Dạ Tinh Thần chỉ khẽ mỉm cười, đưa tay kéo chăn mà Tiêu Vân Tú đang quấn chặt ra để lộ gương mặt nàng, lỡ như quấn trong chăn mà hô hấp không thông suốt thì biết làm sao. "Chúng ta là vợ chồng, nhìn một chút cũng chẳng có gì sai, đúng không? Huống hồ đêm qua vi phu đã phải tốn hết chín trâu hai hổ mới chỉnh đốn xong bộ đồ trên người nàng, còn là nhắm mắt mà mặc đấy."
Tiêu Vân Tú ngẩng đầu nhìn Dạ Tinh Thần, lòng càng thêm tủi thân. Một đại mỹ nhân đứng trước mặt hắn mà hắn lại chẳng hề rung động, hoặc là người đàn ông này có bệnh kín, như người ta vẫn thường nói là bất lực, hoặc là sức hấp dẫn của nàng hoàn toàn vô dụng, không thể khơi dậy nổi chút hứng thú nào của hắn.
Nàng bắt đầu cảm thấy tự ti, thân thể này hình như muốn gì không có nấy, ai!
Hèn gì Dạ Tinh Thần thà nhắm mắt mặc đồ cho mình chứ không chịu đụng vào người mình. Nàng mím môi hỏi: "Thiếp có đẹp không?"
Dạ Tinh Thần ngẩn ngơ, đổ mồ hôi hột nhìn Tiêu Vân Tú đang có chút tủi thân: "Trong lòng vi phu, nương tử là người không ai sánh bằng, sở hữu nhan sắc khuynh quốc khuynh thành."
"Vậy sao chàng lại nhắm mắt mặc đồ cho thiếp, chẳng lẽ chàng không có lấy một chút giác ngộ muốn đụng vào thiếp sao?" Tiêu Vân Tú nói ra xong lại càng thấy xấu hổ, hận không thể tìm một cái lỗ nẻ mà chui xuống. Mình đang nói cái gì thế này, rõ ràng là đang trách móc Dạ Tinh Thần không chịu đụng vào mình mà!
Đầu óc Dạ Tinh Thần đình trệ, nghe xong lời Tiêu Vân Tú nói hoàn toàn không tìm ra câu nào để phản bác. Sau khi hoàn hồn và hiểu thấu ý tứ của nàng là đang trách mình đêm qua không viên phòng cùng nàng, hắn liền mỉm cười đầy cưng chiều.
Hai tay khoanh trước ngực, khí chất tà mị tỏa ra từ ánh mắt Dạ Tinh Thần: "Nương tử đang trách vi phu đêm qua không thỏa mãn nàng sao? Hay là bây giờ bù lại nhé?"
Khóe miệng Tiêu Vân Tú giật giật, nàng đảo mắt khinh bỉ: "Nhàm chán, qua thời không đợi."
Dạ Tinh Thần cũng không định trêu chọc Tiêu Vân Tú nữa, ánh mắt trở nên vô cùng kiên định, khiến bản thân nghiêm túc hơn vài phần: "Nương tử, vi phu có lẽ phải rời đi vài tháng, ngày trở về chính là lúc chúng ta đại hôn thực sự, nàng phải đợi ta."
Tiêu Vân Tú nhíu mày, như có điều suy nghĩ: "Chàng về Đế Đô để ngả bài hay là đi nơi khác?"
Tiêu Vân Tú có chút sợ hãi, sợ rằng hôm nay chia ly, chẳng biết bao giờ mới gặp lại.
"Xử lý chút việc thôi, ngả bài ở Đế Đô thì chưa đến mức, mẫu phi và phụ hoàng không thể ngăn cản ta. Cùng lắm thì không làm vương gia của Thiên Nguyệt vương triều này nữa, thực ra làm một thôn phu nơi đồng quê cũng chẳng có gì là tệ, tự do phóng khoáng không chút ràng buộc còn vui vẻ hơn ở Đế Đô nhiều." Dạ Tinh Thần đã chuẩn bị sẵn tâm lý đối kháng đến cùng với mẫu phi của mình.
Không ai có thể chia cắt hắn và Tiêu Vân Tú, không một ai, kể cả phụ hoàng và mẫu phi mà hắn tôn kính nhất cũng không được.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, Tiêu Vân Tú đã suy nghĩ rất nhiều chuyện. Có lẽ hạnh phúc của họ cần phải tự mình tranh đấu, không ai có thể chia lìa họ.
Tiêu Vân Tú xuống giường, nhanh chóng mặc y phục chỉnh tề rồi đi đến bên cạnh Dạ Tinh Thần, ôm lấy hắn, tựa vào lòng hắn: "Thiếp đợi chàng, dù là một năm, hai năm, thậm chí mười năm, hai mươi năm, dù là cả đời thiếp cũng ở đây đợi chàng trở về cưới thiếp, thực sự cưới thiếp."
Dạ Tinh Thần cũng ôm chặt lấy Tiêu Vân Tú: "Lời đã nói ra là giữ lấy, chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão (nắm tay nàng, cùng nàng già đi), ta sẽ cố gắng trở về sớm nhất." Dạ Tinh Thần cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Tiêu Vân Tú.
Hai người ở trong phòng thủ thỉ những lời chia ly. Dạ Tinh Lương Nguyệt thấy Tiêu Vân Tú vẫn chưa xuống nên quay lại gõ cửa, phá tan bầu không khí khó khăn lắm mới tạo dựng được trong phòng.
"Tẩu tẩu, tỷ xong chưa?"
Tiêu Vân Tú mới nhẹ nhàng đẩy Dạ Tinh Thần ra, sải bước tới cửa mở ra, nhìn thấy Dạ Tinh Lương Nguyệt với đôi mắt gấu trúc thì thực sự giật mình: "Lương Nguyệt, muội đây là...?"
Dạ Tinh Lương Nguyệt tủi thân nhào thẳng vào lòng Tiêu Vân Tú: "Tẩu tẩu, trong lòng muội cảm thấy trống rỗng, giống như mình vừa đánh mất một thứ gì đó rất quan trọng. Muội bị làm sao thế này, đêm qua thức trắng suy nghĩ rất nhiều chuyện."
Tiêu Vân Tú vỗ nhẹ vào lưng Dạ Tinh Lương Nguyệt, dỗ dành: "Không sao đâu, muội còn có chúng ta mà! Đã xảy ra chuyện gì, muội nói với tẩu tẩu, tẩu tẩu giúp muội tìm cách."
Dạ Tinh Thần từ trong phòng đi ra, liền thấy Dạ Tinh Lương Nguyệt đang ôm nương tử nhà mình khóc nức nở, hoàn toàn không có dáng vẻ nào của một công chúa.
"Hai người vào phòng nói chuyện đi! Đứng ở cửa như thế này để hạ nhân nhìn thấy không hay đâu." Dạ Tinh Thần vốn không muốn làm phiền hai người nói chuyện, nhưng ở đây đúng là không phải chỗ để trò chuyện. Vào phòng nói, hắn sẽ cho người canh giữ, đảm bảo một con muỗi cũng không bay lọt vào.
Dạ Tinh Lương Nguyệt lúc này mới phát hiện mình đã làm trò cười, vội vàng lấy khăn tay lau nước mắt nơi khóe mắt, nghẹn ngào cười với Tiêu Vân Tú: "Tẩu tẩu, vậy chúng ta vào trong nói."
Tiêu Vân Tú gật đầu: "Ừm!"
Hai người vào phòng nói chuyện, Dạ Tinh Thần để Tần Phong canh ở cửa, còn hắn vì có chút việc cần bàn với Kim Vũ Hàn nên sải bước rời đi.
Hai người tìm một chiếc ghế dựa mềm ngồi xuống, Tiêu Vân Tú rót một chén nước đặt trước mặt Dạ Tinh Lương Nguyệt: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hôm qua vẫn còn tốt mà, sao lại thành ra thế này, hôm nay lại khóc lóc như vậy? Có phải cái người Kim đại ca mà muội nói đã bắt nạt muội không, tẩu tẩu đi đánh hắn một trận giúp muội xả giận."
"Không, không phải đâu tẩu tẩu, Kim đại ca không bắt nạt muội, tỷ đừng làm hại huynh ấy." Dạ Tinh Lương Nguyệt nói càng lúc càng nhỏ, nhắc đến Kim Vũ Hàn, nàng không nhịn được mà đỏ bừng cả khuôn mặt.
"Vậy muội nói rõ xem rốt cuộc là chuyện gì, tẩu nghe mà thấy mơ hồ quá!"
Dạ Tinh Lương Nguyệt bắt đầu thuật lại chi tiết cuộc đối thoại giữa mình và Kim Vũ Hàn đêm qua. Tiêu Vân Tú cũng đã hiểu rõ, chính là Kim Vũ Hàn có việc phải làm nên buộc phải rời đi, thời hạn là ba tháng. Nếu ba tháng không quay lại tức là không về được nữa, cũng có thể hiểu là đã chết hay gì đó, nên hắn bảo nàng hãy quên mình đi mà tìm người tốt khác.
Hung nhiều cát ít, không dám hứa hẹn với Dạ Tinh Lương Nguyệt, quả là một nam tử si tình.
Rõ ràng là thích đến chết đi được, nhưng trong chuyện này lại chọn cách tàn nhẫn nhất, chậc chậc...
Tiêu Vân Tú vỗ vai Dạ Tinh Lương Nguyệt: "Đừng nghĩ nhiều nữa, Kim đại ca của muội chắc chắn có chuyện chẳng đặng đừng phải đi làm, hắn cũng không nắm chắc việc có thể an toàn trở về bên cạnh muội, nên mới chỉ có thể cho muội một câu trả lời tuyệt tình nhất. Trở về thì vạn sự đại cát, nếu không về được có khả năng hắn đã gặp chuyện không may, không thể gặp lại muội nữa, để muội hoàn toàn từ bỏ hy vọng."
Tiêu Vân Tú lại giúp Dạ Tinh Lương Nguyệt sắp xếp lại suy nghĩ, khiến nàng lập tức hiểu ra nhiều điều. Hóa ra Kim Vũ Hàn là vì sợ nàng đau lòng nên mới đưa ra một câu trả lời tuyệt tình đến thế.
"Muội hiểu rồi, tẩu tẩu, muội sẽ đợi huynh ấy trở về cưới muội, giống như tẩu và ca ca của muội vậy."
Tiêu Vân Tú mỉm cười, đưa tay xoa đầu Dạ Tinh Lương Nguyệt: "Muội hiểu được là tốt rồi, phải tin tưởng huynh ấy, nhất định huynh ấy sẽ bình an trở về."
Tiêu Vân Tú dường như đã tìm được một đáp án từ chỗ Dạ Tinh Lương Nguyệt. Dạ Tinh Thần có khả năng không phải về Đế Đô mà là đi cùng Kim Vũ Hàn đến một nơi đặc biệt nguy hiểm. Dù sao người như Kim Vũ Hàn có thể khiến Dạ Tinh Lương Nguyệt để mắt tới thì chắc chắn không phải vật trong ao, sau này tất sẽ có thành tựu lớn.
Đúng lúc thời hạn Dạ Tinh Thần cho mình cũng là hơn ba tháng, của Dạ Tinh Lương Nguyệt cũng là khoảng thời gian này. Là trùng hợp hay là thực sự như nàng suy đoán? Không được, mình không thể ngồi chờ chết, trước khi Dạ Tinh Thần rời đi, mình phải bào chế một ít độc dược cho hắn phòng thân, nếu không hắn không về được thì ai cưới mình đây.