Lời nói đó, nàng thế mà lại không tìm được lý do để phản bác.
Tiêu Vân Tú cũng chẳng buồn để ý đến bọn họ, tùy ý để đám thân thích này tìm chỗ ngồi xuống dùng bữa. Bánh trái, gà, vịt, cá, thịt, món nào cũng không thiếu, đối với những người đã lâu chưa được ăn thịt mà nói, đây quả là một bữa tiệc hiếm có khó tìm.
Tiêu Vân Tú cũng biết những người đến nhà mình ăn cơm đều phải chuẩn bị một phong bao lì xì, trong mỗi phong bao nàng đều bỏ sẵn ba mươi văn tiền đồng.
Ngoài ra, nhà nàng còn có vài vị khách không mời mà đến, cứ lặng lẽ ngồi một góc ăn chực uống nhờ, ánh mắt chưa từng rời khỏi Dạ Tinh Thần đang bận rộn phía sau nàng.
Tiêu Vân Tú tranh thủ lúc rảnh rỗi kéo Dạ Tinh Thần vào trong phòng, vẻ mặt lo lắng nói: "Ngoài sân có mấy người lạ mặt cứ nhìn chằm chằm huynh, có phải là kẻ thù đến truy sát huynh không? Hay là huynh mau trốn đi, để ta ra ngoài cầm chân bọn họ cho."
Dạ Tinh Thần nhướng mày, vẻ mặt cợt nhả nhìn Tiêu Vân Tú đang ở sát bên cạnh mình: "Nàng đang lo lắng cho ta sao?"
Hơi nóng phả vào mặt khiến gò má Tiêu Vân Tú lập tức ửng đỏ, nàng xoay người quay lưng về phía Dạ Tinh Thần: "Ai thèm lo cho huynh chứ."
Dạ Tinh Thần vòng tay ôm lấy eo nàng từ phía sau, cằm tựa lên bờ vai nhỏ bé của nàng: "Nàng đang nói dối, thừa nhận đi! Nàng đã thích bản công tử rồi."
Tiêu Vân Tú bị hành động đột ngột của Dạ Tinh Thần làm cho kinh ngạc đến mức không dám cử động.
"Ai thích huynh chứ, đồ tự luyến. Buông tay ra, để người khác nhìn thấy thì không hay đâu."
Tiêu Vân Tú vừa dứt lời, Tiêu Vân Hiên đã bước vào phòng, nhìn thấy hai người đang ôm nhau, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lập tức đưa tay che kín mắt: "Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn."
Nói đoạn xoay người: "Khà khà... tỷ, đệ không thấy gì cả, hai người cứ tiếp tục, cứ tiếp tục đi."
Tiêu Vân Hiên nhanh chóng chuồn mất, tốc độ nhanh đến mức quên luôn cả việc mình vào phòng để làm gì.
Tiêu Vân Tú mặt mày đen sì, mặc cho nàng có vùng vẫy thế nào cũng chẳng ích gì.
Dạ Tinh Thần nhận ra mình bắt đầu thích cô nương nhỏ bướng bỉnh này rồi. Trước đây, hắn luôn nghĩ những thiên kim tiểu thư tiếp cận mình đều là vì quyền thế và địa vị.
Thế nhưng cô nương nhỏ ở vùng núi hẻo lánh này làm việc gì cũng khiến người ta khó lòng đoán định, trên người lại đầy rẫy những bí mật nhỏ, khiến hắn không kìm lòng được mà muốn tìm hiểu tường tận về nàng.
"Dạ Tinh Thần, buông tay ra."
"Bản công tử thích vậy đấy."
Tiêu Vân Tú: "..." Đúng là đồ vô lại.
Dạ Tinh Thần không buông tay, nhưng hắn nói nhỏ với nàng: "Người bên ngoài nàng không cần lo lắng, bọn họ đúng là tới tìm ta, nhưng mà... không phải tới truy sát ta."
Tiêu Vân Tú giậm mạnh một cái vào chân Dạ Tinh Thần, nhưng hắn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không hề có ý định buông nàng ra: "Đừng động đậy, để ta ôm một chút thôi."
Dạ Tinh Thần biết thuộc hạ của mình đã tìm thấy hắn, rất có thể hắn sắp phải rời khỏi nơi này, điều đó cũng có nghĩa là có lẽ chẳng còn cơ hội gặp lại Tiêu Vân Tú nữa.
Tiêu Vân Tú cũng nhận ra sự khác lạ của Dạ Tinh Thần. Vì đang quay lưng nên nàng không nhìn thấy vẻ mặt của hắn lúc này, chỉ cảm thấy bầu không khí sao mà giống như sắp chia ly đến thế: "Dạ Tinh Thần, huynh không sao chứ?"
Dạ Tinh Thần bừng tỉnh: "Không sao."
"Nếu một ngày nào đó ta rời đi, nàng có nhớ ta không?"
Tiêu Vân Tú cảm thấy vô lý hết sức, hắn rời đi thì tại sao nàng phải nhớ hắn? Họ mới quen biết bao lâu chứ, cũng chỉ vài tháng thôi, chắc chưa đến mức phải nhớ nhung đến độ không sống nổi đâu nhỉ!
"Huynh không phải vẫn đang ở đây sao! Ta nhớ huynh làm gì! Đừng nói chuyện đi hay không đi nữa, ta biết thân thế của huynh không phú cũng quý, sớm muộn gì cũng phải trở về nơi của mình, đây chỉ là nơi lánh nạn tạm thời của huynh thôi."
Tiêu Vân Tú thực sự chưa từng nghĩ đến việc nếu Dạ Tinh Thần rời đi, liệu nàng có quen hay không. Hằng ngày cùng hắn làm lụng sớm tối, rất nhiều việc đều là hắn giúp đỡ, nàng đã bắt đầu nảy sinh tâm lý ỷ lại vào hắn rồi.
Dẫu sao một mình gánh vác cái nhà này cũng chẳng dễ dàng gì, nàng cũng muốn tìm một bờ vai để tựa vào. Cố Tử Kiệt thì không thể, họ vĩnh viễn không bao giờ chung đường. Nàng từng xem rất nhiều phim cổ trang, trong đó những kẻ đỗ đạt cao thường được ban hôn, còn người vợ ở quê nhà thì bị đuổi đi bằng những lý do hoang đường.
Dạ Tinh Thần nghe những lời của Tiêu Vân Tú thì có chút thất vọng. Trong lòng cảm thấy trống trải, cô nương này thế mà lại không có ý giữ hắn lại.
Chẳng lẽ quãng thời gian ở bên nhau lâu như vậy vẫn chưa đủ để ở bên nhau sao? Dạ Tinh Thần cảm thấy ngực đau nhói, hắn buông Tiêu Vân Tú ra rồi lẳng lặng bước ra khỏi phòng.
Tiêu Vân Tú chỉ cảm thấy Dạ Tinh Thần thật khó hiểu.