Một tiểu nha đầu vận áo màu xanh biếc ngẩng đầu nhìn thấy nhóm người Tiêu Vân Tú. Dạ Tinh Thần là người nàng quen thuộc, Phi Ưng nàng cũng nhận ra, thế nhưng Thẩm Hân Sênh và Tiêu Vân Tú thì nàng lại vô cùng xa lạ, chưa từng gặp qua. Đây là lần đầu tiên nàng thấy sư huynh dẫn theo cô nương về Vạn Hà Cốc, nàng hơi nhíu mày: "Sư huynh, họ là người phương nào? Sao điện hạ Thần Vương lại đến nơi này?"
Hàn Tiêu Tiêu nhìn tiểu nha đầu khiến mình vừa yêu vừa hận trước mắt, không khách khí gõ một cái lên trán nàng: "Không được vô lễ, khách đến là khách. Lần này ngươi lại lén lút trốn ra ngoài đúng không? Sư phụ có biết ngươi đến chỗ ta không?"
Tân Trúc xua xua tay, hoàn toàn không để vị sư phụ kia vào mắt: "Lão già đó còn có thể nhốt ta cả đời sao? Không cho ta ra khỏi Bách Độc Cốc thì thôi, lại còn không cho ta đi thăm dò tung tích của huynh. Hết cách, ta đành phải đến chỗ huynh thủ chu đãi thỏ, chờ huynh quay về đây."
Tiêu Vân Tú nghe nàng nói vậy cảm thấy khá thú vị, tính cách tiểu cô nương này rất giống Hân Sênh, biết đâu sau này có thể trở thành đôi bạn tri kỷ không gì không nói.
Hàn Tiêu Tiêu không thể giận nổi vị sư muội này, đánh không được, mắng không xong, nhỡ nàng khóc nhè thì hắn cũng bó tay, hắn sợ nhất chính là nước mắt của sư muội.
Hắn lại không thể để Tiêu Vân Tú hiểu lầm mối quan hệ giữa mình và sư muội, nhỡ sau này Tiêu Vân Tú và Dạ Tinh Thần cãi nhau, sư muội lại chen chân vào thì chẳng phải hắn càng không còn cơ hội sao.
Hàn Tiêu Tiêu cười gượng gạo: "Muội ấy là sư muội của ta, Tân Trúc."
Tiêu Vân Tú khẽ gật đầu, vươn tay phải ra muốn làm quen với Tân Trúc: "Chào muội! Ta tên là Tiêu Vân Tú." Những người xung quanh đều nhìn nàng bằng ánh mắt khác lạ khiến nàng vội vàng thu tay lại.
Tân Trúc thì ngẩn ngơ. Ở Bách Độc Cốc, nàng nghe Hàn Tiêu Tiêu kể về chiến tích của Tiêu Vân Tú không ít, bảo rằng y thuật của Tiêu Vân Tú còn lợi hại hơn cả sư huynh Hàn Tiêu Tiêu của nàng.
Nàng không tin. Trên đời này, y thuật của sư phụ nàng là lợi hại nhất, sau đó mới đến Hàn Tiêu Tiêu. Độc thuật của nàng là thiên hạ vô song, không ai có thể dễ dàng hóa giải độc nàng hạ.
Nàng nhìn thẳng vào Tiêu Vân Tú, trong mắt thoáng qua vẻ khinh bỉ, nhưng đã bị Tiêu Vân Tú thu hết vào tầm mắt.
"Nghe nói y thuật của cô rất giỏi?"
Tiêu Vân Tú chỉ mỉm cười nhạt: "Chỉ là biết chút da lông, Tân Trúc cô nương đừng để bị người khác khích bác thì hơn."
Tiêu Vân Tú cố ý vô tình lườm Hàn Tiêu Tiêu một cái. Hàn Tiêu Tiêu giả vờ như không có chuyện gì, quay đầu sang hướng khác, trong lòng thầm nghĩ không phải chuyện của hắn, không phải chuyện của hắn.
Tân Trúc cũng ngẩng đầu nhìn Hàn Tiêu Tiêu bên cạnh, đưa tay chọc chọc hắn không chút khách khí: "Lời cô ấy nói có thật không? Hàn Tiêu Tiêu, huynh lại lừa gạt bản cô nương, cứ tưởng gặp được đối thủ ngang tài ngang sức, giờ thì bản cô nương thật sự không còn đối thủ rồi."
Tân Trúc thở dài: "Đáng tiếc thật, Hàn Tiêu Tiêu, huynh phải trả giá cho lời nói dối của mình rồi."
Tân Trúc sa sầm mặt, trước mặt mọi người âm thầm hạ độc Hàn Tiêu Tiêu. Hàn Tiêu Tiêu chỉ cảm thấy toàn thân ngứa ngáy khó chịu, sắc mặt thay đổi đột ngột, nhìn Tân Trúc tinh quái: "Tân Trúc... mau đưa thuốc giải ra đây."
Tân Trúc lè lưỡi, vô cùng đắc ý: "Không đưa, bản cô nương chính là không đưa đấy. Có bản lĩnh thì huynh tự đến lấy đi! Ha ha ha ha..."
Nói đoạn, Tân Trúc nhảy chân sáo chạy mất, mặc kệ Hàn Tiêu Tiêu đang ngứa ngáy khó chịu.
Tiêu Vân Tú cố nhịn cười, lấy từ trong tay áo ra một lọ sứ nhỏ màu trắng, mở nắp gỗ, đổ ra một viên thuốc nhỏ màu nâu, đi đến bên cạnh Hàn Tiêu Tiêu đưa cho hắn: "Ăn đi! Hàn Tiêu Tiêu, huynh cũng thật là vô dụng, bị sư muội bắt nạt mà không có đường phản kháng. Chậc chậc chậc... sau này phải luyện thêm "Mười tám chiêu phòng sư muội" đi, nếu không sau này chắc chắn huynh sẽ bị chỉnh cho thê thảm."
Thẩm Hân Sênh cũng thấy tính cách Tân Trúc rất giống mình, đôi khi vô cùng tinh quái nhưng thực chất tâm địa không xấu.
Khóe miệng Hàn Tiêu Tiêu giật giật vài cái, uống viên thuốc giải Tiêu Vân Tú đưa cho.
Tiêu Vân Tú bỗng thốt ra một câu khiến Hàn Tiêu Tiêu khóc không ra nước mắt.
Tiêu Vân Tú nhướn mày: "Vừa rồi sư muội muội hạ phấn ngứa cho huynh, sao không sợ ta đưa cho huynh thuốc độc thật? Nhỡ đâu không cẩn thận mà "ngủm" thật thì biết làm sao?"
Hàn Tiêu Tiêu nhún vai, khóe miệng khẽ nhếch, lộ ra vẻ bất cần: "Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, huống hồ chết trong tay cô thì bản công tử không lỗ."
Sắc mặt Dạ Tinh Thần tối sầm lại, tiến lên kéo Tiêu Vân Tú vào lòng, trừng mắt nhìn Hàn Tiêu Tiêu: "Muốn làm quỷ phong lưu thì đi tìm người khác mà làm. Nương tử của bản vương không cần ngươi phải tơ tưởng, ngươi vẫn nên nghĩ cách dọn phòng cho người ở đi thì hơn."
Hàn Tiêu Tiêu thấy mình nói không lại Dạ Tinh Thần nên đành im lặng, dẫn họ đến chỗ ở của mình, sai dược đồng Lâm Mộc đi dọn ra vài căn phòng để ngủ.
Tiêu Vân Tú đỡ Dạ Tinh Thần vào phòng, để chàng nằm trên giường và dặn không được cử động lung tung, còn mình thì tìm Hàn Tiêu Tiêu lấy một cái giỏ nhỏ rồi đi ra dược điền.
Tiêu Vân Tú vừa nhìn đã thấy một cây thực vật có hoa năm màu đang bắt đầu kết quả, quả đỏ mọng tỏa hương thơm nức. Tiêu Vân Tú mỉm cười, cẩn thận cầm kéo cắt quả từ trên cành xuống, nâng niu bỏ vào giỏ. Hàn Tiêu Tiêu bước ra thấy Tiêu Vân Tú cắt mất bảo bối của mình, lòng đang rỉ máu mà không dám ngăn cản.
Cây này là hắn cướp được từ chỗ sư phụ, rất khó khăn mới nuôi sống được, vậy mà lại bị Tiêu Vân Tú cướp mất.
Trước đây sao hắn không nhận ra Tiêu Vân Tú có tố chất làm thổ phỉ nhỉ? Thủ pháp hái này hắn cũng là lần đầu nhìn thấy. Hắn chỉ biết cây này trị bách bệnh, chứ chưa từng nghe nói quả có thể ăn được!
"Vân Tú, cô có biết đây là gì không?"
Tiêu Vân Tú đảo mắt, nếu không biết thì nàng đã chẳng đi hái làm gì.
Nàng nhìn Hàn Tiêu Tiêu như nhìn kẻ ngốc: "Huynh bị ngốc à? Bản cô nương nếu không biết đây là gì thì hái làm chi?"
"Nhưng ta nghe nói quả này có độc, không ăn được, cô hái làm gì?"
Hàn Tiêu Tiêu hơi ngẩn người, chẳng lẽ muốn đầu độc chết Dạ Tinh Thần... Hắn kinh hãi nhìn Tiêu Vân Tú, việc này không xong rồi, nếu Dạ Tinh Thần chết trên địa bàn của hắn thì hắn có lý cũng không giải thích được, lại còn bị truy sát phát lệnh truy nã nữa.
Tiêu Vân Tú bật cười khi thấy vẻ mặt buồn cười của Hàn Tiêu Tiêu, nàng có thể đoán được hắn đang suy nghĩ lung tung điều gì.
"Hoa này tên là Ngũ Sắc Tô Câm Tử, quả của nó có tác dụng bài độc. Khắc tinh của cổ độc trên người Dạ Tinh Thần chính là thứ này. Tuy quả này có độc, nhưng cổ trùng lại cực kỳ ghét thứ này, có thể tạm thời làm dịu triệu chứng của chàng. Hoa này gọi là năm màu chỉ để cho đẹp thôi chứ chẳng có tác dụng gì, ngược lại giá trị dược dụng của quả lại cao hơn." Tiêu Vân Tú nhân tiện phổ cập cho Hàn Tiêu Tiêu biết loại thuốc này là gì.
Hàn Tiêu Tiêu nhất thời xấu hổ. Hắn trồng lâu như vậy mà không nhận ra đây là gì, còn Tiêu Vân Tú chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra. Hắn đành phải tâm phục khẩu phục, bội phục y thuật của Tiêu Vân Tú.
"Vân Tú, cô thật sự biết nhiều quá."
"Tất nhiên, học hỏi thêm đi nhé!" Tiêu Vân Tú vô cùng tự hào. Ở thời cổ đại này, nàng lăn lộn thuận buồm xuôi gió không chỉ dựa vào y thuật đã học, mà còn dựa vào cái đầu của mình.