Một căn phòng tràn ngập sóng tình, đêm dài vô tận, trong nhà chỉ vọng ra tiếng gầm nhẹ của nam tử cùng tiếng thở dốc mập mờ, lúc rõ lúc mờ của nữ tử.
Kim Vũ Hàn dưới gốc cây cũng đã từ biệt với Dạ Tinh Lương Nguyệt, tùy tiện tìm một cái cớ tồi để lấp liếm cho cô nàng.
Kết quả là Dạ Tinh Lương Nguyệt mất ngủ suốt một đêm, nhìn chằm chằm vào bầu trời sao, thức trắng đêm không ngủ.
Cô hồi tưởng lại tâm trạng của Kim Vũ Hàn khi luyến tiếc nhưng không thể không rời đi, có chút ngơ ngác, vì sao lại phải đi ba bốn tháng, lâu như vậy không thể gặp Kim Vũ Hàn, trong lòng rốt cuộc có chút thất lạc.
Cô nhìn chằm chằm bầu trời sao, tay chống cằm thở dài.
Kim Vũ Hàn chỉ nói bảo cô đợi hắn ba tháng, hắn sẽ đến đế đô cưới cô, cảm giác như đang nằm mơ không có thật lắm, tại sao phải đợi ba tháng, đi đế đô bây giờ chẳng lẽ lại lo lắng mẫu phi và phụ hoàng không đồng ý hai người họ ở bên nhau hay là vì lý do gì khác?
Kim Vũ Hàn không nói nguyên nhân, chỉ bảo cô chờ hắn ba tháng, nếu ba tháng không xuất hiện thì bảo cô hãy quên hắn đi.
Dạ Tinh Lương Nguyệt nghe mơ mơ hồ hồ, định ngày hôm sau đi hỏi Tiêu Vân Tú.
Sáng hôm sau.
Phi Ưng hạnh phúc tràn đầy ôm Trầm Hân Sanh vẫn còn đang ngủ say.
Dạ Tinh Lương Nguyệt với đôi mắt gấu trúc xuất hiện trước cửa phòng Tiêu Vân Tú, giơ tay gõ cửa "Chị dâu."
Dạ Tinh Thần đã dậy từ sớm ngồi đọc sách bên cửa sổ, nghe thấy giọng Dạ Tinh Lương Nguyệt liền đặt sách xuống đứng dậy đi tới, mở cửa phòng nhìn thấy bộ dạng của Dạ Tinh Lương Nguyệt thì thực sự giật mình "Tối qua em làm gì thế? Sao lại ra cái bộ dạng quỷ này?"
Dạ Tinh Lương Nguyệt không có biểu cảm gì "Em tìm chị dâu, có chuyện muốn tâm sự với chị ấy, chị ấy dậy chưa?"
Tiêu Vân Tú từ từ tỉnh giấc, dụi dụi đôi mắt còn hơi mờ, mơ màng ngồi dậy, trong đầu hiện ra những mảnh ghép tối qua, lập tức tỉnh táo, quay đầu nhìn thấy bên cạnh không một bóng người, trong phòng có một tấm bình phong vừa vặn che khuất giường, nghe thấy Dạ Tinh Lương Nguyệt và Dạ Tinh Thần đang nói chuyện.
Mới nhớ ra tối qua rốt cuộc mình có "xử lý" Dạ Tinh Thần hay không?
Dạ Tinh Thần tai thính vô cùng, bất đắc dĩ cười "Khoan đã, anh đi gọi chị ấy cho em, em xuống dưới lầu chờ đi."
"Ồ!" Dạ Tinh Lương Nguyệt rất ngoan ngoãn quay người rời đi.
Dạ Tinh Thần đóng cửa phòng lại, đi về phía giường trong tấm bình phong.
Tiêu Vân Tú vội vàng nằm xuống giả vờ ngủ, hai tay nắm chặt một góc chăn, trong lòng đếm thầm xem Dạ Tinh Thần còn bao nhiêu bước nữa sẽ tới mép giường.
Dạ Tinh Thần bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn Tiêu Vân Tú giả vờ ngủ, e là đang nghĩ đến chuyện tối qua nên có chút ngượng ngùng chăng!
"Nương tử, dậy đi."
Anh bước tới ngồi ở mép giường, nhìn chằm chằm Tiêu Vân Tú đang giả vờ ngủ, giơ tay nhẹ nhàng vuốt lên chóp mũi cô "Heo con lười, dậy đi, mặt trời lên rồi kìa."
Tiêu Vân Tú vẫn không nhúc nhích, giữ nguyên tắc địch bất động, ta bất động.
Dạ Tinh Thần ghé sát vào Tiêu Vân Tú, xem cô nàng này còn định giả vờ ngủ đến bao giờ, chuẩn bị hôn lên môi Tiêu Vân Tú.
Cô liền mở to mắt, nhìn khuôn mặt Dạ Tinh Thần đang phóng to trước mặt mình, nuốt nước bọt "Chàng..."
Còn chưa đợi Tiêu Vân Tú nói hết, Dạ Tinh Thần đã phong ấn đôi môi cô, hôn nhẹ một lúc rồi mới rời khỏi làn môi thơm đó, với nụ cười đầy sủng nịnh giơ tay xoa đầu Tiêu Vân Tú "Tỉnh rồi?"
Tiêu Vân Tú bĩu môi, hắn tuyệt đối là cố ý.
Chắc chắn phát hiện mình đang giả vờ ngủ, cố ý đây mà.
Tiêu Vân Tú như thể đột nhiên quên mất điều gì, rốt cuộc tối qua bọn họ có "chuyện đó" hay không?
Cô chớp chớp mắt với Dạ Tinh Thần, giọng nũng nịu cất lên "Tướng công..."
Dạ Tinh Thần hơi rùng mình, mỗi lần bị Tiêu Vân Tú gọi bằng giọng điệu này là y như rằng có điềm chẳng lành, nuốt nước bọt "Sao thế?"
Tiêu Vân Tú ngồi dậy, nheo mắt lại, giơ tay kéo cổ Dạ Tinh Thần đến trước mặt mình "Khai thật đi, tối qua chúng ta có... hay không?"
Dạ Tinh Thần mặt đầy ngơ ngác, sau đó mới hiểu ra Tiêu Vân Tú muốn nói gì, ánh mắt không nhịn được đảo qua đảo lại trên người Tiêu Vân Tú, rất dê xồm thè lưỡi ra liếm nhẹ khóe môi "Hương vị của nương tử đúng là không tồi đâu nhé! Làm cho phu quân lưu luyến không nỡ rời, hay là chúng ta làm lại lần nữa nhé?"
Tiêu Vân Tú trợn mắt trắng, nếu cô tin lời Dạ Tinh Thần nói lúc này thì chắc chắn cô là kẻ ngốc hai trăm năm, ngu như heo e rằng còn chưa tới mức đâu!
Nếu tối qua bọn họ đã ngủ với nhau, sao mình không bị đau lưng mỏi gối, toàn thân khó chịu như trong truyền thuyết, ngược lại còn thấy thoải mái, chắc chắn tối qua không biết đã làm gì, ước chừng là buồn ngủ rồi nghĩ kế hoạch là ngủ thiếp đi mất.
Còn Dạ Tinh Thần, hắn vốn là quân tử khiêm tốn, không làm điều thừa nước đục thả câu, làm sao có thể "xử lý" mình được, nghĩ thế nào cũng không thể.
Cô đẩy mạnh Dạ Tinh Thần ra, chớp chớp mắt "Đi lừa quỷ đi!"
Dạ Tinh Thần liền bật cười, ghé sát vào Tiêu Vân Tú rất ái muội phả hơi nóng "Nương tử, đêm động phòng hoa chúc tối qua chưa thành, hay là bây giờ bồi thường cho phu quân?"
Mặt Tiêu Vân Tú đỏ bừng, giữa ban ngày ban mặt làm mấy chuyện xấu hổ đó e rằng không ổn lắm!
Lỡ có ai xông bừa vào, nhìn thấy thì không hay.
Nghĩ đến mấy lời ái muội vừa rồi của Dạ Tinh Thần, sắc mặt càng thêm đỏ.
Bồi thường cái rắm!
Quá thời gian không còn hiệu lực, câu này chưa từng nghe sao?
"Tướng công, ngày còn dài, lẽ nào chàng còn sợ thiếp cuốn chiếu chạy mất sao?" Tiêu Vân Tú ra sức chớp mắt, phóng điện lung tung với Dạ Tinh Thần.
Dạ Tinh Thần giơ tay vuốt mũi Tiêu Vân Tú "Không chọc nàng nữa, mau dậy rửa mặt đi, Lương Nguyệt nói có chuyện tìm nàng."
Dạ Tinh Thần đứng dậy khỏi giường, phong thái tiêu sái đi ra sau tấm bình phong để Tiêu Vân Tú có thể thay quần áo.
Đợi Dạ Tinh Thần đi rồi, Tiêu Vân Tú mới vén chăn lên nhìn vào tấm ga giường bên dưới, không có vết máu nào, khóe miệng giật giật. Quả nhiên tối qua mình mê man ngủ quên mất, không nhớ chuyện phải "xử lý" hắn. Cô bực bội vuốt tóc, lại liếc nhìn quần áo trên người mình, ngoài mấy vết nhăn do ngủ để lại thì vẫn còn nguyên vẹn trên người.
Khoan đã...
Tối qua cô rõ ràng đang tắm suối nước nóng, tắm tắm...
Ngắt quãng...
Tiêu Vân Tú lại trợn tròn mắt, tối qua cô rõ ràng không mặc quần áo, vậy bộ đồ trên người này là thế nào?
Chẳng lẽ, là Dạ Tinh Thần thừa lúc cô ngủ, sờ mó một phen, sợ cô bị lạnh nên mới thay đồ cho cô.
Trong đầu Tiêu Vân Tú tự bổ não, tưởng tượng lại ký ức sau khi ngắt quãng tối qua, càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, cuối cùng đúc kết một kết luận: mình nghĩ nhiều rồi.
"Tướng công tối qua quần áo của em ai mặc?"
Dạ Tinh Thần đang uống trà, chưa kịp nuốt xuống bụng đã trực tiếp "phụt" một tiếng phun ra rất soái.
"Khụ khụ..." Anh nhẹ nhàng vỗ ngực cho hơi thở thuận hơn.
Tiêu Vân Tú mặt đầy ngơ ngác lại hỏi "Hỏi chàng đấy! Ai mặc cho em?"
"Đương nhiên là phu quân thay cho nương tử rồi, tối qua nương tử thật nhiệt tình làm cho phu quân có chút không chịu nổi đâu nhé!" Dạ Tinh Thần nói dối không hề có bản thảo, trấn tĩnh tự nhiên từ bên ngoài bình phong bước vào, liếc nhìn người nào đó vẫn còn đang rối rắm trên giường một cách đầy thích thú.
Cái gì?
Hắn mặc.
Mặc.
Của.
Tiêu Vân Tú xấu hổ quá, vội dùng chăn cuộn mình lại, cuộn thành một quả bóng, cô không còn mặt mũi nào gặp ai nữa rồi.