"Dừng xe, ta đi cứu hắn, Tử Kiệt ca ca huynh cứ trốn xa một chút." Tiêu Vân Tú lấy từ trong túi vải nhỏ của mình ra một con dao găm khá sắc bén, đợi Cố Tử Kiệt dừng xe ngựa xong liền nhảy xuống. Tốc độ nhanh đến mức đám hắc y nhân kia còn chưa kịp phát giác ra sự hiện diện của nàng, nàng đã ném xuống một quả bom khói, lao vào kéo Dạ Tinh Lăng rồi bỏ chạy thục mạng. Đợi đến khi khói tan, Tiêu Vân Tú đã đánh xe ngựa chở người chạy thoát không dấu vết.
Đợi khói tan hết, những hắc y nhân khác hỏi kẻ cầm đầu: "Đại ca, chúng ta còn đuổi theo không?"
Lương Trần nhìn theo hướng Dạ Tinh Lăng bị đưa đi, tháo chiếc khăn che mặt màu đen xuống, giơ tay làm động tác ngăn cản: "Không cần đuổi nữa, rút lui thôi. Mục đích của chúng ta đã đạt được rồi, lẽ nào các ngươi còn muốn phá hỏng kế hoạch của chủ tử hay sao?"
"Thuộc hạ không dám." Tên hắc y thích khách kia cúi đầu ỉu xìu, nghe thấy lời của Lương Trần thì á khẩu không nói được gì nữa.
Lương Trần dẫn theo đám hắc y nhân nhanh chóng biến mất trên con đường nhỏ ở nông thôn này.
Trong xe ngựa, Tiêu Vân Tú nhìn vết máu nơi khóe miệng Dạ Tinh Lăng mà thấy nổi giận, máu chảy ra từ vết thương trên cánh tay hắn thế mà lại có màu đen. Nàng lên tiếng, giọng điệu mang theo chút tức giận: "Dạ Tinh Lăng, tại sao những người đó lại truy sát huynh? Còn thuộc hạ của huynh đâu hết rồi? Huynh có biết là mình đã trúng độc rồi không?"
Dạ Tinh Lăng lần này quả thực đã chịu chơi lớn, chính là muốn Tiêu Vân Tú chăm sóc mình, nhân cơ hội Dạ Tinh Thần không có ở đây để bồi dưỡng tình cảm với nàng.
Dạ Tinh Lăng có chút suy yếu nhìn Tiêu Vân Tú, gắng gượng nặn ra một nụ cười: "Ta biết hôm nay nàng về thôn, nghĩ thầm chắc sẽ không có ai đi cùng nàng lên núi hái thuốc, nên ta đã tự ý không cho thuộc hạ đi theo. Ai ngờ lại gặp hắc y nhân tập kích, thế là trúng chiêu."
Tiêu Vân Tú chỉ khẽ thở dài, nắm lấy tay phải của Dạ Tinh Lăng bắt mạch xem vết thương nặng nhẹ thế nào. Mạch tượng hỗn loạn, chắc là do trúng độc, nàng vội vã lục lọi trong túi vải nhỏ lấy ra một bình sứ trắng nhỏ, không khách khí nhét viên thuốc giải độc vào miệng Dạ Tinh Lăng, tiện tay cầm bình nước đưa cho hắn: "Nuốt xuống, uống ngụm nước đi. Ta đang bôi thuốc cho huynh đây, ở đây không có băng vải, huynh cứ đợi về tới thôn rồi ta về nhà xem còn dư cái nào không. Thân thể là do cha mẹ ban cho, huynh không biết quý trọng, lại cứ thích đi chơi trò đánh đấm, có thú vị lắm không?"
Tiêu Vân Tú không chút khách khí quở trách Dạ Tinh Lăng một hồi. Vốn dĩ nàng không định cứu hắn, nhưng ai ngờ nhìn thấy hắn bị thương, lại càng không thể nhìn cảnh đám đông bắt nạt một người, đổi lại là người khác thì nàng cũng sẽ không đành lòng mà ra tay cứu giúp.
Khóe miệng Dạ Tinh Lăng giật giật mấy cái, từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng bị ai huấn thị như vậy, Tiêu Vân Tú đúng là người đầu tiên dám nói chuyện với hắn như thế. Hắn nhìn nàng với vẻ hơi tủi thân: "Vân Tú dạy phải lắm, bản công tử xin ghi lòng tạc dạ."
Tiêu Vân Tú hơi ngạc nhiên nhìn Dạ Tinh Lăng, ánh mắt đạm bạc: "Vân Tú?"
Từ bao giờ mình lại bị những người này gọi thân thiết như vậy? Nàng dở khóc dở cười: "Được rồi! Lời bổn cô nương nói tuy khó nghe, nhưng đều là vì tốt cho huynh thôi. Huynh muốn ghi hận thì cứ việc, nhìn cái bộ dạng của huynh kìa, hoàn toàn coi lời bổn cô nương nói như gió thoảng qua tai, có chút nào là đang nghiêm túc lắng nghe đâu."
"Bản công tử ghi nhớ rồi, những gì nàng nói ta đều sẽ nghe theo."
Cố Tử Kiệt đánh xe ngựa trong lòng cảm thấy như vừa uống trọn một vại giấm chua đen ngòm, khó chịu vô cùng. Vân Tú chưa từng dạy dỗ hay quở trách chỉnh đốn mình bao giờ, trước kia là Dạ Tinh Thần, bây giờ Dạ Tinh Thần đi rồi, Dạ Tinh Lăng lại xuất hiện, bao giờ Vân Tú mới có thể nhìn thẳng vào sự tồn tại của mình đây.
Tiêu Vân Tú lười đôi co với Dạ Tinh Lăng, trực tiếp ngẩng đầu nhìn ra ngoài xe ngựa trầm tư. Nhìn Dạ Tinh Lăng, cái bộ dạng có vài phần giống với ánh mắt của Dạ Tinh Thần khiến nàng càng thêm nhớ nhung Dạ Tinh Thần đang ở tận Đế đô.
Không lâu sau, xe ngựa đột nhiên dừng lại, Tiêu Vân Tú bị xóc nảy đến suýt ngủ gật. Nàng vỗ nhẹ lên má vài cái cho tỉnh táo rồi mới vén rèm xe nhảy xuống: "Đi thôi!"
Dạ Tinh Lăng chui ra khỏi xe ngựa, Tiêu Vân Tú phân vân không biết hắn có tự xuống được không. Vết thương kia nhìn có vẻ khá sâu, nàng chỉ mới bôi chút thuốc cầm máu lên thôi, lỡ như nhảy mạnh mà vết thương lại rỉ máu thì chẳng phải nàng phí công vô ích sao?
Nàng đành ngẩng đầu nhìn Dạ Tinh Lăng trên xe ngựa: "Ta đỡ tay huynh, huynh nhảy xuống nhẹ thôi, lỡ vết thương nứt ra thì đừng trách bổn cô nương không nhắc trước."
Dạ Tinh Lăng hơi ngẩn người, ngay sau đó khóe miệng khẽ mỉm cười: "Làm phiền cô nương rồi."
Tiêu Vân Tú đỡ Dạ Tinh Lăng xuống xe, cảm ơn Cố Tử Kiệt rồi đưa Dạ Tinh Lăng về nhà.
Về đến nhà, Tiêu Vân Tú đẩy cửa chính ra, nơi này lâu ngày không có người ở nên bụi bặm bám đầy khắp nơi. Nàng vén tay áo dọn dẹp một phen, đợi dọn dẹp sạch sẽ mới nhớ đến Dạ Tinh Lăng đang bị mình để sang một bên vẫn chưa băng bó. Nàng đi tìm hòm thuốc, chuẩn bị sẵn băng gạc, lại bôi thuốc lên chỗ bị thương, dùng kéo cắt bỏ phần vải áo dính máu rồi mới quấn băng gạc lại, thắt nút.
"Xong rồi, đừng để dính nước, ngày mai ta lại bôi thuốc cho huynh." Tiêu Vân Tú nhìn ra bên ngoài, hôm nay coi như bị trì hoãn hoàn toàn, trời cũng đã tối sầm lại rồi.
"Ta đi nấu cơm, huynh cứ nghỉ ngơi trước đi, lát nữa ta gọi." Tiêu Vân Tú nói xong liền ra khỏi phòng đi thẳng xuống bếp.
Tiêu Vân Tú bận rộn trong bếp một hồi, cũng may trước kia có dự trữ đồ khô, còn có một hũ dưa muối chưa kịp chuyển ra trấn, nếu không hôm nay nàng chỉ có nước ăn cơm trắng. Nàng dùng trứng làm một bát canh rau trứng, làm xong mấy món cơm canh đơn giản liền bưng hết lên bàn: "Ăn cơm thôi, Dạ đại công tử."
Tiêu Vân Tú bày bát đũa xong, Dạ Tinh Lăng bước tới trước bàn ngồi xuống, nhìn mấy món cơm canh đạm bạc, thật sự không thể nặn ra chút cảm giác thèm ăn nào: "Đây...?"
Tiêu Vân Tú chỉ tặng cho Dạ Tinh Lăng một cái lườm: "Không ăn thì thôi, cơm canh đạm bạc chốn thôn dã, ngay cả vị Cửu đệ kia của huynh còn ăn được, lẽ nào huynh là anh trai lại không ăn nổi?"
Dạ Tinh Lăng có chút ngượng ngùng: "Không phải, chỉ là cảm thấy cô nương có thể làm ra món ăn ngon miệng trong thời gian ngắn như vậy, có chút kinh ngạc thôi."
Dạ Tinh Lăng chắc chắn sẽ không thừa nhận mình không có chút khẩu vị nào, nếu không sẽ đắc tội với Tiêu Vân Tú, nhỡ đâu bị nàng đuổi thẳng cổ ra ngoài thì không hay.
"Nấu cơm không tốn bao nhiêu thời gian, lâu rồi không về ở, ở đây không có rau dư, ngay cả rau dại ta cũng không có thời gian đi hái, huynh cứ tạm ăn chút đi. Ngày mai ta hái thuốc, ngày kia sẽ trở lại trấn trên, hai ngày này đành ủy khuất huynh ở đây dưỡng thương. Có cần ta tìm người thông báo cho thuộc hạ của huynh không?" Tiêu Vân Tú đưa một bát cháo rau xanh cho Dạ Tinh Lăng, còn mình thì gắp chút dưa muối ăn.
Dạ Tinh Lăng lúng túng, thông báo cho Lương Trần rồi thì sao mình có thể ở riêng với Tiêu Vân Tú được.
Cố Tử Kiệt nghĩ đến cảnh nam nữ đơn chiếc ở lưng chừng núi này trong lòng không yên tâm, liền tùy tiện tìm một cái cớ đến nhà nàng. Vừa hay gặp lúc Tiêu Vân Tú đang ăn cơm, tay xách theo một ít cá vừa đánh bắt được, vào nhà nhìn thấy hai người đang ăn cơm: "Vân Tú, ta mang cá tới cho nàng đây, tươi lắm, vừa mới đánh bắt lên xong. Ta nghĩ chắc tối nay nàng không có gì ăn nên tự ý mang tới."