Tiêu Vân Tú thở dài một tiếng nói: "Ai! Tôi sợ bị người ta chỉ vào xương sống lưng mà mắng là kẻ bất hiếu, dù sao cũng chỉ là một bữa cơm trưa thôi, không có gì to tát cả."
"Chỉ có cậu là tốt bụng, cậu có biết họ đến đây để làm gì không?" Lãnh Tâm đảo mắt khinh bỉ.
"Làm gì ư? Ông bà nội nói là đến thăm tôi mà! Chẳng lẽ không phải sao." Thần sắc Tiêu Vân Tú trở nên lạnh nhạt, chẳng lẽ lại đến tìm cô để vòi tiền.
Mẹ kiếp! Đúng là một đám chó không bao giờ ăn no.
Chính cô đã bỏ tiền túi ra giúp hai ông bà sửa nhà, dù sao ngôi nhà đó xây lên cũng tốn không dưới ba mươi lượng bạc, đối với người trong cái thôn này thì đó là một số tiền không hề nhỏ.
Ai mà lại chịu bỏ tiền túi ra sửa nhà chứ, nếu không phải vì lòng trắc ẩn của mình quá thừa thãi thì cô cũng chẳng làm cái chuyện ngu ngốc này.
"Không lẽ họ muốn tìm mình lấy tiền tiêu xài? Mình đâu có mở ngân hàng, làm gì có nhiều tiền cho họ tiêu như vậy."
Khóe miệng Lãnh Tâm khẽ nhếch, đôi mắt to tròn lém lỉnh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt không chút biểu cảm của Tiêu Vân Tú: "Không... không phải, họ đến để làm mai cho cậu đấy."
Tiêu Vân Tú trợn tròn mắt, làm mai? Làm mai cho cô, có nhầm không vậy, cô chẳng phải đã làm ra một tờ hôn thú giả rồi sao! Sao còn nghĩ đến việc giới thiệu đối tượng cho cô, hèn gì lúc cô bước ra thấy mặt Dạ Tinh Thần đen như đít nồi, đổi lại là người khác chắc chắn mặt cũng đen như vậy, sắp đuổi kịp Hắc Vô Thường rồi.
"Lại muốn gả mình cho ai nữa đây? Chẳng lẽ còn tìm được người nào phù hợp hơn Dạ Tinh Thần sao." Tiêu Vân Tú bình tĩnh lại một chút, tiếp tục nghe Lãnh Tâm nói.
Tiêu Vân Tú nhướng mày, cô dám chắc chắn là có người xúi giục ông bà nội đến làm mai, còn là ai xúi giục thì không khó đoán, không phải hai bà cô cực phẩm thì cũng là hai ông chú cực phẩm của cô, nếu không thì cô cũng chẳng tìm ra ai thất đức đến mức đó.
Lãnh Tâm đi qua đi lại trong bếp hai vòng, gật đầu suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên nhớ ra cái tên đó rồi vỗ tay cô một cái: "Mục Tỉnh Hào, đúng rồi, chính là cái tên này."
Mục Tỉnh Hào, là ai vậy? Cô có quen không? Trong ký ức không có chút thông tin nào về người này. Tiêu Vân Tú suy nghĩ một chút rồi lắc đầu, trong ký ức của cô không có nhân vật này: "Không quen."
Lãnh Tâm chống cằm: "Cậu mà quen thì mới là lạ đấy! Vừa rồi lúc họ nói chuyện, tôi có lén đứng nghe, hình như cái tên Mục Tỉnh Hào đó ngoài sức trâu ra thì trong nhà chẳng có gì cả, lại còn lười biếng không chịu làm việc, suốt ngày đi trấn trên đánh bạc, chậc chậc... Ông bà nội cậu chắc là bị bà cô của cậu rót bùa mê rồi, nếu không sao lại đi làm mối mối này cho cậu, rõ ràng là muốn đào mỏ cậu đấy."
Đào mỏ, ha ha! Tiền của cô không phải là thứ mà người bình thường muốn đào là đào được đâu.
Loại lưu manh vô công rồi nghề mà cũng muốn cưới cô, nằm mơ giữa ban ngày đi!
"Kết quả thì sao? Họ thấy mình bước ra sao lại không dám nói nữa, sợ mình đuổi cổ họ đi à!" Tiêu Vân Tú mỉm cười, đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra, không phải đến vì người cô mà là vì tiền bạc nhỉ!
Ha ha... Đây chính là người thân đấy!
Cũng may mình không qua lại với họ thường xuyên, hầu như chẳng qua lại gì cả.
"Dạ đại công tử đã cùng Phi Ưng nhà tôi diễn một vở kịch cho mấy vị khách nhà cậu xem đó!"
Chậc chậc chậc... Ái chà! Nổi hết cả da gà.
Tiêu Vân Tú nhướng mày, túm lấy Lãnh Tâm, ghé sát vào cô ấy, khóe miệng nhếch lên: "Phi Ưng là ai vậy? Phi Ưng nhà cậu, ái chà! Nổi hết cả da gà."
Mặt Lãnh Tâm đỏ bừng lên, cố gắng giữ bình tĩnh, dùng tay quạt lấy quạt để cho mát: "Tôi vừa nói gì à? Ôi, trí nhớ không tốt lắm, quên mất rồi."
"Bổn cô nương là bác sĩ đây, để tôi giúp cậu kiểm tra một chút nhé! Đảm bảo kê đơn đúng bệnh giúp chứng hay quên của cậu thuyên giảm, có muốn thử không." Tiêu Vân Tú tinh nghịch cười đầy ma mị với Lãnh Tâm.
Lãnh Tâm chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng rợn người, lông tơ dựng đứng cả lên, không nhịn được mà xoa xoa cánh tay, nổi hết cả da gà, thử cái gì mà thử, thuốc đó là thứ muốn uống là uống được à! Lỡ uống chết người thì sao.
"Ha ha... Không cần đâu, chẳng phải cậu muốn nấu cơm sao! Tôi giúp cậu một tay." Lãnh Tâm lập tức chuyển chủ đề, cô sợ Tiêu Vân Tú hỏi tiếp thì mình không giữ được cái miệng, nói hết ra thì chẳng còn gì vui nữa.
"Còn biết xấu hổ cơ đấy, tôi biết cậu thích cái tên Phi Ưng đó, nói thật thì mắt nhìn của cậu không tệ đâu, anh chàng đó trông cũng đẹp trai phết đấy chứ!" Tiêu Vân Tú mỉm cười lặng lẽ quan sát biểu cảm của Lãnh Tâm.
Khóe miệng Lãnh Tâm cong lên một chút, hừ lạnh: "Đương nhiên rồi, cũng xem xem anh ấy là người của nhà ai chứ."
"Người của nhà ai vậy?" Tiêu Vân Tú ghé sát vào Lãnh Tâm, nhìn chằm chằm không rời.
Lãnh Tâm nói xong mới hối hận: "Nhà tôi chứ ai!"
Tiêu Vân Tú mỉm cười gật đầu: "Thì ra là vậy, xem đi! Tôi bảo là người nhà cậu mà cậu không chịu thừa nhận, đúng là miệng cứng như vịt chết."
Lãnh Tâm tức đến dậm chân, ôi trời! Đúng là mất mặt quá đi.
Vậy mà lại đào hố cho mình nhảy, cô nàng này đúng là đáng bị đánh đòn mà! Cô phồng má lườm người vẫn đang giả vờ nghiêm chỉnh kia.
"Được rồi, không trêu cậu nữa, tôi đi nấu cơm đây."
Tiêu Vân Tú đi nhóm lửa trước rồi để Lãnh Tâm ngồi canh, còn mình thì đi rửa rau, thái rau. Hôm nay chủ yếu là món chay, ngày nào cũng ăn sơn hào hải vị nên ngán rồi, hôm nay đổi khẩu vị, vừa hay cũng để cho mấy người họ biết nhà cô không phải như lời trong thôn đồn đại là bữa nào cũng sơn hào hải vị, ít nhất cũng có thể dập tắt ý định muốn cô móc tiền túi ra cho hai ông bà tiêu xài, nhân cơ hội này chỉnh đốn lại suy nghĩ của họ.
Sau nửa canh giờ, Tiêu Vân Tú đã nấu xong cơm nước. Lãnh Tâm nhìn lướt qua mấy đĩa thức ăn hầu như đều cùng một màu, há hốc mồm, nuốt nước miếng: "Vân Tú, trưa nay chúng ta chỉ ăn mấy món này thôi sao?"
"Ừ, rau xanh, không thêm bất kỳ chất kích thích tăng trưởng nào, rau hữu cơ xanh sạch tự nhiên, vừa bổ vừa ngon."
"Phụt..." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lãnh Tâm nhăn lại, bĩu môi nhìn mấy đĩa rau xanh kia. Rau hữu cơ xanh sạch tự nhiên, rau cải, rau cải đến cả canh cũng là rau cải, cô muốn ăn thịt, cô muốn ăn thịt, cô đâu phải sâu róm mà đi ăn mấy cái lá xanh này, cô là người, là động vật ăn thịt, động vật bậc cao đấy.
"Vân Tú, có thịt không? Tôi muốn ăn thịt." Lãnh Tâm lập tức đổi sang khuôn mặt vô tội, đáng thương làm nũng nhìn Tiêu Vân Tú.
"Không có thịt, hôm nay chúng ta đổi sang ăn chay, làm sinh vật ăn chay đi, Tâm nhi ngoan nào! Lại đây chị thưởng cho một cái hôn gió. Moa moa!" Tiêu Vân Tú dùng một tay gửi tặng Lãnh Tâm một cái hôn gió đầy yêu thương.
Lãnh Tâm hừ lạnh, khoanh tay quay mặt đi: "Hừ hừ! Cái gì chứ! Đến thịt cũng không làm cho tôi ăn, chúng ta tuyệt giao."
Khóe miệng Tiêu Vân Tú giật giật, không cho ăn thịt là đòi tuyệt giao với mình, ôi trời đất ơi!
"Tâm nhi, cậu nghe tôi nói này, trưa nay chỉ bữa này không ăn thịt thôi, tối làm món cậu thích ăn có được không? Nếu làm thịt, tôi sợ ông bà nội sẽ vòi tiền tôi, cậu biết đấy, tôi không thể để họ có cái suy nghĩ không thực tế đó được, đúng không." Tiêu Vân Tú ra sức dỗ dành cô bé đang dỗi bên cạnh.
Lãnh Tâm suy nghĩ lời Tiêu Vân Tú nói, hình như cũng có lý, vốn dĩ mấy người thân cực phẩm kia của Tiêu Vân Tú đều là thấy cô phát tài mới vì muốn làm thân mà qua lại, đều là lũ tiểu nhân hám lợi.
"Được rồi! Tha cho cậu đấy, tối phải làm món ngon bù đắp cho trái tim nhỏ bé yếu ớt này của tôi, nếu không thì hừ hừ... cậu biết rồi đấy." Lãnh Tâm giơ nắm đấm lên, miễn cưỡng bưng mấy đĩa rau xanh đạm bạc đó lên bàn.