nương áo vàng kia, bản công tử có thể cân nhắc một chút." Ánh mắt Tiết Vĩnh bất giác đưa sang Lãnh Tâm đang đứng xem kịch bên cạnh, quét lên quét xuống trên người cô ta vài lần, càng nhìn càng muốn chiếm đoạt cô ta làm của riêng.
Tiêu Vân Tú suýt thì cười lăn ra đất, thằng nhãi này trong đầu chứa cứt à? Ngày nào cũng nghĩ mấy thứ vô bổ không lành mạnh.
Hắn ta với cái bộ dạng "cũng chả hơn chó" ấy mà còn dám chê cô nương tôi chưa đủ đẹp, ha ha… cũng có thấy hắn đẹp trai đâu, kém Dạ Tinh Thần quá xa.
Lãnh Tâm liếc mắt nhìn Tiết Vĩnh, hừ lạnh một tiếng: "Anh á... xì! Anh nghĩ cô nương tôi mù mắt chắc?"
"Đừng có không biết điều, bản công tử để mắt đến cô là phúc khí cô tu cả mấy kiếp đấy, đừng có cho mặt mũi lại không biết giữ thể diện."
"Ha ha ha... Tâm Nhi, hắn nói em không biết giữ thể diện, còn nói em không biết điều."
E là lát nữa Lãnh Tâm sẽ đánh cho cái thằng này không biết trời đất phương nào mất thôi! Còn dám chiếm lợi của Lãnh Tâm, tên Phi Ưng kia chắc cũng muốn đấm hắn lắm nhỉ!
Lãnh Tâm cười lạnh một tiếng, bước tới: "Vân Tú, buông hắn ra. Cô nương tôi lâu rồi chưa vận động gân cốt, có hơi lạ tay rồi."
Nhìn thấy nụ cười của Lãnh Tâm, Tiết Vĩnh cảm thấy trong lòng hơi run sợ: "Cô muốn làm gì? Nói cho cô biết, đây là trấn trên, đừng có hồ đồ. Các người đông người thì ghê gớm lắm à!"
Tiêu Vân Tú buông Tiết Vĩnh ra, vỗ vai hắn: "Công tử gia, ha ha... anh cũng xứng sao? Cũng chỉ là một thằng công tử bột ăn hại thôi. Bọn tôi đây không gọi là bắt nạt, mà là, này Tâm Nhi, gọi là gì nhỉ?"
Lãnh Tâm bước tới, một tay nắm chặt tay phải hắn, giơ chân đá mạnh vào bụng hắn một cước, rồi cho hắn một cú đánh ngã qua vai, vỗ tay rồi ngồi xổm xuống nói: "Bọn tôi gọi thế này là dạy anh cách làm người."
Tiết Vĩnh bị đánh ngã, kêu oai oái: "Bản công tử sẽ khiến các người hối hận."
Hắn bò dậy từ dưới đất, biến mất ngay lập tức khỏi Nhất Phẩm Cư. Hắn muốn về nhà kể lại mấy chuyện rối rắm của Tiết Danh Hạo cho gia chủ nghe. Hừ hừ! Tên Tiết Danh Hạo kia chắc chắn sẽ bị vứt ra ngoài, đến lúc đó mình có thể chính danh ngôn thuận làm chủ nhân của Nhất Phẩm Cư này rồi.
Tiêu Vân Tú cười lạnh: "Đi mau đi về nhanh, cô nương tôi chờ đây."
Lãnh Tâm tức hộc máu, trừng mắt nhìn Tiết Vĩnh: "Cút nhanh lên!"
"Chúng ta vào trong xem sao." Tiêu Vân Tú dẫn đầu đi vào từ cửa sau, không ngờ nhà họ Tiết cũng là một nơi vô tình như vậy.
Tiêu Vân Tú kéo Lãnh Tâm vào trong, chặn một tên tiểu nhị đang bận rộn ở hậu viện lại hỏi: "Tiết Danh Hạo đâu?"
Tên tiểu nhị liếc nhìn Tiêu Vân Tú, hai mắt sáng lên: "Tiêu cô nương, cô đến rồi đấy à! Mau vào khuyên quản lý của chúng tôi đi! Cả ngày nay chưa ăn gì cả, không ăn uống gì sợ rằng thân thể này sẽ chịu không nổi mất!"
Tiêu Vân Tú thấy thật trùng hợp, cô tùy tiện kéo một người làm mà lại vô cùng quen thuộc: "A Phúc, vừa rồi anh nói Tiết đại ca cả ngày chưa ăn gì, tại sao vậy?"
A Phúc thở dài một tiếng: "Than ôi! Khó nói quá! Hôm qua nhà họ Lâm đến hủy hôn sự của quản lý với tiểu thư nhà họ Lâm, khiến chủ gia cảm thấy mất mặt, bảo quản lý không cần phải ở lại Nhất Phẩm Cư nữa. Vừa nãy lại gọi Tiết Vĩnh thiếu gia đến xem xét tình hình, chắc hẳn chủ nhân của Nhất Phẩm Cư này cũng sắp đổi người rồi."
Hủy hôn rồi, Tiêu Vân Tú không kìm được mà mở to đôi mắt đẹp.
Không thể nào! Cô cho rằng Lâm Tâm Ngọc không phải là cô gái nông cạn chỉ nhìn vào đồng tiền. Hơn nữa, có thể thấy hai người họ đều có cảm tình với nhau, một cuộc hôn nhân tốt đẹp như vậy sao tự nhiên lại không còn nữa.
Chẳng lẽ có ai đó giở trò đằng sau? Tiêu Vân Tú nhớ lại tên tiểu thư thái hôm đó nhìn mình khó chịu từ trên xuống dưới, tên Thanh Thúy gì đó, nhất định là nó gây chuyện yêu ma sau lưng.
Mình chỉ là làm ăn buôn bán chút rau xanh củ cải trắng, cũng có đến nỗi khiến Tiết Danh Hạo xui xẻo vậy sao!
Có câu nói hay, vận khí xui, uống nước trắng cũng mắc răng.
"A Phúc, anh có biết tại sao tiểu thư nhà họ Lâm lại muốn hủy hôn với Tiết đại ca không? Hôm trước tôi còn thấy họ quan hệ thân mật như vậy, sao có thể hủy hôn được?"
A Phúc lắc đầu: "Chuyện này vẫn để Tiêu cô nương tự mình đi hỏi quản lý thì hơn!"
A Phúc nói xong lại đi làm việc của mình. Đối với họ, ai làm chủ quản Nhất Phẩm Cư này cũng không quan trọng, chỉ cần mỗi tháng phát lương đúng hạn là được.
Dạ Tinh Thần bước tới bên cạnh Phi Ưng, giọng rất nhỏ: "Lát nữa đi tra toàn bộ sản nghiệp của nhà họ Tiết."
"Công tử, cái này..."
Sắc mặt Dạ Tinh Thần lạnh xuống, hơi nổi giận: "Lời của bản công tử, ngươi không định nghe sao?"
"Phi Ưng không dám."
"Không dám, bản công tử thấy lá gan của ngươi cũng to lắm rồi đấy. Lát nữa hãy đi, tra rõ ràng rồi hãy về."
"Tuân lệnh, công tử."
Phi Ưng quay người dùng khinh công, phi tường tẩu bích, biến mất trước mặt Dạ Tinh Thần.
Lãnh Tâm quay đầu liếc ra phía sau, phát hiện Phi Ưng không thấy đâu. Chẳng lẽ có chuyện gấp gáp? Cũng không có thời gian nói với mình một tiếng sao?
Một nỗi thất vọng nho nhỏ trong lòng tự nhiên dâng lên.
Tiêu Vân Tú quay mặt nhìn Lãnh Tâm đang ngẩn người bên cạnh: "Tâm Nhi, em sao thế?"
"Không có gì. Không phải bảo vào trong xem Tiết quản lý sao! Chúng ta còn phải đám rau xanh củ cải trắng kia đi bán nữa! Nếu không, mang về nhà, có một ít ăn không hết sẽ bị hỏng mất."
Lãnh Tâm đã thành công chuyển hướng sự chú ý của Tiêu Vân Tú.
Dạ Tinh Thần đi theo sau hai người họ, đảm nhận vai trò hộ hoa sứ giả. Không còn cách nào khác, vừa rồi hắn đã phái Phi Ưng đi điều tra sự việc rồi.
Xem ra nhà họ Tiết không thể so sánh với sản nghiệp của nhà họ Kim, nếu không cũng sẽ không vì một cái Nhất Phẩm Cư nho nhỏ mà náo loạn thành ra thế này.
Tiêu Vân Tú nhờ người dẫn đường, khinh xa thục lộ nhanh chóng tìm được phòng của Tiết Danh Hạo. Tuy nhiên, cửa phòng hắn đóng chặt, cũng không biết người trong phòng ra sao.
"Tiêu cô nương, tới rồi. Đây chính là chỗ nghỉ ngơi của quản lý chúng tôi."
"Cảm ơn!"
Người tiểu nhị dẫn đường kia mỉm cười gật đầu với Tiêu Vân Tú rồi rời đi.
Tiêu Vân Tú giơ tay gõ cửa phòng Tiết Danh Hạo: "Tiết đại ca."
Nhưng Tiêu Vân Tú gõ một hồi, cũng không thấy ai ra mở cửa.
Lãnh Tâm thò đầu sang nói: "Không có ai, có phải đã ra ngoài rồi không?"