Hai người đang quấn quýt không nỡ rời xa, gò má Tiêu Vân Tú ửng hồng một mảng, khiến Dạ Tinh Thần thấy vô cùng sáng mắt, đôi môi hơi sưng đỏ làm Dạ Tinh Thần có chút lưu luyến chẳng muốn rời, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào đôi môi đỏ mọng của Tiêu Vân Tú, có chút sủng nịch cười với nàng "Nương tử, đêm nay sao nhiệt tình như vậy, làm cho phu quân có chút chống đỡ không nổi a!"
Tiêu Vân Tú không nhịn được liếc mắt trắng dã, khóe miệng co giật, mình tốn bao công sức mới hạ quyết tâm chuẩn bị tâm lý, định khi Dạ Tinh Thần rời đi sẽ lưu lại đứa con của hắn, thế mà hắn lại phá hỏng hứng thú nói những lời như vậy.
Tiêu Vân Tú bĩu môi nhìn Dạ Tinh Thần, hơi nheo mắt lại, từ từ áp sát Dạ Tinh Thần, mang theo nụ cười câu hồn đoạt phách, bình tĩnh tự nhiên đưa bàn tay thon thả của nàng đặt lên cổ áo Dạ Tinh Thần, ngón tay chậm rãi men theo cổ áo đi xuống "Ta muốn, ngươi."
Dạ Tinh Thần sững sờ, thân thể không nhịn được khẽ run lên mấy cái, khóe miệng có chút khô khốc, nuốt nước bọt, để trái tim mình đừng đập quá nhanh.
Bị lời vừa rồi của Tiêu Vân Tú dọa không nhẹ, tưởng nàng đùa với mình, đưa tay xoa đầu nàng "Nương tử, lời này không thể tùy tiện nói với một nam nhân, sẽ bị cho là thật đấy."
Dạ Tinh Thần cố nhịn cơn xúc động muốn chiếm lấy Tiêu Vân Tú, cố gắng giữ lý trí không làm súc sinh, trong lòng mặc niệm không thể nghĩ, không thể nghĩ. Đưa tay đẩy Tiêu Vân Tú ra, để hai người giữ một chút khoảng cách, Dạ Tinh Thần còn nhớ lời Tiêu Vân Tú mấy ngày trước. Nàng còn chưa chuẩn bị xong, mình không thể thừa lúc người ta gặp khó khăn làm ra chuyện hạ lưu như vậy.
Tiêu Vân Tú nhìn dáng vẻ nhịn nhục của Dạ Tinh Thần thì có chút xúc động muốn cười. Mình đã chủ động như vậy rồi, hắn lại vẫn như không, còn khuyên mình phải bình tĩnh, không nghe nhầm chứ!
Tiêu Vân Tú trực tiếp từ từ tiến tới áp sát Dạ Tinh Thần, vừa đi vừa dùng tay đặt bên hông kéo dải lụa buộc áo, dải lụa bị Tiêu Vân Tú tùy tay ném, từ từ rơi xuống đất, áo ngoài liền buông lỏng, bên trong mặc một chiếc áo lót trắng có thể nhìn thấy rõ ràng. Tiêu Vân Tú còn giả vờ rất nóng, đối với Dạ Tinh Thần chớp chớp mắt, giọng nói nũng nịu theo đó vang lên "Phu quân, ta nóng quá……."
Dạ Tinh Thần trợn to hai mắt, nhìn thấy Tiêu Vân Tú cởi y phục trước mặt hắn, còn