Hàn Tiêu Tiêu bước đến trước mặt Tiêu Vân Tú, đưa khăn tay tới: "Lau đi! Khóc như con mèo nhỏ thế kia, xấu chết đi được."
Tiêu Vân Tú ngẩng đầu, đôi mắt hơi sưng đỏ, nhận lấy chiếc khăn Hàn Tiêu Tiêu đưa, nghẹn ngào nói: "Cảm ơn!"
Hàn Tiêu Tiêu cũng ngồi xuống cạnh Tiêu Vân Tú, nhìn nàng: "Cô cũng đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Hôm Dạ Tinh Thần rơi xuống vực, lúc ta tới thì đã chậm một bước, hắn đã được người ta cứu đi rồi. Ta đã cải trang lẻn vào biệt viện đó để chữa thương cho hắn, lúc đó hắn vẫn đang hôn mê bất tỉnh. Đợi đến sáng tỉnh lại, hắn lại quên mất mình là ai, quên cả thân phận, quên sạch tất cả chúng ta. Biết đâu thời gian lâu dần, hắn sẽ nhớ lại thôi."
Tiêu Vân Tú nhíu chặt mày, nàng muốn nhanh chóng tìm được Dạ Tinh Thần để biết rốt cuộc hắn ra sao. Nàng không muốn cứ mù mịt đoán già đoán non xem Dạ Tinh Thần có bình an hay không, cảm giác bất an này khiến nàng sợ hãi, sợ mất đi hắn.
Tiêu Vân Tú không dám tưởng tượng cuộc sống không có Dạ Tinh Thần sẽ đau khổ đến nhường nào, nhưng hiện thực lại tàn khốc, nàng tuyệt đối sẽ không cúi đầu trước số phận.
"Có phải huynh biết Dạ Tinh Thần đang ở đâu không? Huynh đưa ta đi gặp hắn được không, chỉ một lần thôi cũng được. Ta chỉ cần nhìn thấy hắn bình an là sẽ quay về, rồi nghĩ cách cứu hắn ra." Tiêu Vân Tú nhìn Hàn Tiêu Tiêu bằng ánh mắt khẩn cầu, nàng chỉ muốn nhìn thấy hắn bình an vô sự để trút bỏ gánh nặng trong lòng, từ đó mới có thể bình tĩnh nghĩ kế sách cứu Dạ Tinh Thần.
Hàn Tiêu Tiêu hơi ngẩn người, rồi cười khổ. Lẽ ra hắn nên đoán được sự cố chấp của Tiêu Vân Tú, không thỏa hiệp không được: "Ta đưa cô đi. Nhưng cô tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất, hắn mất trí nhớ là thật, quên mất chúng ta cũng là thật."
Hàn Tiêu Tiêu nhắc lại việc Dạ Tinh Thần mất trí nhớ, chính là muốn Tiêu Vân Tú hiểu rằng dù có gặp được Dạ Tinh Thần, hắn cũng sẽ không nhận ra nàng, chỉ coi nàng như một người lạ mà thôi.
Tại Giản phủ ở nước Diệp Lan, trước đó không lâu, Mộng Nghê Thường đột nhiên dẫn về một vị công tử tuấn tú phong độ, khăng khăng nói đó là nhị công tử thất lạc của Giản phủ. Không còn cách nào khác, người trong phủ đành nghe theo sự sắp đặt của công chúa, thu nhận vị nhị công tử Giản Ngọc vừa tìm lại được này.
Sau khi Dạ Tinh Thần bị đưa khỏi biệt viện, Hàn Tiêu Tiêu đã bám theo không rời nửa bước. Hắn thấy Mộng Nghê Thường đưa Dạ Tinh Thần vào Giản phủ rồi mới rời đi báo tin cho Tần Phong để bàn kế sách cứu người. Thế nhưng Dạ Tinh Thần nhất quyết không chịu rời khỏi Diệp Lan để đi cùng bọn họ.
Hàn Tiêu Tiêu càng thấy khó hiểu, đành kéo Tần Phong và những người khác ở lại chờ Tiêu Vân Tú đến hội hợp, rồi tìm cách thuyết phục Dạ Tinh Thần rời khỏi chốn thị phi này.
Tiêu Vân Tú chỉ muốn biết Dạ Tinh Thần hiện đang ở đâu, nàng càng lo lắng nếu không ở bên cạnh, hắn sẽ dễ dàng chiêu dụ những đóa "đào hoa" xấu xa, mà nàng thì không thể nào dọn dẹp hết đám hoa đào đó.
"Ta chỉ nhìn từ xa thôi, đảm bảo không làm phiền hắn, hơn nữa ta sẽ chữa khỏi chứng mất trí nhớ cho hắn." Tiêu Vân Tú vẫn rất tin tưởng vào y thuật của mình.
Hàn Tiêu Tiêu mỉm cười: "Y thuật của cô ta tin, chữa khỏi cho Vương gia chỉ là chuyện sớm muộn."
"Đi thôi! Ta đưa cô đi gặp hắn." Hàn Tiêu Tiêu đứng dậy, phủi bụi trên người, đưa tay về phía Tiêu Vân Tú, khóe miệng lộ vẻ cưng chiều.
Tiêu Vân Tú hơi sững sờ, tưởng mình nhìn nhầm, nàng nhìn bàn tay trước mặt rồi lại nhìn Hàn Tiêu Tiêu, sau đó mới đặt tay mình lên tay hắn. Hàn Tiêu Tiêu nắm chặt tay nàng, kéo nàng đứng dậy.
Vừa đứng lên, Tiêu Vân Tú liền rút tay về, phủi nhẹ bụi trên người rồi nở nụ cười biết ơn: "Cảm ơn huynh. Quốc đô của Diệp Lan có xa nơi này không? Chúng ta cải trang rồi đi thế nào?"
Tiêu Vân Tú đang nghĩ xem liệu mình có nên lén đi cùng Hàn Tiêu Tiêu tới quốc đô nước Diệp Lan, nhìn người mình ngày đêm mong nhớ từ xa một cái hay không.
Hàn Tiêu Tiêu vốn không định đưa Tiêu Vân Tú đi gặp Dạ Tinh Thần, vì sợ Dạ Tinh Thần sẽ làm nàng tổn thương sâu sắc.
Nhưng nếu không cho đi, Tiêu Vân Tú sẽ không bỏ cuộc, thậm chí còn lén lút đi theo, đến lúc đó hắn hối hận cũng không kịp.
"Nghe cô tất, cô nói sao thì làm vậy. Ta phụ trách dẫn đường, nhưng chúng ta có thể cải trang thành thương nhân, đóng giả làm một đôi phu thê để trà trộn vào." Hàn Tiêu Tiêu nháy mắt với Tiêu Vân Tú. Tiêu Vân Tú nhìn bộ dạng này của hắn liền thấy rất ngứa mắt, trừng mắt lườm một cái, giọng lạnh lùng: "Huynh nghĩ sao?"
Tiêu Vân Tú còn nắm chặt tay, muốn dạy cho Hàn Tiêu Tiêu một bài học. Dám chiếm tiện nghi của nàng, xem ra Hàn Tiêu Tiêu chán sống rồi, muốn ăn đòn.
Hàn Tiêu Tiêu dở khóc dở cười nhìn Tiêu Vân Tú, khuôn mặt đưa đám: "Tiêu đại tiểu thư, vừa rồi ta lỡ lời, lỡ lời thôi."
Tiêu Vân Tú vung tay đấm vào khuôn mặt tuấn tú của Hàn Tiêu Tiêu, chỉ nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết vang lên: "Á..."
Hàn Tiêu Tiêu bị đánh, ấm ức ngồi xổm dưới gốc cây, cầm cành cây vẽ vòng tròn, trong lòng lầm bầm nguyền rủa người đàn bà độc ác này, thật quá hung dữ, khuôn mặt tuấn tú của thần y ta đây... Hàn Tiêu Tiêu lúc này đang muốn khóc ròng.
Tiêu Vân Tú khoanh tay nhìn Hàn Tiêu Tiêu đang vẽ vòng tròn dưới gốc cây, cười lạnh, rồi bước tới cúi người ghé sát mặt hắn: "Còn dám nói năng bậy bạ không? Biết sai chưa?"
Hàn Tiêu Tiêu ấm ức nhìn Tiêu Vân Tú, trên mặt chỉ có vết đỏ nhẹ, chẳng hề sưng tấy. Hắn chỉ đang giả vờ đáng thương để lấy lòng trắc ẩn của nàng: "Bản công tử có lỗi gì chứ? Cô là người đàn bà dã man, ra tay tàn độc quá! Khuôn mặt tuấn tú của ta bị cô hủy hoại rồi, cô nói xem nên bồi thường thế nào đây? Có lòng tốt tới an ủi cô mà còn bị đánh một trận, ta nợ ai chứ!"
Khóe miệng Tiêu Vân Tú giật giật, chà!
Còn dám càm ràm, nàng hừ lạnh: "Nếu không phải huynh chiếm tiện nghi của bổn cô nương thì ta đã chỉnh đốn huynh à? Danh tiết của ta đáng giá hơn huynh nhiều, huynh đền nổi không? Cùng lắm thì kéo thêm Tâm Nhi và Phi Ưng đi cùng, dọc đường cũng có người bầu bạn."
Hàn Tiêu Tiêu nhíu mày: "Cô không sợ người đi đông quá sẽ dễ lộ hành tung sao?"
Tiêu Vân Tú mỉm cười: "Sợ cái gì? Dịch dung thuật của huynh là vô địch thiên hạ, cứ trà trộn vào đã rồi tính." Tiêu Vân Tú tiện tay định vỗ vai Hàn Tiêu Tiêu, khiến hắn giật mình, lập tức né sang một bên, sợ nàng lại ra tay tàn độc, nếu thế thì hắn phải ở nhà dưỡng thương mấy ngày mới dám ra đường.
Tiêu Vân Tú ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Từ tận đáy lòng, nàng vẫn rất cảm kích Hàn Tiêu Tiêu, đã khai thông tư tưởng cho nàng lúc tuyệt vọng nhất. Có thể quen biết một người bạn tri kỷ thế này, chuyến xuyên không đến cổ đại này cũng không uổng phí một đời.
"Nhìn bộ dạng huynh kìa, vừa rồi thấy trên vai huynh có chiếc lá nên ta định phủi đi, ai ngờ huynh chẳng biết lòng người tốt, lại tưởng ta đánh huynh?" Tiêu Vân Tú nhìn dáng vẻ của Hàn Tiêu Tiêu lại muốn cười.