Dạ Tinh Thần rời khỏi nhà Tiêu Vân Tú, đi tới khu rừng nhỏ bên cạnh căn nhà, chắp hai tay sau lưng, quay lưng lại nhìn ngắm cảnh vật trước mắt.
Mấy người đang ăn cơm thấy Dạ Tinh Thần đi ra cũng lén lút theo sau.
Tiêu Vân Tú thì ngồi một mình trong nhà, suy tính xem làm sao để phát tài lập nghiệp. Nàng không hề nghĩ rằng, lần này rất có khả năng nàng sẽ mất đi một người nào đó.
Thủ lĩnh áo đen dẫn theo vài thuộc hạ quỳ xuống phía sau Dạ Tinh Thần: "Thuộc hạ cứu giá chậm trễ, xin chủ tử trách phạt."
Gương mặt Dạ Tinh Thần không chút biểu cảm: "Tần Phong, ngươi đã theo bản vương bao nhiêu năm rồi?"
Dạ Tinh Thần là vị hoàng tử đầu tiên của Thiên Nguyệt vương triều được phong Vương, có phủ đệ riêng, xếp hàng thứ chín. Mẫu phi của hắn là Nguyệt Phi, người được Hoàng đế sủng ái và yêu thương nhất.
Ai được sủng ái thì con cái của người đó chắc chắn sẽ bị liên lụy. Dạ Tinh Thần luôn ngụy trang thành một vị vương gia nhàn rỗi không biết gì. Năm mười bốn tuổi, hắn tự xin dời ra ở riêng, phong Vương, không tham gia vào cuộc chiến tranh giành quyền lực, luôn nhường nhịn mọi bề, kết quả lại bị ép đến đường cùng. Trong mắt Dạ Tinh Thần, lòng hận thù ngày càng sâu đậm.
Tên hộ vệ tên Tần Phong kia có chút tự trách: "Bẩm Vương gia, tròn mười ba năm ạ."
"Ngươi có biết mình sai ở đâu không?"
Thực ra lúc đó Tần Phong đang ở cùng Dạ Tinh Thần, nhưng hắn bị một đám sát thủ áo đen cản chân nên không thể kịp thời cứu Dạ Tinh Thần. Khi hắn thoát thân thì Dạ Tinh Thần đã không còn tung tích. Hắn phải ép hỏi đám sát thủ kia mới biết được vị trí đại khái nơi Dạ Tinh Thần bị mất tích, nên mới qua đây thử vận may. Hắn không tin Dạ Tinh Thần đã gặp nạn, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Tần Phong quỳ một chân trên đất, cúi đầu: "Thuộc hạ bảo vệ bất lực, khiến Vương gia rơi vào hiểm cảnh, thuộc hạ vô năng, xin chủ tử trách phạt."
Dạ Tinh Thần lạnh lùng nói: "Tự mình trở về lãnh phạt, bảo vệ bất lực thì đương nhiên phải chịu phạt."
Tần Phong không có ý định rời đi, Dạ Tinh Thần hơi mất kiên nhẫn. Hắn sợ Tiêu Vân Tú sẽ lén lút đi theo, nếu nàng biết thân phận của hắn, liệu có còn đối xử với hắn như trước, liệu có nảy sinh ngăn cách hay không.
"Tần Phong, sao ngươi còn chưa đi?"
"Vương gia, thuộc hạ có một việc không rõ, mong Vương gia giải đáp."
"Nói đi."
"Vương gia sao lại xuất hiện ở nơi này? Có thể cùng thuộc hạ về Đế đô được không? Nghe nói Nguyệt Phi nương nương rất nhớ người."
"Chuyện của bản vương các ngươi không được nhúng tay vào. Còn việc có về hay không thì để sau hãy nói. Bây giờ, bản vương muốn ngươi đi điều tra xem lần này là ai chủ mưu."
"Rõ."
"Vương gia, có cần để lại người âm thầm bảo vệ không?"
"Để Phi Ưng qua đây, các ngươi chờ tín hiệu của bản vương."
Tần Phong dẫn thuộc hạ rời khỏi ngôi làng hẻo lánh này. Tìm được Vương gia rồi, thấy Vương gia đều bình an vô sự, họ cũng yên tâm hơn nhiều.
Dạ Tinh Thần nhìn nơi này, núi xanh nước biếc, quả thực thích hợp để sống ẩn dật. Thế nhưng hắn không thể làm vậy. Cuộc chiến tranh giành vương quyền không phải nói buông là buông được. Hắn phải dưỡng sức, từng bước từng bước kiểm soát thời cuộc, tất cả cũng chỉ vì vị trí cao nhất ở Đế đô kia.
Tiêu Vân Tú bước ra khỏi nhà, phát hiện nhóm người lạ mặt đã rời đi, liền kéo Tiêu Vân Hiên hỏi: "Vân Hiên, có thấy Dạ Tinh Thần đâu không? Cả những người ở bàn đó nữa, họ đi đâu rồi?"
"Hình như anh Tinh Thần không vui lắm. Mặt lạnh tanh đi ra ngoài rồi, còn đi đâu thì em không biết. Những người ở bàn đó em cũng không rõ họ rời đi từ lúc nào, cảm giác thân phận họ không đơn giản."
"Đúng rồi, chị vừa làm gì với anh Tinh Thần trong phòng thế?"
Tiêu Vân Hiên cười cợt nhả nhìn chằm chằm Tiêu Vân Tú. Vừa nãy cậu đã nhìn thấy hết rồi, chắc chắn anh Tinh Thần có ý với chị mình, nếu không thì ôm chị tình tứ như vậy làm gì!
Tiêu Vân Tú ấp úng tìm đại một cái cớ rồi đi ra ngoài.
Tiêu Vân Tú cố tình đeo một chuỗi chuông nhỏ bên hông, tiếng chuông gió leng keng vang lên. Nàng đoán Dạ Tinh Thần chắc đã đi ra sau núi chơi rồi. Nếu hắn quen biết đám người kia thì chắc chắn sẽ tìm chỗ kín đáo để nói chuyện, nàng đi nghe lén một hai câu chắc cũng không sao chứ nhỉ!
Dạ Tinh Thần nghe thấy tiếng chuông gió, gương mặt lạnh lùng cuối cùng cũng hiện lên một nụ cười nhạt.
Tiêu Vân Tú thở hồng hộc chạy tới sau lưng Dạ Tinh Thần, dừng lại thở dốc: "Này Dạ Tinh Thần, anh bị sao thế? Chẳng lẽ anh rảnh rỗi quá nên đứng đây đa sầu đa cảm?"
Dạ Tinh Thần quay người lại: "Bản công tử thích thế đấy."
"Vậy thì tùy anh."
Tiêu Vân Tú định quay người về ăn cơm, nàng đói muốn chết rồi. Thấy Dạ Tinh Thần không vui nên định đến an ủi hắn một chút, kết quả hắn không cần, không cần thì thôi, về nhà ăn cơm.
Dạ Tinh Thần nhanh tay lẹ mắt, vươn tay kéo mạnh Tiêu Vân Tú vào lòng. Tiêu Vân Tú thuận thế xoay vài vòng rồi rơi vào vòng tay ấm áp của Dạ Tinh Thần, bốn mắt nhìn nhau, tình ý dạt dào.
Tiêu Vân Tú giờ mới phát hiện Dạ Tinh Thần quả thực có vốn liếng để kiêu ngạo. Dáng vẻ hắn tuấn tú, còn đẹp hơn cả những nam thần tượng thời hiện đại. Vẻ đẹp này của hắn rất yêu nghiệt, đôi lúc lại tà mị.
Dạ Tinh Thần biết mình không biết khi nào sẽ rời khỏi đây nên có chút thất vọng, không ngờ Tiêu Vân Tú lại ra tìm hắn, nỗi thất vọng trong lòng cũng theo đó mà tan biến.
Tiêu Vân Tú hơi ngại ngùng, đẩy Dạ Tinh Thần ra: "Anh bị sao vậy? Đầu óc có vấn đề à?"
Tiêu Vân Tú đưa tay lên trán Dạ Tinh Thần áp thử, không hề sốt mà! Sao lại thế này.
Dạ Tinh Thần chậm rãi ghé sát mặt vào Tiêu Vân Tú, hai tay đỡ lấy eo nàng đề phòng nàng ngã, hơi thở của cả hai đều trở nên dồn dập.
Tiêu Vân Tú ngẩn người: "Này..."
Dạ Tinh Thần không đợi nàng kịp phản ứng, đã hôn lên đôi môi đỏ mọng đang lải nhải không ngừng mà hắn hằng mong nhớ. Nụ hôn vô cùng dịu dàng, có chút ngây ngô. Hắn hôn đến mức không thể kiềm chế, lại gần Tiêu Vân Tú, mùi hương thanh khiết trên người nàng khiến hắn mê mẩn.
Tiêu Vân Tú thì sững sờ, mở to đôi mắt không thể tin nổi nhìn gương mặt tuấn tú đang phóng đại gấp mấy lần trước mắt mình. Đầu óc trong phút chốc trống rỗng, quên cả cách thở.
Dạ Tinh Thần rời khỏi đôi môi đỏ của Tiêu Vân Tú, mỉm cười trêu chọc nàng, tiện tay búng nhẹ lên trán nàng: "Nếu không thở nữa là nàng sắp phải xuống gặp Diêm Vương uống trà đàm đạo rồi đấy."
Tiêu Vân Tú ôm chỗ vừa bị búng, chỉ tay vào tên Dạ Tinh Thần đang đắc ý kia: "Anh... anh..."
"A Tú, nàng thấy kỹ thuật hôn của bản công tử thế nào? Có chìm đắm trong đó không thể thoát ra, rồi chợt nhận ra mình đã yêu ta sâu đậm hay chưa?"
Đồ tự luyến, kỹ thuật hôn tệ thế mà cũng dám đem ra khoe, chắc chắn đây là nụ hôn đầu rồi! Thế là nụ hôn đầu của mình coi như mất sạch.
Yêu hắn ư, không thể nào. Thế nhưng...
Tiêu Vân Tú phát hiện một góc nào đó trong lòng mình đã bị Dạ Tinh Thần chiếm trọn từ lúc nào không hay. Nếu không, vừa nãy hắn hôn nàng, chắc chắn nàng đã tát hắn một cái thật mạnh để xả giận rồi.
Thật không may, ở cách đó không xa, có một người đang nhìn cảnh hai người ôm nhau, nắm đấm giáng mạnh vào thân cây.
Cố Tử Kiệt không hiểu tại sao hắn đối xử với Tiêu Vân Tú tốt như vậy, họ là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau. Vậy mà lại không bằng một người ngoài mới quen chưa đầy mấy tháng.
Đều tại hắn, đều tại hắn cướp mất A Tú. Mình nhất định phải giành lại A Tú từ tay Dạ Tinh Thần, cứ chờ đấy!
Dạ Tinh Thần cũng phát hiện ra Cố Tử Kiệt, hắn cũng biết tình địch của mình chính là kẻ đang đứng nhìn từ xa kia.