Thẩm Hân Sanh cũng chạy vội đuổi theo Tiêu Vân Tú, vội vàng hét lên: "Vân Tú, nàng đi đâu thế?"
Tiêu Vân Tú mới dừng bước chân đang chạy về phía trước, sắc mặt có chút khó coi: "Ta muốn đi tiễn Tinh Thần."
Thẩm Hân Sanh rất bất đắc dĩ chạy tới, trợn mắt trắng: "Nàng đuổi thế nào được, hắn đã đi từ sáng sớm rồi, chính là sợ nàng tỉnh dậy không thấy hắn sẽ lo lắng, nên nhờ ta đưa cho nàng một phong thư tay của hắn, cùng với khối ngọc bội này là vật tùy thân của hắn, nói nếu nhớ hắn thì nhìn ngọc vài lần, bảo nàng chờ hắn trở về, còn nói đừng quá lo lắng cho hắn, hắn nhất định sẽ bình an trở về gặp nàng."
Thẩm Hân Sanh cầm ngọc bội cùng phong thư chưa xé giao vào tay Tiêu Vân Tú.
Trong lòng Tiêu Vân Tú hơi đau nhói, biết rõ Dạ Tinh Thần có chuyện của riêng mình phải làm, nhưng mình vẫn có lòng riêng muốn giữ hắn lại, không cho hắn rời đi, có chút khó chịu quỳ ngồi trên đất, ánh mắt trống rỗng, như một xác chết biết đi vậy.
Miệng còn lẩm bẩm: "Hắn đi rồi."
"Đi rồi."
Dọa Thẩm Hân Sanh lập tức chạy đến bên Tiêu Vân Tú, thấy Tiêu Vân Tú lúc này có chút sợ hãi, vẻ mặt bất lực khiến nàng càng lo lắng hơn, trong lòng cũng có chút đau xót, ôm Tiêu Vân Tú vào lòng để nàng tựa vào ngực mình, đưa tay xoa đầu Tiêu Vân Tú: "Đừng khó chịu, Dạ Tinh Thần không phải là người không giữ chữ tín, hắn nói được làm được, sẽ trở về."
Tiêu Vân Tú không ngờ có một ngày mình và Dạ Tinh Thần lại chia xa ngắn ngủi như vậy, mà lại là lúc mình không biết hắn rời đi, có phải vì sợ mình nhìn hắn ra đi sẽ càng khó chịu hơn, nên mới chọn cách lặng lẽ ra đi, không để mình nghĩ ngợi lung tung.
Sắc mặt Tiêu Vân Tú lúc này khá khó coi, khiến Thẩm Hân Sanh cũng âm thầm lo lắng thay nàng, không biết lần này Dạ Tinh Thần về kinh đô có khả năng mang theo mười dặm hồng trang đến cưới Vân Tú không, một đường đường vương gia không thể chỉ nói suông thôi đâu!
"Đừng buồn nữa, hắn sẽ trở về, nếu nàng thực sự lo lắng thì chi bằng theo Dạ Tinh Thần cùng lên kinh đô."
Tiêu Vân Tú mới hoàn hồn lại, có chút tự giễu cười khổ, nàng làm sao biết Dạ Tinh Thần đi đâu, dù sao cũng không phải hướng về kinh đô, nếu hắn thực sự hồi kinh thì đã dẫn nàng đi cùng rồi, nghe Lương Nguyệt nói Kim Vũ Hàn cũng sẽ theo Dạ Tinh Thần cùng đi một nơi rất nguy hiểm, ít nhất ba tháng mới có thể trở về.
Người đã đi rồi, nàng tìm đâu ra Dạ Tinh Thần cùng thuộc hạ của hắn, đất khách quê người biết tìm đâu ra người để tìm kiếm hắn.
Giữa biển người mênh mông, có một ngày nàng lại đánh mất Dạ Tinh Thần, không biết hắn đã đi đâu.
Tiêu Vân Tú cầm đồ vật Dạ Tinh Thần để lại đứng dậy quay về, Tâm Nhi nói đúng, nàng ở đây dù xa đến đâu Dạ Tinh Thần cũng sẽ trở về tìm nàng, trừ khi hắn mất trí nhớ quên mất nàng.
Nàng sẽ ở nơi này mãi chờ hắn trở về, ba tháng rất nhanh thôi, tin rằng cuối cùng cũng có ngày đoàn tụ.
Tiêu Vân Tú lấy bức thư trong phong bì vừa đi vừa xem.
"Nương tử, khi nàng xem được bức thư này, có lẽ phu quân đã khởi hành lên đường, phu quân làm xong việc sẽ nhanh chân trở về đoàn tụ với nàng, hãy chăm sóc tốt bản thân, đừng để đói bụng, ăn nhiều một chút, tăng chút thịt. Trong thời gian phu quân vắng mặt, nương tử hãy thật tốt, hoa dại cỏ dại bên đường đừng tùy tiện đụng vào, sẽ bị bệnh không sạch sẽ, những đóa đào dại đó cũng đừng hái, có độc. Có gì cần giúp đỡ thì tìm Phi Ưng, hắn biết cách liên lạc với ta, vạn nhất gặp chuyện nguy hiểm gì ta không ở bên nàng hãy học cách bảo vệ bản thân thật tốt, ngàn vạn lần ngàn vạn lần đừng để bản thân bị tổn thương, ta sẽ đau lòng, ngoan ngoãn chờ phu quân trở về trọng thể cưới nàng về nhà, không còn ai có thể chia rẽ chúng ta nữa. Chờ ta. Lưu bút, phu quân yêu quý của nàng, Dạ Tinh Thần."
Tiêu Vân Tú xem xong bức thư khóe miệng hơi giật mấy cái, trợn to đôi mắt hạnh, khó tin, Dạ Tinh Thần lại biết ghen, ha ha ha......
Mùi ghen rất nồng nặc! Đừng động vào hoa dại cỏ dại bên ngoài, chẹp chẹp chẹp......
Đào hoa mục rữa ai thèm chứ!
Hoa cỏ bên ngoài đều không đẹp bằng nhà mình, hương thơm ngào ngạt.
Nàng nắm chặt khối ngọc bội trong lòng bàn tay, đặt trước ngực mình, nàng phải chấn chỉnh tinh thần, còn có rất nhiều rất nhiều bạc đang chờ nàng kiếm, sao có thể chán nản được chứ!
Lời nam nhân đều ngọt ngào đường mật, nhưng lời ngọt ngào của Dạ Tinh Thần nàng thích nghe, mang theo nụ cười về nhà.
Thẩm Hân Sanh ngơ ngác một hồi, vừa rồi hồn bay phách lạc, bây giờ xem xong thư là sống lại rồi, ai chà! Tiểu nữ nhân yêu đương thật đáng yêu.
Chỉ mong Dạ Tinh Thần cả đời này đừng phụ Tiêu Vân Tú mới tốt.
Tiêu Vân Tú trở về phòng rửa mặt chỉnh trang lại, gấp chăn gọn gàng, mang khối ngọc bội Dạ Tinh Thần tặng theo bên người, đến cả trộm cũng không có bản lĩnh lấy trộm, phát hiện dưới gối một xấp ngân phiếu, Tiêu Vân Tú lại một lần nữa trợn to mắt, nhìn xấp ngân phiếu dày cộm trong tay, chớp chớp mắt, nuốt nước bọt, đếm thử, ba vạn lượng ngân phiếu.
Tiền ở đâu ra?
Nàng nằm mơ cũng không kiếm được nhiều như vậy.
Chẳng lẽ tối qua Dạ Tinh Thần dẫn nàng đi cướp nhà ai có tiền, nếu không thì một đống ngân phiếu này từ đâu mà có.
Tiêu Vân Tú nghĩ thấy không ổn, Dạ Tinh Thần dù sao cũng là một vương gia chứ!
Trong tay chắc chắn có không ít bạc, chỉ có chút ít trong tay nàng chắc chỉ là hạt mưa rơi, khóe miệng mang theo nụ cười tà, hơi nheo mắt lại, Dạ Tinh Thần sợ nàng bị chết đói nên cho nàng tiền tiêu vặt, ai chà!
Nàng bám vào một gã cao giàu đẹp quả thực không tệ, nhưng những ngân phiếu này tạm thời nàng không thể động, chờ khi nào thực sự cần gấp số tiền này mới cân nhắc lấy ra cứu trợ việc kinh doanh của mình.
Nàng phải tay trắng gây dựng sự nghiệp, chứng minh bản thân mình không cần ai trợ cấp cũng có thể kiếm được cả đống bạc, trở thành một nữ hào phú.
Tiêu Vân Tú tìm chỗ giấu số ngân phiếu, để phòng khi cần gấp.
Làm xong mọi việc, Tiêu Vân Tú mới chậm rãi xuống lầu, hôm nay còn phải lên trấn xem tiệm, muốn sớm khai trương, nếu không nàng thực sự không có gì để làm.
Nhà nàng nhiều người như vậy, nhiều miệng ăn như vậy đều phải ăn cơm, nàng không có bạc thì nuôi sao nổi nhiều người, Tiêu Vân Tú nghĩ khi đó mình đã xúc động, có chút bực bội, không có việc gì làm ra vẻ đại gia, làm gì làm thiện nhân, làm gì làm hào phú, bây giờ muốn khóc cũng không khóc được.
Muốn khóc mà không có nước mắt.
Tiêu Vân Tú nhanh chóng xuống lầu ăn sáng, Tiết Danh Hạo đứng ở cửa, Tiêu Vân Tú ngơ ngác, tối qua mới nói hôm nay phải rời đi, hai người đứng ở cửa không có dấu hiệu muốn đi khiến nàng ngẩn người.
"Tiết đại ca, Lâm tỷ tỷ, hai người đây là?"
Lâm Hinh Ngọc cùng Tiết Danh Hạo đồng thời nhìn về phía Tiêu Vân Tú, cùng lúc nói: "Chúng tôi đang đợi cô."
"Hả?"
Đợi nàng?
Tại sao?
"Vậy hai người vào trong ngồi nói, đứng ngoài cửa hơi lạnh, Tiết đại ca, thân thể anh còn chưa hồi phục hoàn toàn, đừng đứng mà nói."
Tiêu Vân Tú nói vậy, Lâm Hinh Ngọc mới cùng Tiết Danh Hạo từ cửa bước vào tìm chỗ ngồi, muốn cùng Tiêu Vân Tú nói chuyện tử tế.