Tiêu Vân Tú cười lạnh một tiếng: "Cha, muốn dọn vào đây ở thì để kế mẫu tự mình đến nói với con, cha vẫn là về đi thôi!"
Tiêu Vân Tú không thèm để ý đến Tiêu Đại Toàn nữa, đúng là loại người gì đâu, cứ luôn tơ tưởng đến đồ của người khác, thật sự không biết xấu hổ. Những gì cô có đều là do bản thân nỗ lực kiếm tiền mà ra, bây giờ thấy cô phát tài liền muốn chiếm tiện nghi, cửa nẻo cũng không có đâu.
Dạ Tinh Thần khẽ mỉm cười, có chút thú vị. Cuộc sống thôn quê này quả thật khá vui vẻ, không uổng công mình từng ở lại nơi đây.
Sắc mặt Tiêu Đại Toàn hơi khó coi: "Nhị Nha, cha..."
Tiêu Vân Tú có chút mất kiên nhẫn, không ngờ ông ta vẫn còn nghĩ cách làm sao để lấy lòng Tần thị, chưa bao giờ nghĩ tới việc con gái mình có thể kiếm tiền xây nhà mới là khó khăn đến nhường nào. Vào lúc cô cần ông nhất, ông lại chẳng làm tròn nghĩa vụ của một người cha. Bây giờ lại còn muốn chia phần, thật sự khiến cô thất vọng.
"Được rồi, căn nhà này cha muốn ở thì cứ đến ở. Nhưng không được mang theo kế mẫu cùng đứa con riêng của bà ta, bằng không cha cũng không cần tới nữa."
Lời nói của Tiêu Vân Tú lạnh lùng hết mức, cô đã nhìn thấu rồi, Tiêu Đại Toàn một lòng một dạ nghĩ đến Tần thị, căn bản không quan tâm đến cảm nhận của cô – đứa con gái này. Cô đã quá đủ rồi. Cô muốn để Tần thị tận mắt nhìn thấy cô làm sao trở nên giàu có, còn có thể dẫn dắt người trong thôn cùng nhau khấm khá lên, nhưng tuyệt đối không mang theo Tần thị và đám người kia. Cô muốn khiến bọn họ ngày càng nghèo túng, đến đường cùng chắc chắn sẽ phải hòa ly với cha cô.
Tiêu Đại Toàn thở dài một tiếng, không còn mặt mũi nào nữa, đành rời khỏi nhà Tiêu Vân Tú.
Dạ Tinh Thần ghé sát lại gần Tiêu Vân Tú: "Sao nàng không bảo cha nàng hưu bỏ người đàn bà đó đi?"
Tiêu Vân Tú đảo mắt, vẻ mặt ngây thơ nhìn Dạ Tinh Thần: "Chàng có bản lĩnh đó thì tự đi mà làm, ta làm gì có bản lĩnh khiến ông già ngoan cố đó hưu bỏ người đàn bà kia chứ."
Nghĩ đến lúc cô mới tỉnh lại, đầu óc mù mịt, nếu không phải nơi đó là chốn đau thương thì cô cũng chẳng chấp nhận số phận ở lại đây mưu sinh. Người thân đều rời bỏ cô, em gái và vị hôn phu tin tưởng nhất lại phản bội, hại chết cô. Khó khăn lắm mới đổi được cách sống, cô nhất định phải sống cho thật tốt.
Nghĩ lại cô còn phải cảm ơn bọn họ, nếu không có họ thì sao cô có thể học được nhiều bản lĩnh phòng thân như vậy. Nấu nướng cũng là lúc đó cô dọn ra ở riêng mới học được. Người ta thường nói muốn giữ một người thì phải giữ cái dạ dày của họ, không ngờ hắn lại lén lút qua lại với em gái mình, ha ha...
Một thế gia y dược tốt đẹp như vậy, lại bị những kẻ tiểu nhân âm mưu chiếm đoạt. Thời hiện đại rất thịnh hành y dược trị bệnh, những môn Trung y cổ lỗ sĩ đó cũng chỉ có loại người khác biệt như cô mới thích nghiên cứu. "Bản Thảo Cương Mục" cô thuộc lòng, "Hoàng Đế Nội Kinh" cũng đọc không dưới trăm lần, những gì ghi chép trong đó cô đều biết, hơn nữa còn học hết. Còn có mấy ngàn cuốn y thuật linh tinh không gọi nổi tên cô cũng đều nằm lòng.
Lần này thuốc cứu Dạ Tinh Thần ở sau núi có một ít, cũng nhờ mua thêm thuốc ở trấn về trộn lẫn cho hắn uống mới có tác dụng, nếu không thì tên này làm gì có chuyện nhảy nhót tung tăng nói lời châm chọc trước mặt cô.
Dạ Tinh Thần nghĩ cũng đúng, nếu muốn hưu thê thì đã hưu từ lâu rồi, hà tất gì phải đợi đến lúc này.
"À! Đúng rồi, vết thương của chàng...?"
"Đã khỏi rồi, cảm ơn nàng đã cứu ta." Dạ Tinh Thần đột nhiên tiến lại gần cô.
Tiêu Vân Tú giật nảy mình, tim đập lệch một nhịp, lùi lại phía sau vài bước: "Chàng muốn dọa chết ta à! Tự nhiên ghé sát thế làm gì."
"Bản công tử đâu có ăn thịt nàng, hơn nữa cái kiểu không có dáng người, cũng chẳng có khuôn mặt xinh đẹp như nàng, bản công tử còn không thèm ăn đâu!"
Dạ Tinh Thần vừa nói vừa chú ý nhất cử nhất động của Tiêu Vân Tú, trên mặt cô hầu như không có bất kỳ dị thường nào, chẳng lẽ thật sự không giận?
Tiêu Vân Tú vẻ mặt thản nhiên, chán ngắt.
Cô đảo mắt, ấu trĩ chết đi được, phép khích tướng không có tác dụng với cô đâu. Đúng là một tên tự luyến không hơn không kém, ai mà phải bắt buộc tất cả mọi người đều thích hắn rồi vây quanh hắn chứ, có bệnh à! Chắc chắn ngày đó sốt cao làm hỏng não rồi, đúng, chắc chắn là như vậy.
"Bản cô nương bận rộn lắm, không có thời gian rảnh rỗi ngồi tán gẫu với chàng đâu."
Tiêu Vân Tú đã đặt làm hơn mười chiếc chăn bông mới ở trấn, quần áo cũng nhờ tiệm thêu may riêng hơn mười bộ mới, trong đó đặt cho Tiêu Vân Hiên năm bộ, Dạ Tinh Thần năm bộ, còn lại là của chính cô.
Trên bàn trang điểm trống trơn, ngoài một chiếc lược gỗ, chẳng có lấy một món trang sức, trâm cài, phụ kiện hay phấn thơm nào.
Những điều này Dạ Tinh Thần đều thu vào mắt, cô gái nào mà chẳng muốn mình ăn diện thật xinh đẹp.
Tiêu Vân Hiên bây giờ đặc biệt thích căn phòng của mình, còn được chuẩn bị riêng một thư phòng để đọc sách viết chữ, tuy trên kệ chẳng có mấy cuốn sách, nhưng cậu vẫn rất vui. Văn phòng tứ bảo Tiêu Vân Tú đều chuẩn bị tươm tất, giấy bút cũng mua rất nhiều để dành cho cậu. Cậu có chút không đành lòng khi thấy Tiêu Vân Tú vất vả lo toan cho mình như vậy, cậu nằm mơ cũng không ngờ mình lại có thể được đọc sách nhận chữ trong một thư phòng rộng rãi riêng biệt.
Dạ Tinh Thần bước vào: "Vân Hiên, đệ có một người chị tốt, đệ nên nỗ lực hơn mới phải."
Tiêu Vân Hiên bước tới: "Tinh Thần ca, anh nói xem em có cơ hội làm nên nghiệp lớn không?"
Dạ Tinh Thần xoa đầu Tiêu Vân Hiên: "Chỉ cần đệ chịu nỗ lực, để tâm vào học, chịu được khổ thì sẽ có ngày đệ làm nên nghiệp lớn thôi."
Tiêu Vân Hiên lúc này ghi nhớ lời Dạ Tinh Thần nói, cậu phải nỗ lực học tập, không thể làm mất mặt chị gái.
"Em sẽ làm được."
Dạ Tinh Thần nhìn thấy sự kiên trì trong mắt một đứa trẻ, điều này rất giống với mình lúc nhỏ, rất giống.
Ngày hôm sau, thông thường chuyển nhà mới đều phải mời người lớn nhỏ, già trẻ trong thôn tới ăn cơm.
Tiêu Vân Tú sáng sớm đã đi trấn mua thức ăn cho bữa tiệc, người trong thôn hầu như đều tới, ngay cả những người chú người thím không ưa cô cũng đến.
Tiêu lão gia tử và Nghiêm thị sinh được sáu người con, bốn trai hai gái, cha ruột của cô là Tiêu Đại Toàn là con cả, dưới cha còn có chú hai Tiêu Nhị Ngưu, chú ba Tiêu Cần, chú tư Tiêu Hằng, cô cả Tiêu Cúc và cô út Tiêu Phân. Tất cả đều đã kết hôn sinh con, đám anh chị em họ đó cũng tầm tuổi Tiêu Vân Tú.
Họ nghe tin Tiêu Vân Tú vào hậu sơn một chuyến liền phát tài, lại còn xây nhà mới, nên đều chạy đến làm quen, đặc biệt là hai người cô, gả sang thôn bên cạnh, ở nhà thường xuyên bị mẹ chồng làm khó, cũng muốn tìm người cháu gái này học lấy bản lĩnh kiếm tiền, về nhà không lo bị mẹ chồng mắng, phu quân chê bai.
Tiêu Vân Tú vẫn tươi cười chào đón: "Chú hai, chú ba, chú tư, cô cả, cô út, các vị chú thím, dượng, hôm nay sao mọi người lại rảnh rỗi ghé qua thế?"
Cô út của Tiêu Vân Tú cười nói: "Nhị Nha, nghe nói hôm nay cháu dọn nhà mới, bọn cô và các chú cũng nên tới chúc mừng một chút chứ."
"Đây, cũng chẳng có món quà gì giá trị, cháu nhận lấy nhé!"
Mấy người đều mang theo vài món đồ lặt vặt không đáng giá đưa cho Tiêu Vân Tú, Tiêu Vân Tú cười nhận lấy: "Sao mà ngại quá, nhận đồ của mọi người thế này không hợp lý lắm đâu!"
"Nhận đi cháu! Đây là chút tấm lòng của các chú các cô."
Mấy người đều có tính toán riêng, muốn lấy lòng Tiêu Vân Tú, nhỡ đâu tâm trạng cô tốt mà tiết lộ cách kiếm tiền thì sao.
Tiêu Vân Tú cười không tới đáy mắt nhìn đám người gọi là người thân này, nếu không phải cô xây nhà mới mời khách, liệu họ có tới không?